Sau sự kiện minh oan cho Diệp Uyển Nhi, danh tiếng của Nhược Hi trong cung ngày càng vang dội, và một hệ quả tất yếu là mối quan hệ giữa cô và Thái tử Tiêu Dịch Hàn cũng trở nên gần gũi hơn hẳn, khi hắn thường xuyên tìm đến trao đổi công việc liên quan đến những cải cách nông nghiệp mà cô đang thực hiện, dần dần mở rộng ra thành những buổi trò chuyện về nhiều chủ đề khác trong cuộc sống.
Một buổi chiều, khi Nhược Hi đang kiểm tra tiến độ thu hoạch tại một trong những trang viên hoàng gia, Tiêu Dịch Hàn bất ngờ xuất hiện, không có đoàn tùy tùng rầm rộ như thường lệ, chỉ mang theo một, hai thị vệ thân cận.
"Điện hạ, sao người lại đến đây mà không báo trước?" Nhược Hi hỏi, có chút ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ này.
"Ta muốn tự mình xem xét những thành quả mà tiểu thư đã đạt được, không qua báo cáo trung gian nào cả." Tiêu Dịch Hàn đáp, ánh mắt hắn quan sát những cánh đồng dâu xanh mướt trải dài, những nong tằm được sắp xếp gọn gàng trong các nhà nuôi tằm mới được xây dựng theo thiết kế cải tiến mà Nhược Hi đề xuất.
Họ cùng nhau dạo bước qua trang viên, Nhược Hi giải thích chi tiết về từng cải tiến kỹ thuật mà cô áp dụng, từ phương pháp luân canh đất đai để duy trì độ phì nhiêu, đến kỹ thuật nuôi tằm mới giúp tăng năng suất tơ lụa đáng kể so với phương pháp truyền thống. Tiêu Dịch Hàn lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt ra những câu hỏi sắc bén cho thấy hắn không chỉ đơn thuần là một vị hoàng tử quan tâm hời hợt, mà thực sự có tư duy sâu sắc về các vấn đề quản lý đất nước.
"Tiểu thư có bao giờ nghĩ đến việc, những kiến thức này có thể được áp dụng rộng rãi hơn, không chỉ giới hạn trong phạm vi trang viên hoàng gia, mà còn có thể giúp cải thiện đời sống của bách tính trên khắp cả nước không?" Hắn hỏi, ánh mắt hắn tràn đầy nhiệt huyết hiếm thấy.
Câu hỏi ấy chạm đến đúng những gì Nhược Hi đã ấp ủ trong lòng suốt thời gian qua. "Thần nữ cũng đã nghĩ đến điều đó, điện hạ. Nếu có thể phổ biến những phương pháp canh tác cải tiến này đến các vùng nông thôn, chắc chắn sẽ giúp nâng cao đời sống của rất nhiều gia đình nông dân, đồng thời tăng nguồn thu thuế cho triều đình."
Cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, cả hai đều nhận ra mình đã dành quá nhiều thời gian bên nhau mà không hề để ý, một sự kết nối tự nhiên, chân thành hoàn toàn khác biệt so với mối quan hệ gượng ép, đầy nghĩa vụ mà nguyên tác đã miêu tả giữa Thái tử và Nhiếp Tuyết Ngâm.
"Tiểu thư," Tiêu Dịch Hàn nói, giọng hắn có chút ngập ngừng hiếm thấy khi họ chuẩn bị chia tay, "ta phải thừa nhận, những gì tiểu thư thể hiện suốt thời gian qua đã hoàn toàn thay đổi ấn tượng của ta về người. Trước đây, ta luôn nghĩ hôn ước giữa hai gia tộc chúng ta chỉ là một sự sắp đặt chính trị lạnh lùng, nhưng giờ đây..."
Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào. Nhược Hi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng — dù cô đã cố gắng tránh xa mối quan hệ tình cảm với nam chính để không lặp lại bi kịch của nguyên tác, nhưng những gì đang diễn ra lại hoàn toàn khác biệt, không phải là sự ám ảnh, chiếm hữu mù quáng, mà là một sự đồng điệu, thấu hiểu chân thành được xây dựng dựa trên chính con người thật của cô.
"Điện hạ..." Cô đáp, giọng cô cũng có chút bối rối. "Thần nữ không dám mong đợi quá nhiều vào tình cảm của điện hạ, chỉ mong có thể tiếp tục đóng góp những gì mình có thể cho đất nước."
