Chương 3: Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm Và Thói Quen Mới
Cập nhật: 3/6/2026
Thứ Ba: bún bò ít cay. Ngon.
Thứ Tư: cơm tấm sườn bì chả. Ngon hơn cơm tấm chỗ cô hay ăn gần nhà trước đây.
Thứ Năm: bánh canh cua. Linh ăn hết hai tô.
Thứ Sáu: Linh đến và Dũng nhìn cô với vẻ mặt của người đang cố không mỉm cười. — Cô ăn đủ bốn ngày rồi.
— Đồ ăn ngon. Tôi là người hợp lý.
— Cô biết hôm nay nấu gì không?
— Không biết. Tôi đến rồi mới biết. Như người dùng app mà không đọc changelog trước khi update.
Dũng nhìn cô. — Cô hay dùng ví dụ về phần mềm.
— Đó là ngôn ngữ tôi nghĩ bằng.
— Hôm nay có lẩu thái. Nhưng lẩu ngồi lâu, cô có giờ không?
— Tôi có một tiếng. Lâu quá.
— Vậy thì cơm sườn ram mặn. Nhanh hơn.
— Được.
Trong khi Linh ăn, Dũng ra lau bàn bên cạnh — bàn vừa có khách đứng dậy. Cô nhìn anh lau bàn, cái động tác gọn và quen của người làm việc đó mỗi ngày không cần nghĩ.
— Anh mở quán này lâu chưa? — Cô hỏi.
— Ba năm. Trước đó làm bếp cho nhà hàng.
— Sao lại mở quán riêng?
— Vì ở nhà hàng tôi nấu theo menu người ta đặt ra. Ở đây tôi nấu theo tôi muốn.
— Anh muốn nấu cơm bình dân?
— Tôi muốn nấu đồ ngon cho người bình thường ăn được. Nhà hàng đồ ngon nhưng không phải ai cũng vào được. — Anh ngồi xuống ghế đẩu gần đó vì bàn đã sạch, nói tiếp — Cô thấy kỳ không?
— Không kỳ. Tôi cũng thích làm sản phẩm cho người thường dùng được, không phải cho người có tiền mới dùng được.
— Cô làm app gì vậy?
— App quản lý chi tiêu. Không phải fancy, chỉ là giúp người ta biết tiền đi đâu.
Dũng gật đầu. — Tôi cần cái đó. Tôi hay không biết tiền đi đâu.
— Anh tải không? Tôi gửi link.
— Tôi không giỏi dùng app.
— App tôi làm thì giỏi hay không giỏi cũng dùng được. Đó là điểm tôi tự hào nhất.
Dũng nhìn cô một lúc, rồi lấy điện thoại ra. — Gửi đi.
Linh gửi link. Anh tải, mở ra, nhìn vào màn hình với biểu lộ của người không quen dùng app nhưng đang cố.
— Bước đầu tiên là nhập thu nhập tháng, — cô hướng dẫn.
— Thu nhập tháng tôi không cố định.
— Thì nhập trung bình ba tháng gần nhất.
— Tôi không nhớ.
— Ước lượng cũng được. App không chấm điểm anh.
— App cô làm nghe có vẻ bao dung hơn cô, — anh nói, giọng bình thản.
Linh nhìn anh. — Tôi bao dung mà.
— Cô vừa nói "ước lượng cũng được" với giọng của người cố không nói "sao không nhớ."
Cô im lặng một giây. — Tôi làm việc với số liệu nhiều quá nên hơi... cứng.
— Không sao. Tôi làm việc với lửa nhiều quá nên hơi nóng tính. Chúng ta hòa nhau.
Linh nhịn cười không kịp. Tiếng cười thoát ra nhỏ thôi nhưng thật. Dũng tiếp tục nhìn vào app của mình với vẻ mặt nghiêm túc như đang đọc hợp đồng.
— Tôi nhập một triệu tám trăm, — anh nói.
— Một tháng?
— Ừ.
— Anh có vẻ... khiêm tốn về thu nhập.
— Tháng đó tôi sửa bếp tốn nhiều.
— Anh nên nhập vào mục "chi tiêu bất thường." Tôi chỉ cho.
Họ ngồi mười lăm phút, Linh hướng dẫn anh dùng app trong khi cơm sườn ram mặn nguội dần trên bàn — cô ăn tiếp trong lúc giải thích, anh nhập số liệu với tốc độ của người gõ bàn phím hai ngón tay.
Khi Linh đứng dậy về, Dũng nhìn điện thoại mình. — App này thật sự dùng được.
— Đó là mục tiêu của tôi.
— Cô làm tốt.
Câu khen đó ngắn và không hề khách sáo. Linh nhận nó và cất đi theo cái cách cô hay cất những thứ thật.
— Thứ Hai tuần sau nấu gì? — Cô hỏi khi ra cửa.
— Cô hỏi trước bốn ngày à?
— Tôi lên kế hoạch sớm.
— Canh khổ qua nhồi thịt. Thích không?
— Thích. Hẹn thứ Hai.