Một năm sau ngày Google Maps dẫn nhầm, Phạm Ngọc Linh đứng trước cửa 52B và gõ hai cái — kiểu gõ cô đã học từ Dũng, nhẹ và không vội.
Dũng mở cửa. Tạp dề thắt ngang, tay dính gì đó trông như nước hầm, mặt có vệt... không phải bột mì lần này mà là nghệ.
— Anh bị dính nghệ lên má, — Linh nói.
— Tôi biết. Tôi đang nấu cà ri. — Anh mở cửa rộng hơn. — Vào đi.
Hôm nay là kỷ niệm một năm — không phải kỷ niệm chính thức kiểu hẹn hò, mà là cái ngày Maps dẫn sai mà cả hai nhớ theo cách riêng. Linh đề xuất kỷ niệm theo kiểu thực tế: cô mang nguyên liệu tráng miệng, anh nấu bữa chính, ăn chung tối.
— Cô mang gì? — Anh nhìn túi trên tay cô.
— Nguyên liệu làm chè trôi nước. Cô bạn tôi dạy công thức.
— Cô biết làm chè trôi nước?
— Chưa bao giờ làm một mình. Nhưng tôi có công thức và hướng dẫn từng bước. Tôi làm theo được.
— Nấu ăn không giống làm theo hướng dẫn lập trình.
— Tôi biết. Vì vậy tôi đến sớm hơn để anh giám sát.
— Anh không phải người giám sát. Anh phụ bếp của cô.
— Phụ bếp có kinh nghiệm ba năm mở quán.
— Thì tôi là phụ bếp cấp cao.
Linh nhìn anh. Anh nhìn lại cô với vẻ mặt của người đang cố không cười. Cả hai đứng ở cửa bếp — cô với túi nguyên liệu, anh với vệt nghệ trên má — theo cái cách của hai người đã quen với nhau đủ để tranh luận nhỏ mà không cần phân giải ai đúng ai sai.
— Oke, phụ bếp cấp cao, — Linh nói, bước vào bếp. — Bắt đầu đi. Bột nếp trộn trước hay nước cốt dừa trước?
— Bột trước. Nước cốt dừa sau khi bột chín.
— Ghi nhận.
Họ làm chè trôi nước trong bếp của Dũng, bên cạnh nồi cà ri đang sôi nhẹ. Linh nhào bột theo hướng dẫn, Dũng sửa tay cô hai lần — "nhào theo vòng tròn, không theo đường thẳng" và "bột vừa tay thì mượt, không dính không khô." Cô làm theo. Làm sai một lần, anh cười. Cô nhìn anh, anh ngừng cười, cô cũng cười.
Cà ri chín lúc bảy giờ. Chè trôi nước xong lúc bảy rưỡi — không hoàn hảo, mấy viên méo mó, nhưng ăn được.
Họ ăn tối trong bếp nhỏ, đĩa cà ri trên bàn, chén chè trôi nước để riêng chờ nguội.
— Một năm, — Linh nói.
— Một năm.
— Anh nghĩ sao về một năm qua?
Dũng cầm đũa, suy nghĩ thật theo thói quen. — Tốt hơn ba năm trước đó cộng lại.
— Ba năm trước là từ khi anh mở quán.
— Ừ. Ba năm đó tốt. Nhưng năm nay tốt hơn.
— Vì có tôi? — Cô hỏi thẳng.
— Một phần. — Anh nhìn cô. — Phần còn lại là vì anh học được từ cô cách nhìn pattern trong công việc. Tháng này doanh thu tăng mười hai phần trăm vì anh điều chỉnh theo dữ liệu cô giúp anh đọc.
— Mười hai phần trăm là con số tốt.
— Tốt thật. Và cô? Một năm qua cô thấy sao?
Linh nhìn chén cà ri, rồi nhìn lên anh — người đang ngồi đối diện cô với vệt nghệ còn dính trên má mà không ai trong số họ nhớ lau đi từ đầu buổi tối.
— Tôi release được feature tôi tự hào nhất từ trước đến nay, — cô nói. — Và tôi ăn cơm ngon nhất từ trước đến nay. Hai điều đó không liên quan nhau nhưng đều xảy ra trong cùng một năm nên tôi nghĩ năm này tốt.
— Feature gì cô tự hào nhất?
— Tính năng nhắc nhở chi tiêu theo thói quen người dùng. App học pattern của từng người và nhắc đúng lúc.
— App học pattern. — Anh nhìn cô. — Giống cô.
— Tôi làm thứ tôi giỏi.
— Cô làm thứ cô giỏi và thứ đó tốt cho người dùng. — Anh đứng dậy lấy chén chè trôi nước ra. — Như tôi nấu thứ tôi giỏi và thứ đó tốt cho người ăn.
— Triết lý giống nhau.
— Người giống nhau thì triết lý giống nhau.
Linh nhận chén chè trôi nước — mấy viên vẫn méo, nước cốt dừa thơm, đường vừa. Cô ăn thử và dừng lại.
— Ngon hơn tôi nghĩ.
— Tất nhiên. Anh phụ bếp cấp cao mà.
— Anh tự khen mình đấy.
— Tôi khen hệ thống. Công thức tốt, nguyên liệu tốt, người thực hiện cố gắng — kết quả tốt là hiển nhiên.
Linh nhìn anh, mỉm cười với chén chè trôi nước trên tay. — Anh vừa dùng ngôn ngữ lập trình để nói về nấu ăn.
— Tôi học theo cô.
Bên ngoài cửa sổ bếp, khu quận 3 lên đèn dần. Xa xa tiếng xe cộ, tiếng người, cuộc sống bình thường của thành phố vào tối.
Trong bếp nhỏ của Bếp Nhà Dũng, hai người ăn chè trôi nước méo mó mà ngon, bên cạnh nồi cà ri đã vét sạch, trong năm đầu tiên của thứ gì đó cả hai không hay dùng những từ to tát để gọi tên nhưng đều biết rõ là gì.
— Năm sau, — Dũng nói, — cô tự làm chè không cần tôi chỉnh tay.
— Năm sau tôi sẽ làm chè đúng hình tròn.
— Tôi đặt cược là không.
— Tôi đặt cược là có. — Linh nhìn anh. — Loser rửa bát.
— Deal.
Họ bắt tay — kiểu bắt tay nghiêm túc của hai người đặt cược thật, không phải kiểu bắt tay tình cảm kiểu phim. Rồi cả hai nhìn nhau và cười vì biết mình đang cư xử buồn cười.
Đó là một trong những tối tốt nhất Linh nhớ — không phải vì nó đặc biệt, mà vì nó bình thường theo cái cách bình thường đẹp nhất.
Và trong thâm tâm cô — dù cô không bao giờ thừa nhận với Maps — cô đã cảm ơn cái lỗi nhỏ xíu đó từ lâu rồi.
— Hết —