Thành công của Nhược Hi trong việc chấn hưng gia sản, cùng với sự tin tưởng ngày càng tăng mà Hoàng hậu và cả Thái tử dành cho cô, không tránh khỏi việc thu hút sự chú ý, thậm chí là nghi ngờ từ một số nhân vật khác trong triều đình — những người vốn quen thuộc với hình ảnh Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản, kiêu ngạo, chỉ biết chăm chút vẻ ngoài và tranh giành hôn ước, giờ đây phải đối diện với một phiên bản hoàn toàn khác biệt, khiến không ít người cảm thấy khó hiểu, thậm chí cảnh giác.
Một trong những người tỏ ra nghi ngờ nhất chính là Tống Nguyệt Hoa, con gái của một vị đại thần khác trong triều, người mà theo ký ức nguyên tác, vốn là bạn thân duy nhất của Nhiếp Tuyết Ngâm, thường xuyên đồng lõa trong những âm mưu hãm hại Diệp Uyển Nhi. Trong thế giới mới này, khi Nhược Hi không còn thể hiện bất kỳ dấu hiệu nào của sự đố kỵ, toan tính như trước, mối quan hệ giữa hai người dần trở nên xa cách, khó hiểu.
"Tuyết Ngâm, dạo này ngươi thay đổi nhiều quá, ta thật sự không nhận ra ngươi nữa." Nguyệt Hoa nói trong một lần ghé thăm Nhiếp phủ, giọng nàng đầy sự khó chịu pha lẫn nghi hoặc. "Trước đây ngươi luôn nói với ta rằng, nhất định phải tìm cách khiến Thái tử chú ý, phải làm mọi cách để giữ vững vị trí thái tử phi tương lai. Sao giờ ngươi lại chuyển sang quan tâm đến chuyện quản lý trang viên, canh tác nông nghiệp vậy?"
Nhược Hi hiểu rằng, cô không thể tiết lộ sự thật về việc mình xuyên không vào thế giới này, nên phải tìm cách giải thích khéo léo để không gây thêm nghi ngờ không cần thiết. "Ta chỉ đơn giản nhận ra rằng, việc cứ mãi tranh giành, ganh đua vì một vị trí hôn nhân sẽ không mang lại hạnh phúc thực sự. Ta muốn tự mình xây dựng giá trị bản thân, thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào một cuộc hôn nhân sắp đặt."
Lời giải thích ấy, dù chân thành, nhưng lại càng khiến Nguyệt Hoa thêm phần khó hiểu, thậm chí có chút bất mãn, vì nàng vốn đã quen với vai trò đồng minh trong những âm mưu, toan tính mà giờ đây, người bạn thân của mình dường như đã hoàn toàn từ bỏ.
"Ngươi nói vậy nghe có vẻ cao thượng đấy, nhưng ta không tin ngươi có thể dễ dàng buông bỏ tham vọng trở thành thái tử phi như vậy." Nguyệt Hoa nói, ánh mắt nàng đầy sự dò xét. "Hay là ngươi đang có âm mưu gì khác mà không muốn nói cho ta biết?"
Sự nghi ngờ này khiến Nhược Hi nhận ra, việc thay đổi hành vi một cách đột ngột, dù xuất phát từ ý định tốt đẹp, cũng có thể gây ra những hiểu lầm, rắc rối không đáng có từ những người xung quanh vốn đã quen thuộc với hình mẫu tính cách cũ. Cô cần phải tìm cách xử lý khéo léo hơn, để không đẩy Nguyệt Hoa, một nhân vật vốn có tầm ảnh hưởng nhất định trong giới quý tộc, trở thành kẻ thù tiềm tàng do sự hiểu lầm không đáng có.
"Nguyệt Hoa, ta hiểu sự thay đổi của ta khiến ngươi khó hiểu, nhưng ta thực sự chỉ muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn, không phải chỉ dựa vào nhan sắc hay hôn nhân để khẳng định giá trị bản thân." Nhược Hi nói, giọng cô chân thành hết mức có thể. "Ta hy vọng, dù có thay đổi thế nào, tình bạn giữa chúng ta vẫn có thể tiếp tục, chỉ là theo một cách khác, trưởng thành hơn."