"Tiểu thư không cần phải khiêm tốn như vậy." Tiêu Dịch Hàn nói, ánh mắt hắn kiên định. "Ta muốn nói rõ, tình cảm của ta dành cho tiểu thư không còn chỉ đơn thuần là sự tôn trọng dành cho một người tài giỏi, mà đã trở thành một điều gì đó sâu sắc hơn nhiều."
Lời tỏ tình gián tiếp nhưng đầy chân thành ấy khiến Nhược Hi bối rối tột độ. Cô chưa từng lường trước rằng, chính những nỗ lực để tránh xa số phận bi thảm của nguyên tác lại vô tình dẫn dắt cô đến một kết cục hoàn toàn khác — một tình yêu chân thành từ chính người mà lẽ ra, theo kịch bản gốc, sẽ luôn nhìn cô với ánh mắt lạnh nhạt, khinh miệt.
"Thần nữ cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo về điều này." Cô đáp, cố gắng giữ sự tỉnh táo cần thiết dù trái tim đang xao động mạnh mẽ. "Mối quan hệ giữa chúng ta không đơn thuần chỉ là tình cảm cá nhân, mà còn liên quan đến trách nhiệm, vị thế chính trị của cả hai gia tộc."
Tiêu Dịch Hàn gật đầu, tôn trọng sự thận trọng của cô. "Ta hiểu, ta sẽ chờ đợi câu trả lời của tiểu thư, dù có phải mất bao lâu đi chăng nữa."
Trên đường trở về Nhiếp phủ, Nhược Hi ngồi trong xe ngựa, tâm trí cô rối bời với hàng loạt suy nghĩ phức tạp. Cô chưa bao giờ có ý định để bản thân vướng vào một mối tình trong thế giới xa lạ này, nhưng những gì đang diễn ra dường như đã vượt ra khỏi mọi kế hoạch, mọi sự kiểm soát mà cô từng vạch ra khi mới bắt đầu hành trình thay đổi số phận của Nhiếp Tuyết Ngâm.
Về đến phủ, Nhược Hi tìm đến Xuân Đào, người tỳ nữ thân cận nhất, để tâm sự về những cảm xúc rối bời trong lòng, dù không thể tiết lộ toàn bộ sự thật về thân phận xuyên không của mình. "Xuân Đào, ngươi nghĩ sao nếu ta nói, Thái tử điện hạ vừa bày tỏ tình cảm chân thành với ta?"
Xuân Đào tròn mắt kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt hào hứng. "Tiểu thư, đây chẳng phải là điều tuyệt vời nhất có thể xảy ra sao? Người vốn đã có hôn ước với điện hạ, giờ đây lại có được tình cảm chân thành từ chính người ấy, còn gì hạnh phúc hơn nữa chứ?"
"Nhưng ta lo sợ, liệu tình cảm này có thực sự bền vững, hay chỉ là cảm xúc nhất thời trước những gì ta thể hiện gần đây?" Nhược Hi bày tỏ nỗi băn khoăn sâu kín trong lòng, một phần vì kinh nghiệm từ thế giới hiện đại khiến cô luôn thận trọng trước những cam kết tình cảm vội vàng, một phần vì cô hiểu rõ, trong một thế giới đầy rẫy toan tính chính trị như hoàng cung, tình cảm đôi khi cũng có thể bị lợi dụng vì những mục đích khác.
"Tiểu thư đa nghi quá rồi." Xuân Đào cười, giọng đầy sự tin tưởng ngây thơ. "Nô tỳ tin rằng, điện hạ là người chân thành, không phải kẻ giả dối. Người cứ tin vào trái tim mình đi."
Lời khuyên giản dị nhưng chân thành ấy khiến Nhược Hi cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Cô dành vài ngày tiếp theo để suy ngẫm kỹ lưỡng, cân nhắc giữa lý trí và cảm xúc, giữa những lo lắng về trách nhiệm, vị thế chính trị và khát khao hạnh phúc cá nhân chân thành mà cô cảm nhận được đang dần lớn lên trong lòng mình dành cho Tiêu Dịch Hàn — không phải vì áp lực hôn ước, không phải vì tham vọng quyền lực, mà là một tình cảm thực sự nảy sinh từ sự thấu hiểu, tôn trọng lẫn nhau qua từng khoảnh khắc họ đã cùng nhau trải qua.
