Sáu giờ tối thứ Bảy, Linh đứng trước cửa 52B với một hộp bánh ngọt trên tay — không phải vì ai yêu cầu, chỉ vì cô không đến tay không khi được mời.
Dũng mở cửa. Anh mặc áo thường — không tạp dề, không áo bếp. Trông khác một chút, Linh không ngay lập tức biết khác ở điểm nào, rồi nhận ra: đây là lần đầu tiên cô thấy anh không trong vai trò đầu bếp.
— Cô mang bánh à? — Anh nhìn hộp bánh.
— Tôi không đến tay không.
— Cô không cần mang gì.
— Tôi biết tôi không cần. Tôi muốn.
Anh nhận hộp bánh, mở cửa rộng hơn. — Vào đi.
Bên trong không phải quán — là căn nhà phía sau quán, nơi Dũng sống, nhỏ hơn khu vực phục vụ nhưng ấm hơn nhiều. Bếp mở sang phòng ăn, trên bàn đã có đĩa, đũa, ly nước. Trong bếp mùi thơm của thứ gì đó đang ủ.
— Anh nấu gì vậy? — Linh nhìn vào bếp.
— Bò hầm rau củ. Và cơm gạo lứt vì tôi nghe cô hay ăn gạo lứt.
— Anh nghe ở đâu?
— Cô hay gọi cơm gạo lứt ở quán khi tôi có.
Linh nhìn anh. — Anh để ý tôi gọi gì.
— Tôi để ý khách quen gọi gì. Để biết họ thích gì và nấu phù hợp hơn.
— Anh làm vậy với tất cả khách quen?
— Với khách quen thì có. — Anh quay vào bếp. — Cô ngồi đi, mười lăm phút nữa xong.
Linh ngồi xuống bàn, nhìn quanh phòng. Trên tường treo một cái lịch cũ và vài tấm ảnh — một ảnh gia đình, một ảnh anh và mấy người bạn ở đâu đó trông như bãi biển. Trên kệ sách nhỏ góc phòng có mấy cuốn sách nấu ăn và một cuốn không liên quan: Sapiens.
— Anh đọc Sapiens? — Cô hỏi.
— Đọc một nửa. Nửa sau khó hiểu quá.
— Phần nào anh thấy khó?
— Phần nói về tiền và tín dụng. Tôi không có nền tảng kinh tế.
— Tôi có thể giải thích được phần đó. Cô bạn tôi học tài chính còn giải thích cho tôi nghe mấy lần.
— Cô học tài chính không?
— Năm nhất. Rồi chuyển sang IT.
— Tôi biết rồi. Cô kể hôm trước.
— Anh nhớ tôi kể chuyện gì.
— Tôi nhớ chuyện người kể tôi nghe. — Giọng anh từ trong bếp vọng ra, bình thản. — Cơm chín rồi.
Bữa tối diễn ra không theo kịch bản — không có kế hoạch nói gì, không có chủ đề được chuẩn bị. Bò hầm rau củ ngon theo cách làm Linh ăn chậm hơn thường lệ, không vì phải làm thế mà vì muốn.
Họ nói về Sapiens — Linh giải thích phần tiền tệ theo cách cô bạn từng giải thích cho cô, Dũng nghe và hỏi ba câu đúng chỗ. Họ nói về quán — anh kể kế hoạch thêm món mới tháng tới. Họ nói về app — cô kể về feature mới đang phát triển.
Không có khoảnh khắc lớn. Không có câu nói đặc biệt. Chỉ là hai người ngồi ăn tối, nói chuyện về thứ cả hai quan tâm, và thứ ăn ngon hơn khi có người ngồi cùng.
Lúc Linh về, gần chín giờ tối, Dũng đứng ở cửa. — Cô về được không? Tối rồi.
— Tôi đi Grab. — Cô cầm điện thoại. — Anh không cần lo.
— Tôi không lo. Chỉ hỏi.
— Anh hỏi theo kiểu lo.
— Tôi nấu cho người ta ăn thì cũng muốn người ta về an toàn.
Linh nhìn anh trong ánh đèn cửa. — Anh biết không, anh nói những thứ bình thường nhất mà sao nghe hay vậy.
— Tôi chỉ nói thật.
— Đó là lý do nghe hay.
Grab đến. Cô lên xe, quay lại vẫy tay. Anh vẫy lại, tay còn dính một chút nước rau củ từ lúc rửa bát.
Trên xe về nhà, Linh mở điện thoại và nhắn: Về đến nhà sẽ báo.
Dũng nhắn lại gần như ngay: Oke.
Hai mươi phút sau: Về đến rồi.
Tốt. Ngủ ngon.
Anh cũng vậy. Cảm ơn bữa tối.
Lần sau cô không cần cảm ơn.
Lần sau?
Nếu cô muốn có lần sau.
Linh đặt điện thoại xuống, nhìn trần nhà phòng ngủ, và mỉm cười theo cái cách cô không hay làm một mình trong phòng.
Muốn.