Hai tuần sau sự kiện đối đầu ngầm với chú Thành Hải, Nhược Hi nhận được một lời mời bất ngờ — Hoàng hậu, sau khi nghe được những lời đồn về tài năng quản lý gia sản của tiểu thư Nhiếp phủ, đã đặc biệt mời cô vào cung để trò chuyện, đồng thời xem xét khả năng giao cho cô phụ trách một phần công việc hậu cần liên quan đến việc quản lý các trang viên hoàng gia.
Đây là một cơ hội mà trong nguyên tác hoàn toàn không tồn tại, một nhánh rẽ hoàn toàn mới mà chính những thay đổi của Nhược Hi đã tạo ra. Cô vào cung với tâm trạng vừa hồi hộp vừa háo hức, được một thái giám dẫn đường qua những hành lang cung điện nguy nga, cuối cùng đến điện của Hoàng hậu.
Trong lúc chờ đợi được diện kiến, Nhược Hi tình cờ gặp lại Diệp Uyển Nhi tại hành lang bên ngoài, người giờ đây đã chính thức trở thành thị nữ thân cận của Hoàng hậu sau vài tháng thử việc. Đây là lần đầu tiên hai người có cơ hội trò chuyện trực tiếp, khác hẳn với những va chạm đầy sóng gió mà nguyên tác đã miêu tả.
"Nhiếp tiểu thư." Diệp Uyển Nhi cúi đầu chào lễ phép, ánh mắt nàng có chút dò xét thận trọng, có lẽ vì đã nghe được ít nhiều tin đồn về việc Thái tử tỏ ra chú ý đến Nhược Hi trong buổi yến tiệc trước đó.
"Diệp cô nương, không cần đa lễ." Nhược Hi đáp, mỉm cười thân thiện, cố gắng xóa bỏ mọi rào cản, hiềm khích không đáng có mà đáng lẽ ra sẽ tồn tại giữa hai người theo kịch bản nguyên tác. "Ta nghe nói cô nương làm việc rất chăm chỉ, được Hoàng hậu nương nương tin tưởng, thật đáng ngưỡng mộ."
Lời khen chân thành, không chút ganh đua ấy khiến Diệp Uyển Nhi có chút bất ngờ, ánh mắt nàng dần trở nên cởi mở hơn. "Tiểu thư quá khen, ta chỉ cố gắng làm tốt bổn phận của mình thôi. Ta cũng có nghe qua về những thay đổi tích cực mà tiểu thư đang thực hiện cho gia tộc, thật sự rất khâm phục sự quyết đoán và tài năng của tiểu thư."
Hai người trò chuyện thêm một lúc, xoay quanh những chủ đề nhẹ nhàng về cuộc sống trong cung, về những thử thách mà mỗi người đang phải đối mặt trong hoàn cảnh riêng của mình. Nhược Hi nhận ra, Diệp Uyển Nhi ngoài đời thực — hay đúng hơn, trong chính thế giới này — không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của một kẻ toan tính, xảo quyệt hòng tranh giành Thái tử như những gì Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản từng nghĩ trong cơn ghen tuông mù quáng, mà chỉ là một cô gái chân thành, chăm chỉ, đang cố gắng vươn lên từ hoàn cảnh xuất thân khiêm tốn của mình.
"Có lẽ, nếu không có sự can thiệp của mình, hai người này rồi cũng sẽ có một mối tình đẹp, không vướng bận bởi những âm mưu, đố kỵ không đáng có." Nhược Hi thầm nghĩ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi nhận ra, việc tránh xa khỏi vòng xoáy ghen tuông của nhân vật gốc không chỉ giúp cô thoát khỏi số phận bi thảm, mà còn gián tiếp mang lại một khởi đầu tốt đẹp hơn cho câu chuyện tình yêu giữa nữ chính và nam chính.
Buổi diện kiến với Hoàng hậu diễn ra suôn sẻ hơn Nhược Hi mong đợi. Hoàng hậu, một phụ nữ trung niên với phong thái uy nghiêm nhưng cũng đầy sự tinh tế, chăm chú lắng nghe Nhược Hi trình bày về những kế hoạch cải thiện năng suất canh tác mà cô đã áp dụng thành công tại trang viên của gia tộc mình.