Nguyệt Hoa im lặng một lúc lâu, ánh mắt nàng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng dường như phần nào bị lay động bởi sự chân thành trong lời nói của Nhược Hi. "Được, ta sẽ thử tin tưởng ngươi một lần nữa. Nhưng nếu ngươi có bất kỳ âm mưu gì, đừng trách ta không còn coi ngươi là bạn nữa."
Sau cuộc trò chuyện đầy căng thẳng ấy, Nhược Hi nhận ra rằng, việc duy trì các mối quan hệ xã hội trong khi thay đổi hoàn toàn quỹ đạo số phận không phải là điều đơn giản, đòi hỏi sự khéo léo, kiên nhẫn để dần dần xây dựng lại lòng tin, thay vì đột ngột cắt đứt mọi mối quan hệ cũ một cách vội vàng, có thể tạo ra những kẻ thù không đáng có trong hành trình phía trước.
Không chỉ Nguyệt Hoa, một vài đại thần bảo thủ trong triều cũng bắt đầu bàn tán về sự thay đổi bất thường của tiểu thư Nhiếp phủ, một số cho rằng đây là dấu hiệu của sự trưởng thành đáng khen ngợi, nhưng cũng không ít người tỏ ra nghi ngờ, cho rằng đằng sau vẻ ngoài chăm chỉ, tận tụy ấy có thể ẩn giấu một tham vọng chính trị lớn hơn nhiều so với những gì thể hiện ra bên ngoài, đặc biệt khi mối quan hệ giữa cô và Thái tử ngày càng trở nên gần gũi hơn qua những lần tương tác liên quan đến công việc quản lý trang viên hoàng gia.
Giữa những luồng dư luận trái chiều ấy, Nhược Hi hiểu rằng, cô cần phải cẩn trọng hơn nữa trong từng hành động, từng lời nói, để không vô tình tạo ra những hiểu lầm có thể bị người khác lợi dụng, đẩy cô vào những tình huống nguy hiểm không lường trước được, đặc biệt là khi cô vẫn chưa biết rõ, những nhân vật phản diện thực sự đứng đằng sau những âm mưu hãm hại Diệp Uyển Nhi trong nguyên tác — những kẻ mà cô ngờ rằng, vẫn đang âm thầm tồn tại và hoạt động, chỉ là giờ đây, có lẽ đã chuyển hướng tìm kiếm một con tốt thí khác để thực hiện âm mưu của mình, khi Nhiếp Tuyết Ngâm không còn đóng đúng vai trò mà họ mong đợi.
Để đối phó với những nghi ngờ, dư luận trái chiều đang dần lan rộng, Nhược Hi quyết định áp dụng một chiến lược minh bạch hóa mọi hoạt động của mình. Cô chủ động mời một số đại thần có uy tín, kể cả những người từng tỏ ra hoài nghi, đến trực tiếp tham quan trang viên hoàng gia mà cô đang phụ trách, để họ có thể tận mắt chứng kiến những thành quả thực chất, thay vì chỉ dựa vào những lời đồn đại, suy diễn thiếu căn cứ.
"Đại nhân có thể tự mình kiểm tra sổ sách, đối chiếu với năng suất thực tế thu hoạch được." Cô nói với một vị lão thần vốn nổi tiếng khó tính, nghiêm khắc trong triều đình, khi ông đến thị sát trang viên theo lời mời của cô. "Thần nữ không có gì phải giấu giếm cả."
Vị lão thần, sau khi xem xét kỹ lưỡng, không khỏi gật gù tán thưởng trước sự minh bạch, chuyên nghiệp trong cách quản lý của Nhược Hi, dần dần thay đổi thái độ từ nghi ngờ sang tôn trọng, thậm chí còn chủ động lên tiếng bênh vực cô trước những lời đàm tiếu vô căn cứ trong các buổi thiết triều sau đó.
Chiến lược minh bạch này, dù đòi hỏi nhiều công sức và thời gian, nhưng dần dần đã giúp Nhược Hi xây dựng được một nền tảng uy tín vững chắc, khó có thể bị lung lay bởi những lời vu khống, đồn đại ác ý, một bài học quý giá mà cô rút ra được từ chính kinh nghiệm làm việc trong ngành xuất bản ở thế giới hiện đại — rằng, sự minh bạch và nhất quán luôn là vũ khí mạnh mẽ nhất để chống lại những nghi ngờ, hiểu lầm không đáng có.
