Chuyện bắt đầu từ một cái bug.
Không phải bug trong code của Linh — là bug trong app quản lý chi tiêu của Dũng. Anh nhắn tin cô vào tối thứ Ba: App bị lỗi rồi. Tôi nhập chi tiêu xong nó hiện số âm.
Linh nhìn tin nhắn. Rồi nhìn lại. Rồi nhắn: Số âm ở đâu? Gửi tôi ảnh chụp màn hình.
Ảnh chụp màn hình đến. Linh nhìn vào và phì cười — anh đã nhập chi tiêu vào mục "thu nhập" và thu nhập vào mục "chi tiêu." App tính đúng, chỉ là người dùng nhập ngược.
Anh nhập nhầm ô. Thu nhập và chi tiêu đổi chỗ cho nhau.
Ồ. Xấu hổ quá.
Không xấu hổ. Đây là lỗi UX của tôi, không phải lỗi của anh. Hai ô đó để gần nhau quá.
UX là gì?
User experience — trải nghiệm người dùng. Anh nhầm nghĩa là tôi thiết kế không đủ rõ.
Cô tự nhận lỗi thay tôi à?
Tôi nhận lỗi của tôi. Nếu người dùng làm sai theo cách có thể đoán trước, đó là lỗi của sản phẩm.
Có khoảng lặng ba phút. Rồi: Cô nói điều đó nghiêm túc không?
Nghiêm túc. Sao?
Vì tôi hay tự trách mình khi đốt cháy món ăn. Nhưng đôi khi bếp lửa không đều là lỗi bếp, không phải lỗi tôi.
Linh đọc tin nhắn đó và nhận ra mình đang mỉm cười với màn hình điện thoại — thứ cô không hay làm khi làm việc.
Đúng vậy. Anh đã debug được rồi chưa?
Debug là sửa lỗi phải không? Rồi. Cảm ơn cô.
Không có gì.
Rồi Dũng nhắn thêm: Cô biết nấu ăn không?
Biết cơ bản. Sao?
Tôi đang thử công thức mới cho thứ Bảy. Cần người nếm thử và cho ý kiến thật. Đồng nghiệp tôi hay khen hết, không dùng được.
Anh muốn mời tôi đến nếm thử?
Nếu cô rảnh thứ Bảy chiều.
Linh nhìn lịch của mình. Thứ Bảy chiều cô có kế hoạch ngồi nhà đọc tài liệu kỹ thuật. Kế hoạch đó không ai sẽ buồn nếu cô dời lại.
Rảnh. Mấy giờ?
Ba giờ chiều. Tôi đóng cửa quán lúc hai giờ, dọn xong còn thời gian chuẩn bị.
Thứ Bảy, Linh đến lúc đúng ba giờ — cô không đến sớm, không đến muộn, đến đúng giờ theo nghĩa tuyệt đối. Dũng mở cửa, quán đã dọn sạch, trong bếp có mùi thơm của thứ gì đó đang nấu.
— Hôm nay tôi thử nem cuốn kiểu mới, — anh nói. — Nhân có thêm xoài xanh. Không biết có hợp không.
— Xoài xanh trong nem cuốn? Lạ nhỉ.
— Thì đang thử. Cô ngồi đi, tôi cuốn xong rồi ra.
Linh ngồi ở bàn, nhìn xung quanh quán vắng người. Trông khác hẳn khi không có khách — im hơn, rộng hơn, và cái tường vàng nhạt nhìn ấm hơn trong ánh chiều.
Dũng mang ra đĩa nem cuốn — bảy cái, xếp gọn, rau xanh nhìn qua lớp bánh tráng.
— Ăn thử đi. Nói thật, không cần lịch sự.
Linh ăn một cái. Nghĩ. Ăn thêm nửa cái. Nghĩ tiếp.
— Xoài hơi nhiều. Lấn át tôm. Nếu giảm xoài xuống một phần ba, cắt nhỏ hơn một chút, sẽ thêm vị mà không át nhân chính.
Dũng nhìn cô. — Cô nói như đang review code.
— Tôi đang review công thức. Tương tự nhau.
— Cụ thể vậy là tốt. — Anh cầm cái nem cuốn lên ăn thử, gật đầu. — Đúng. Xoài nhiều quá. Tôi bị cuốn vào ý tưởng mà quên cân bằng.
— Tôi cũng hay vậy khi code. Thêm feature mới hào hứng quá, quên mất feature cũ bị ảnh hưởng.
— Lỗi của người sáng tạo, — Dũng nói, không phải tự thương hại, chỉ là nhận xét bình tĩnh.
— Lỗi có thể sửa.
— Đúng.
Họ ngồi ăn nem cuốn phiên bản lỗi trong quán trống, chiều thứ Bảy nắng xiên qua cửa sổ. Dũng nấu thêm trà gừng. Linh kể về cái bug cô đang xử lý tuần này. Anh kể về lần đầu tiên anh mở quán và nấu sai nồi canh khiến cả ngày đầu tiên không có khách quay lại.
Lúc Linh về, trời đã nhập nhoạng tối.
— Cảm ơn cô cho ý kiến thật, — Dũng nói ở cửa.
— Cảm ơn anh cho tôi ăn nem cuốn lỗi miễn phí.
— Tuần sau tôi sửa xong mời cô ăn phiên bản đúng.
— Tôi chờ.
Cô đi về, điện thoại trong túi, không mở Maps vì hai trăm mét cô đã nhớ rõ từ lâu rồi.