"Tiểu thư quả thực có tầm nhìn xa trông rộng hiếm có, đặc biệt đối với một khuê nữ chưa từng được đào tạo bài bản về quản lý kinh tế." Hoàng hậu nhận xét, ánh mắt bà đầy sự tán thưởng. "Ta muốn giao cho tiểu thư phụ trách việc khảo sát, đề xuất cải tiến phương pháp canh tác tại một trong những trang viên hoàng gia ở ngoại thành, tiểu thư có sẵn lòng nhận nhiệm vụ này không?"
Đây là một cơ hội quý giá, không chỉ giúp Nhược Hi có thêm vị thế, tiếng nói trong triều đình, mà còn mở ra một con đường hoàn toàn khác biệt so với số phận bi thảm mà nguyên tác đã định sẵn cho nhân vật Nhiếp Tuyết Ngâm — một con đường xây dựng dựa trên tài năng thực sự, sự cống hiến chân chính, thay vì những âm mưu, toan tính tranh giành quyền lực thông qua hôn nhân.
"Thần nữ vô cùng vinh hạnh được Hoàng hậu nương nương tin tưởng giao phó trọng trách này." Nhược Hi cúi đầu đáp, giọng cô tràn đầy quyết tâm chân thành.
Trên đường rời khỏi cung, Nhược Hi tình cờ gặp lại Thái tử Tiêu Dịch Hàn tại một góc hành lang vắng người. Hắn dừng bước, ánh mắt hắn nhìn cô với vẻ tò mò xen lẫn một chút gì đó khó đoán.
"Nghe nói Nhiếp tiểu thư vừa được mẫu hậu giao phó trọng trách quan trọng." Hắn nói, giọng điệu có phần đùa vui hiếm thấy. "Xem ra, tiểu thư đang dần trở thành một nhân vật không thể xem thường trong triều đình rồi đấy."
"Điện hạ quá khen, thần nữ chỉ đang cố gắng hết sức để hoàn thành tốt trách nhiệm được giao phó thôi." Nhược Hi đáp, giữ thái độ khiêm tốn nhưng tự tin.
Tiêu Dịch Hàn nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt hắn chứa đựng một sự suy tư phức tạp mà Nhược Hi không thể hoàn toàn đoán định được. "Nhiếp tiểu thư khác nhiều so với những gì ta từng nghĩ trước đây." Hắn nói khẽ, gần như là lời tự nhủ hơn là nói với cô, rồi khẽ gật đầu chào tạm biệt trước khi tiếp tục bước đi, để lại Nhược Hi đứng đó với một cảm giác bối rối xen lẫn tò mò về ý nghĩa thực sự đằng sau câu nói ngắn ngủi ấy.
Trên đường trở về Nhiếp phủ, Nhược Hi không thể ngừng suy nghĩ về câu nói cuối cùng của Thái tử. Cô tự hỏi, liệu "những gì ta từng nghĩ trước đây" mà hắn nhắc đến có nghĩa là gì — phải chăng, trong ký ức của Tiêu Dịch Hàn nguyên bản, hình ảnh về Nhiếp Tuyết Ngâm cũng đã từng mang những nét tiêu cực nhất định, dù câu chuyện chưa chính thức bắt đầu chuỗi sự kiện bi kịch như nguyên tác đã miêu tả?
Cô quyết định dành thời gian tối hôm đó để đọc lại, trong trí nhớ của mình, những đoạn miêu tả đầu tiên về mối quan hệ giữa Nhiếp Tuyết Ngâm và Thái tử trong nguyên tác, cố gắng tìm hiểu sâu hơn về nền tảng, khởi điểm của mối quan hệ này trước khi những biến cố lớn xảy ra.
Theo ký ức của cô, ngay từ những chương đầu, tác giả đã miêu tả Nhiếp Tuyết Ngâm như một tiểu thư kiêu ngạo, luôn coi việc trở thành thái tử phi là quyền lợi đương nhiên của mình nhờ vào hôn ước gia tộc, thường xuyên thể hiện thái độ trịch thượng, coi thường những người xuất thân thấp kém hơn mình. Thái tử, dù tuân theo hôn ước vì nghĩa vụ, nhưng trong lòng luôn cảm thấy ngột ngạt, khó chịu trước tính cách này, dẫn đến sự xa cách, lạnh nhạt ngay từ những tương tác ban đầu.
