Chương 5: Người Bạn Hay Hỏi Và Câu Hỏi Cô Không Có Câu Trả Lời
Cập nhật: 3/6/2026
Thảo — bạn thân của Linh từ thời đại học, hiện là designer và người có thể hỏi những câu không ai hỏi với giọng hoàn toàn vô tư — ghé thăm vào tối thứ Tư.
Họ ngồi ăn bánh tráng trộn và Linh đang kể về bug trên production hôm nay thì Thảo nhìn điện thoại cô với ánh mắt của người vừa thấy điều thú vị.
— Mày vừa nhắn tin với ai vậy?
— Dũng. Anh đầu bếp quán cơm gần công ty. Tôi đang hỏi ngày mai nấu gì.
— Mày hỏi ngày mai quán nấu gì?
— Để tôi biết có ghé không.
— Mày nhắn tin riêng để hỏi thực đơn.
— Ừ. Tiện hơn đến rồi mới biết.
Thảo nhìn cô với biểu lộ của người đang cố không cười. — Linh. Mày nghe mày nói không?
— Tôi nói gì?
— Mày nhắn tin cá nhân với đầu bếp để hỏi thực đơn ngày hôm sau. Mày đến quán đó bốn lần một tuần. Mày đến nếm thử công thức mới thứ Bảy vừa rồi. — Thảo dừng lại. — Đây là hành vi của người thích đồ ăn hay thích người nấu đồ ăn?
— Đồ ăn ở đó ngon thật.
— Câu đó không trả lời câu hỏi của tao.
Linh ăn một miếng bánh tráng trộn và suy nghĩ thật. Đây là câu hỏi cô chưa đặt ra cho mình theo cách đó. Khi cô đến quán, cô đến vì đồ ăn ngon — đó là lý do hợp lý, có thể giải thích được. Nhưng tại sao cô lại để ý vệt bột mì trên má anh từ ngày đầu tiên? Tại sao cô nhớ anh nói "xác suất không thuận lợi cho cô" và thấy buồn cười mãi?
— Tôi chưa nghĩ đến đó, — cô nói thật.
— Mày là lập trình viên. Mày phân tích mọi thứ. Sao lại chưa nghĩ đến đó?
— Vì... tôi không biết. Có thể tôi không muốn phân tích cái này.
— Đó là câu trả lời thú vị nhất tao nghe từ mày từ trước đến nay.
Linh nhìn cô bạn. — Thảo đừng làm to chuyện.
— Tao không làm to. Tao chỉ nói là mày hay đến quán đó, mày hay nhắn tin với anh đó, và mày vừa thừa nhận mày không muốn phân tích cảm xúc của mình — điều mày CHƯA BAO GIỜ không muốn phân tích bất cứ thứ gì trong hai mươi bảy năm tao quen mày.
Linh ăn thêm một miếng bánh tráng trộn. Rất chậm.
— Anh ấy nấu ăn ngon, — cô nói cuối cùng.
— Và?
— Và anh ấy không hỏi tôi "lương IT cao không" lần đầu biết nghề tôi.
— Đó là bar thấp lắm.
— Tôi biết. Nhưng bar thấp mà anh vượt qua dễ dàng thì cũng là thông tin.
Thảo nhìn cô. — Mày đang dùng ngôn ngữ data để nói về cảm xúc.
— Tôi nói bằng ngôn ngữ tôi nghĩ.
— Vậy thì tao dịch lại: mày thích ông đầu bếp đó.
— Tôi không—
— Mày thích. — Thảo lấy thêm bánh tráng trộn bình thản. — Tao không phán xét. Tao chỉ muốn mày thừa nhận với bản thân trước khi mày phân tích nó đến chết.
Linh không nói gì thêm. Cô ăn hết phần bánh tráng của mình, uống trà, và sau khi Thảo về, cô ngồi một mình trong phòng nhìn điện thoại với tin nhắn của Dũng còn chưa đọc.
Cô mở ra: Ngày mai có cháo vịt nếu cô thích.
Cô gõ lại: Thích. Mấy giờ mở cửa?
Mười giờ rưỡi như thường.
Oke.
Cô đặt điện thoại xuống.
Thảo nói đúng. Cô biết Thảo nói đúng. Nhưng biết và làm gì với cái biết đó là hai chuyện khác nhau, và tối hôm đó Linh quyết định để chuyện đó chờ một hôm nữa.
Một hôm thôi. Cô không phải kiểu người trốn tránh lâu.