Trong lúc đang suy nghĩ miên man, Nhược Hi quyết định tìm đến Diệp Uyển Nhi để xin ý kiến, tin tưởng vào sự chân thành, khách quan của người bạn mới quen. "Uyển Nhi, ta có điều muốn tâm sự với ngươi." Cô mở lời, kể lại vắn tắt về lời tỏ tình của Thái tử, dù không thể tiết lộ toàn bộ những lo lắng sâu xa liên quan đến thân phận xuyên không của mình.
Uyển Nhi lắng nghe chăm chú, ánh mắt nàng không hề gợn chút ghen tị nào, chỉ có sự vui mừng chân thành dành cho bạn mình. "Đây là tin tuyệt vời mà, Tuyết Ngâm! Ta có thể thấy rõ, điện hạ đối xử với ngươi khác hẳn so với những gì ta từng chứng kiến trước đây. Đó là ánh mắt của một người đang thực sự say đắm, trân trọng."
"Nhưng ta lo sợ, liệu quyết định này có phù hợp không, khi mà con đường sự nghiệp của ta đang phát triển tốt đẹp, ta không muốn đánh mất sự độc lập, tự chủ mà mình đã dày công xây dựng." Nhược Hi bày tỏ thêm một nỗi băn khoăn khác, phản ánh rõ tư duy của một người phụ nữ hiện đại, coi trọng sự nghiệp và độc lập cá nhân.
"Ta nghĩ, một người đàn ông thực sự yêu thương ngươi sẽ không đòi hỏi ngươi phải từ bỏ những gì ngươi đã xây dựng, mà ngược lại, sẽ ủng hộ, đồng hành cùng ngươi trên con đường đó." Uyển Nhi đáp, giọng nàng đầy sự thấu hiểu sâu sắc. "Từ những gì ta quan sát được, điện hạ dường như luôn tôn trọng, thậm chí còn khuyến khích những công việc, đóng góp của ngươi cho triều đình. Đó chính là dấu hiệu của một tình yêu chân chính, trưởng thành."
Những lời chia sẻ chân thành từ Uyển Nhi giúp Nhược Hi có thêm góc nhìn để cân nhắc, dần dần củng cố thêm niềm tin trong lòng cô rằng, có lẽ, tình cảm mà cô đang cảm nhận dành cho Tiêu Dịch Hàn không hề mâu thuẫn với những giá trị, mục tiêu mà cô đang theo đuổi, mà ngược lại, có thể trở thành một nguồn động lực, sự hỗ trợ quý giá cho hành trình phía trước của cô.
Vài ngày sau, Tiêu Dịch Hàn mời Nhược Hi tham gia một chuyến vi hành ngắn ngày đến một huyện nhỏ ngoại thành, nơi đang gặp khó khăn nghiêm trọng về thiên tai hạn hán, để trực tiếp khảo sát tình hình và tìm phương án hỗ trợ kịp thời cho người dân. Đây là lần đầu tiên hai người có cơ hội cùng nhau làm việc trong một bối cảnh hoàn toàn khác biệt so với sự xa hoa của hoàng cung, tiếp xúc trực tiếp với những khó khăn thực tế của đời sống bách tính.
Chứng kiến cảnh những cánh đồng khô cằn, những giếng nước cạn kiệt, và ánh mắt lo lắng của người dân địa phương, cả hai đều cảm nhận sâu sắc trách nhiệm nặng nề của mình. Nhược Hi, với kiến thức về các kỹ thuật trữ nước, canh tác trong điều kiện khô hạn mà cô từng đọc được từ những cuốn sách hiện đại, đề xuất một số giải pháp thiết thực, trong khi Tiêu Dịch Hàn tận dụng quyền hạn của mình để nhanh chóng huy động nguồn lực cứu trợ khẩn cấp từ triều đình.
"Nhìn ngươi làm việc, ta càng thêm khâm phục và trân trọng những gì ngươi đang cống hiến." Tiêu Dịch Hàn nói, khi cả hai đứng nghỉ ngơi bên một dòng suối nhỏ còn sót lại chút nước sau chuyến khảo sát vất vả. "Ta tin rằng, cùng nhau, chúng ta có thể làm được nhiều điều ý nghĩa hơn nữa cho đất nước này."
Chuyến đi ấy, dù vất vả nhưng đầy ý nghĩa, đã giúp củng cố thêm mối liên kết sâu sắc giữa hai người, không chỉ dựa trên tình cảm cá nhân, mà còn trên một tầm nhìn, lý tưởng chung về việc xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho bách tính, một nền tảng vững chắc mà Nhược Hi tin rằng, sẽ giúp mối quan hệ của họ trường tồn, bền vững hơn bất kỳ hôn ước chính trị lạnh lùng nào.