Bên cạnh việc đối phó với những nghi ngờ từ triều đình, Nhược Hi cũng dành thời gian hàn gắn lại mối quan hệ với Tống Nguyệt Hoa, người bạn thân vẫn còn nhiều băn khoăn về sự thay đổi của cô. Cô chủ động mời Nguyệt Hoa đến thăm trang viên mà mình đang phụ trách, để nàng có thể tận mắt chứng kiến những gì cô thực sự đang làm, thay vì chỉ nghe qua những lời đồn đại thiếu chính xác.
"Ngươi thực sự đã làm được tất cả những điều này sao?" Nguyệt Hoa hỏi, giọng đầy kinh ngạc khi tận mắt nhìn thấy những cánh đồng lúa xanh mướt, những kênh mương dẫn nước được xây dựng bài bản, khác hẳn với hình dung mơ hồ của nàng trước đó.
"Đúng vậy, và ta thực sự cảm thấy hạnh phúc khi làm được những điều có ý nghĩa như thế này." Nhược Hi đáp, dẫn Nguyệt Hoa đi tham quan từng khu vực, giải thích cặn kẽ về những cải tiến kỹ thuật mà cô đã áp dụng.
Chuyến thăm ấy dần làm thay đổi cách nhìn nhận của Nguyệt Hoa, từ sự hoài nghi, có phần ghen tị ban đầu, sang một sự khâm phục chân thành. "Ta phải thừa nhận, ngươi đã cho ta thấy một khía cạnh hoàn toàn khác của cuộc sống mà trước đây ta chưa từng nghĩ đến. Có lẽ, giá trị của một người phụ nữ không chỉ nằm ở việc kết hôn với ai, mà còn ở những gì cô ấy có thể tự mình tạo dựng nên."
Sự thay đổi trong nhận thức của Nguyệt Hoa không chỉ giúp củng cố thêm tình bạn giữa hai người, mà còn gián tiếp giúp lan tỏa những giá trị tích cực mà Nhược Hi đang theo đuổi đến với nhiều tiểu thư quý tộc khác trong giới thượng lưu kinh thành, dần dần tạo nên một làn sóng thay đổi nhận thức nhỏ nhưng ý nghĩa về vai trò, giá trị của phụ nữ trong xã hội vốn còn nhiều định kiến này.
Nhận thấy sự quan tâm ngày càng tăng từ các tiểu thư khác về những gì cô đang thực hiện, Nhược Hi nảy ra một ý tưởng táo bạo — tổ chức một buổi chia sẻ nhỏ, mời một số tiểu thư có cùng chí hướng đến trang viên để cùng nhau học hỏi về quản lý kinh tế, những kiến thức mà xã hội phong kiến thường không coi trọng việc truyền dạy cho nữ nhi.
Buổi chia sẻ đầu tiên chỉ có năm, sáu người tham dự, nhưng không khí học hỏi, trao đổi sôi nổi đã vượt xa những gì Nhược Hi mong đợi. Các tiểu thư, vốn quen với việc chỉ học thêu thùa, đàn ca, giờ đây tỏ ra vô cùng hào hứng trước những kiến thức mới mẻ về sổ sách, quản lý nhân sự, thậm chí cả những nguyên lý cơ bản về cung cầu thị trường mà Nhược Hi khéo léo lồng ghép vào bài giảng của mình.
"Ta chưa từng nghĩ rằng, những kiến thức này lại thú vị và hữu ích đến vậy." Một trong những tiểu thư tham dự, tên Vương Nhã Trân, con gái của một thương gia giàu có nhưng không có địa vị quý tộc, chia sẻ đầy phấn khích. "Nếu ta hiểu được những điều này sớm hơn, có lẽ ta đã có thể giúp cha ta quản lý cửa hàng hiệu quả hơn nhiều."
Những buổi chia sẻ nhỏ như vậy dần trở thành thông lệ định kỳ, thu hút ngày càng nhiều tiểu thư từ khắp kinh thành tìm đến, không chỉ để học hỏi kiến thức, mà còn để tìm kiếm một không gian giao lưu cởi mở, nơi họ có thể thẳng thắn chia sẻ những trăn trở, hoài bão của bản thân mà không lo bị phán xét theo những khuôn mẫu cứng nhắc của xã hội đương thời — một di sản nhỏ bé nhưng ý nghĩa mà Nhược Hi đang dần xây dựng nên, vượt xa khỏi phạm vi của riêng câu chuyện tình yêu, hôn nhân mà nguyên tác từng tập trung khai thác.