Ba tháng sau khi được Hoàng hậu giao phó nhiệm vụ quản lý trang viên hoàng gia, Nhược Hi đã đạt được những thành tựu đáng kể, năng suất canh tác tăng lên rõ rệt, được cả triều đình khen ngợi. Nhưng chính vào lúc mọi thứ dường như đang tiến triển thuận lợi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra, buộc cô phải đối mặt trực tiếp với âm mưu thực sự đang ẩn giấu đằng sau toàn bộ câu chuyện mà nguyên tác đã xây dựng.
Một buổi sáng, Diệp Uyển Nhi bất ngờ bị buộc tội trộm cắp một món trang sức quý giá của Hoàng hậu, bằng chứng được tìm thấy giấu trong phòng của nàng khiến tình hình trở nên vô cùng bất lợi. Đây chính là một trong những âm mưu quan trọng đầu tiên mà theo nguyên tác, lẽ ra Nhiếp Tuyết Ngâm sẽ là người đứng sau dàn dựng, nhưng giờ đây, khi cô hoàn toàn không có liên quan, ai mới thực sự là kẻ chủ mưu?
Nhược Hi, khi nghe tin này, lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô vội vàng tìm đến nơi Diệp Uyển Nhi đang bị giam giữ tạm thời để chờ điều tra, hy vọng có thể giúp đỡ người bạn mới quen mà cô tin tưởng là vô tội.
"Uyển Nhi, chuyện gì đã xảy ra vậy?" Cô hỏi, giọng đầy lo lắng khi nhìn thấy gương mặt hoảng loạn, bất lực của Diệp Uyển Nhi qua song sắt của căn phòng giam lỏng.
"Ta không biết, ta thực sự không hề lấy trộm bất cứ thứ gì." Uyển Nhi đáp, giọng nàng run rẩy, đôi mắt đỏ hoe vì đã khóc rất nhiều. "Sáng nay, khi các cung nữ khác đến kiểm tra phòng theo lệnh của quản sự cung, họ phát hiện chiếc trâm ngọc của Hoàng hậu nương nương giấu trong hộp trang sức của ta. Ta hoàn toàn không hiểu tại sao nó lại xuất hiện ở đó."
Nhược Hi trầm ngâm suy nghĩ, đầu óc cô hoạt động nhanh chóng để phân tích tình huống. Nếu Diệp Uyển Nhi thực sự bị vu oan, vậy thì ai mới là kẻ đứng sau âm mưu này, và động cơ thực sự của họ là gì, khi mà theo nguyên tác, chính động cơ ghen tuông của Nhiếp Tuyết Ngâm mới là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến những âm mưu tương tự?
Cô quyết định tự mình điều tra, tận dụng vị thế và các mối quan hệ mà cô đã xây dựng được trong cung suốt thời gian qua. Cô tìm gặp riêng vài cung nữ thân cận, khéo léo dò hỏi về những diễn biến trước khi sự việc xảy ra.
Qua quá trình điều tra tỉ mỉ, Nhược Hi phát hiện ra một manh mối quan trọng — một cung nữ tên Tiểu Lục, người có nhiệm vụ dọn dẹp khu vực phòng của Diệp Uyển Nhi, đã có biểu hiện bất thường trong vài ngày gần đây, thường xuyên lén lút gặp gỡ một người đàn ông lạ mặt ở cổng sau cung điện vào buổi tối.
Nhược Hi âm thầm theo dõi, cuối cùng phát hiện ra, người đàn ông bí ẩn ấy chính là quản gia riêng của phi tần Lệ Quý phi — một nhân vật mà trong nguyên tác chỉ xuất hiện thoáng qua như một phi tần được sủng ái tạm thời, nhưng giờ đây, có vẻ như bà ta chính là kẻ chủ mưu thực sự đứng đằng sau âm mưu vu khống này, có lẽ vì lo sợ sự sủng ái ngày càng tăng của Hoàng thượng dành cho những nhân vật mới nổi trong cung, bao gồm cả Diệp Uyển Nhi lẫn ảnh hưởng gián tiếp từ Nhược Hi.
"Nếu không có Nhiếp Tuyết Ngâm đóng vai trò kẻ phản diện chính như nguyên tác đã định sẵn, có lẽ những nhân vật phản diện khác vốn ẩn mình trong bóng tối sẽ tự nhiên trồi lên để lấp đầy khoảng trống quyền lực và âm mưu đó." Nhược Hi nhận ra, với một sự thấu hiểu sâu sắc về cách vận hành của những câu chuyện cung đấu mà cô từng biên tập trong quá khứ.
Cô mang những bằng chứng thu thập được — lời khai của vài người hầu đã chứng kiến cuộc gặp gỡ bí mật, cùng với việc phát hiện Tiểu Lục đột nhiên có trong tay một khoản tiền lớn bất thường — đến trình báo trực tiếp với Hoàng hậu, người mà cô đã xây dựng được lòng tin đáng kể qua những đóng góp thực chất trong công việc quản lý trang viên suốt thời gian qua.
"Ngươi có bằng chứng xác thực về việc này không?" Hoàng hậu hỏi, giọng bà nghiêm nghị, dù ẩn chứa sự tin tưởng nhất định dành cho Nhược Hi.
"Thần nữ đã thu thập được một số manh mối, nhưng con nghĩ, cách tốt nhất là nên để chính quản sự cung thẩm vấn trực tiếp Tiểu Lục, đối chiếu với những gì thần nữ phát hiện được, chắc chắn sẽ tìm ra được sự thật." Nhược Hi đề xuất, cẩn trọng không đưa ra kết luận vội vàng mà chưa có đủ căn cứ pháp lý.
Cuộc thẩm vấn diễn ra ngay sau đó, dưới áp lực từ những bằng chứng cụ thể mà Nhược Hi đã cung cấp, Tiểu Lục cuối cùng cũng suy sụp tinh thần, khai nhận toàn bộ sự thật — chính Lệ Quý phi đã ra lệnh cho cô ta lén đặt món trang sức bị đánh cắp vào phòng của Diệp Uyển Nhi, nhằm loại bỏ một đối thủ tiềm năng có thể đe dọa đến vị thế của mình trong hậu cung, đổi lại một khoản tiền lớn đủ để Tiểu Lục có thể xuất cung, sống một cuộc đời tự do sau này.
Sự thật được phơi bày khiến cả cung điện chấn động, Lệ Quý phi bị giáng chức, chuyển đến sống tại một cung điện hẻo lánh để chịu phạt, còn Diệp Uyển Nhi được minh oan hoàn toàn, danh dự được khôi phục trước sự chứng kiến của toàn bộ hậu cung.
"Cảm ơn tiểu thư, nếu không có sự giúp đỡ của người, có lẽ ta đã phải chịu oan uổng không thể gột rửa." Diệp Uyển Nhi nói, giọng nàng đầy xúc động khi tìm đến cảm ơn Nhược Hi ngay sau khi được minh oan.
"Đừng khách sáo, chúng ta là bạn bè mà." Nhược Hi đáp, mỉm cười ấm áp, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm và tự hào vì đã có thể sử dụng những hiểu biết của mình về cấu trúc câu chuyện cung đấu để bảo vệ một người vô tội, thay vì trở thành kẻ gây ra oan khuất như số phận nguyên bản đã định sẵn cho nhân vật mà cô đang mang thân xác.
Sự kiện này cũng khiến danh tiếng của Nhược Hi trong cung càng thêm vững chắc, không chỉ được biết đến như một người tài giỏi trong quản lý kinh tế, mà còn là một người chính trực, thông minh, sẵn sàng đứng ra bảo vệ công lý, một hình ảnh hoàn toàn trái ngược với những gì Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản từng thể hiện trong câu chuyện gốc.
Hoàng hậu, sau khi biết được toàn bộ quá trình Nhược Hi tự mình điều tra, thu thập bằng chứng để minh oan cho Diệp Uyển Nhi, đã đích thân triệu kiến cô để bày tỏ sự tán thưởng. "Tiểu thư không chỉ có tài quản lý kinh tế, mà còn có tư duy phá án sắc bén, lòng dạ chính trực hiếm có. Ta thực sự cảm thấy may mắn khi có được một người như tiểu thư bên cạnh hỗ trợ công việc hậu cung."
"Thần nữ chỉ làm những gì mình cho là đúng đắn, không dám nhận lời khen quá mức như vậy." Nhược Hi đáp, cúi đầu khiêm tốn.
"Ta muốn giao thêm cho tiểu thư một trọng trách mới — phụ trách việc rà soát, cải thiện quy trình quản lý nhân sự trong hậu cung, để tránh những vụ việc tương tự như vụ vu khống vừa qua có thể tái diễn trong tương lai." Hoàng hậu nói, ánh mắt bà đầy sự tin tưởng.
Nhận trọng trách mới này, Nhược Hi càng thêm bận rộn, nhưng cũng cảm thấy vinh dự và trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết. Cô bắt tay vào việc xây dựng một hệ thống quy trình minh bạch hơn cho việc quản lý, giám sát nhân sự trong cung, học hỏi từ chính những kinh nghiệm quản lý nhân sự mà cô từng áp dụng trong công việc biên tập ở thế giới hiện đại, điều chỉnh sao cho phù hợp với bối cảnh, quy tắc của xã hội phong kiến.
Diệp Uyển Nhi, sau khi được minh oan, cũng tình nguyện hỗ trợ Nhược Hi trong công việc mới này, hai người ngày càng trở nên thân thiết, gắn bó hơn qua quá trình làm việc chung, xây dựng nên một tình bạn chân thành, bền chặt hoàn toàn khác biệt so với mối quan hệ thù địch, đối đầu mà nguyên tác đã miêu tả giữa hai nhân vật này.
Một buổi tối, sau khi hoàn thành công việc, hai người ngồi lại trò chuyện bên tách trà nóng trong một góc yên tĩnh của cung điện. Diệp Uyển Nhi, với vẻ mặt trầm ngâm hiếm thấy, chia sẻ về hoàn cảnh xuất thân của mình. "Ngươi biết không, ta vốn chỉ là con gái của một gia đình thương nhân nhỏ, cha mẹ mất sớm vì dịch bệnh, ta phải tự mình bươn chải để có được vị trí như ngày hôm nay. Đôi khi, ta vẫn cảm thấy lạc lõng giữa những người xuất thân cao quý như các ngươi."
Nhược Hi lắng nghe với sự đồng cảm chân thành, cô đặt tay lên vai Uyển Nhi an ủi. "Xuất thân không quyết định giá trị của một con người, mà chính là những nỗ lực, phẩm chất mà người đó thể hiện trong cuộc sống. Ta thực sự khâm phục nghị lực của ngươi, đã tự mình vươn lên từ hoàn cảnh khó khăn để có được vị trí đáng tự hào như hiện tại."
Lời động viên chân thành ấy khiến Uyển Nhi cảm động sâu sắc, đôi mắt nàng ngấn lệ. "Cảm ơn ngươi, Tuyết Ngâm. Ta thực sự may mắn khi có được một người bạn như ngươi, người không hề phân biệt xuất thân, luôn đối xử với ta bằng sự chân thành, tôn trọng."
Cuộc trò chuyện ấy càng thắt chặt thêm tình bạn giữa hai người, một mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, đồng cảm chân thành, hoàn toàn trái ngược với những gì độc giả từng biết đến trong nguyên tác, nơi ghen tuông và đố kỵ đã biến hai nhân vật này thành kẻ thù không đội trời chung. Nhược Hi thầm cảm ơn số phận đã cho cô cơ hội để viết lại không chỉ cuộc đời của chính mình, mà còn cả mối quan hệ ý nghĩa này.
Sau vụ việc minh oan, Nhược Hi cũng dành thời gian suy ngẫm sâu hơn về động cơ thực sự đằng sau âm mưu của Lệ Quý phi, cố gắng hiểu rõ bối cảnh, áp lực nào đã đẩy một người phụ nữ từng được sủng ái đến mức phải hành động tàn nhẫn như vậy. Qua tìm hiểu thêm, cô phát hiện ra, Lệ Quý phi vốn xuất thân từ một gia tộc từng một thời huy hoàng nhưng đã sa sút nghiêm trọng, toàn bộ hy vọng phục hưng gia tộc đều đặt lên vai bà thông qua việc duy trì sự sủng ái của Hoàng thượng, một áp lực khủng khiếp đã dần biến bà thành con người sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ vị thế của mình.
"Đôi khi, những hành động tàn nhẫn nhất lại xuất phát từ chính nỗi sợ hãi, tuyệt vọng sâu sắc nhất." Nhược Hi chia sẻ suy nghĩ này với Diệp Uyển Nhi trong một buổi trò chuyện, "Ta không có ý bào chữa cho những gì bà ấy đã làm, nhưng ta nghĩ, nếu xã hội này bớt đặt áp lực lên phụ nữ phải phụ thuộc hoàn toàn vào sự sủng ái, hôn nhân để có được vị thế, có lẽ nhiều bi kịch tương tự sẽ không xảy ra."
Uyển Nhi gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng đầy suy tư. "Ngươi nói đúng. Đó cũng là lý do vì sao ta luôn trân trọng những gì ngươi đang cố gắng xây dựng — không chỉ cho riêng ngươi, mà còn mở ra một hướng đi khác cho nhiều phụ nữ khác trong xã hội này."
Những suy ngẫm sâu sắc ấy càng củng cố thêm quyết tâm của Nhược Hi trong việc tiếp tục theo đuổi con đường mà cô đã chọn, không chỉ dừng lại ở việc thay đổi số phận của riêng mình, mà còn mong muốn tạo ra những ảnh hưởng tích cực, lâu dài hơn cho những người phụ nữ khác đang phải sống trong một xã hội còn nhiều bất công, định kiến.