"Có lẽ, những gì mình đang làm không chỉ đơn thuần là tránh né những sự kiện bi kịch sắp xảy ra, mà còn đang dần thay đổi cả những ấn tượng, ký ức nền tảng đã tồn tại từ trước khi mình xuyên không đến." Nhược Hi nhận ra, một phát hiện thú vị về cách vận hành của thế giới xuyên không mà cô đang trải nghiệm — dường như, sự thay đổi của cô không chỉ ảnh hưởng đến những sự kiện tương lai, mà còn có thể tái định hình nhận thức, ấn tượng của những nhân vật khác về quá khứ, như thể toàn bộ dòng thời gian đang được viết lại một cách nhất quán, hài hòa với những thay đổi mà cô tạo ra.
Nhận thức này khiến Nhược Hi cảm thấy vừa nhẹ nhõm, vừa có phần kinh ngạc trước sự kỳ diệu của thế giới mà mình đang sống, đồng thời càng thêm quyết tâm tiếp tục con đường mà mình đã chọn — xây dựng một cuộc đời chân thực, ý nghĩa cho Nhiếp Tuyết Ngâm, không chỉ để tránh bi kịch, mà còn để thực sự tạo ra một câu chuyện đáng sống, đáng trân trọng hơn nhiều so với những gì nguyên tác từng miêu tả.
Những ngày tiếp theo, Nhược Hi bắt đầu công việc khảo sát trang viên hoàng gia mà Hoàng hậu đã giao phó, một nhiệm vụ đòi hỏi cô phải thường xuyên ra vào cung, tiếp xúc với nhiều quan viên phụ trách nông nghiệp, thủy lợi của triều đình. Cô nhanh chóng nhận ra, quy mô và độ phức tạp của công việc này lớn hơn nhiều so với những gì cô từng quản lý tại trang viên riêng của gia tộc, đòi hỏi cô phải học hỏi, thích nghi nhanh chóng để có thể hoàn thành tốt trọng trách được giao.
Cô làm việc chặt chẽ với một vị quan lão thành phụ trách Nông bộ, tên Hàn đại nhân, người ban đầu tỏ ra hoài nghi trước việc phải hợp tác với một tiểu thư trẻ tuổi, chưa từng qua đào tạo chính quy về quản lý nông nghiệp. Nhưng qua vài lần trao đổi, thấy được sự am hiểu sâu sắc, tư duy logic sắc bén của Nhược Hi, thái độ của ông dần thay đổi từ hoài nghi sang tôn trọng.
"Tiểu thư có những ý tưởng thực sự mới mẻ, khác hẳn với lối tư duy cứng nhắc mà chúng ta vẫn quen áp dụng bấy lâu nay." Hàn đại nhân nhận xét sau một buổi họp bàn về kế hoạch cải tạo hệ thống đê điều tại một trang viên hoàng gia thường xuyên bị ngập úng vào mùa mưa. "Nếu triều đình có thêm nhiều người tài giỏi, tâm huyết như tiểu thư, chắc chắn đời sống bách tính sẽ được cải thiện đáng kể."
Lời khen ngợi chân thành từ một vị quan lão thành, giàu kinh nghiệm như vậy khiến Nhược Hi cảm thấy được tiếp thêm động lực to lớn. Cô càng thêm quyết tâm dồn hết tâm huyết vào công việc, không chỉ vì trách nhiệm được giao phó, mà còn vì một khát vọng chân thành muốn đóng góp giá trị thực sự cho xã hội mà mình đang sống, một điều mà trước đây, khi còn là Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản, chưa bao giờ được coi trọng hay theo đuổi.
Trong quá trình làm việc cùng Hàn đại nhân, Nhược Hi cũng có dịp tiếp xúc với nhiều nhân vật khác trong triều đình mà nguyên tác chưa từng khai thác sâu, mở rộng thêm hiểu biết của cô về bộ máy vận hành phức tạp của cả một quốc gia. Cô nhận ra, đằng sau vẻ ngoài uy nghiêm, tráng lệ của hoàng cung, là vô số những con người đang ngày đêm nỗ lực làm việc, từ những vị quan thanh liêm tận tụy đến những kẻ chỉ chăm chăm vun vén lợi ích cá nhân, một bức tranh xã hội đa chiều mà cô dần học cách thấu hiểu, điều hướng khéo léo.
Một buổi chiều, khi đang cùng Hàn đại nhân kiểm tra bản đồ quy hoạch hệ thống đê điều mới, Diệp Uyển Nhi bất ngờ ghé qua, mang theo một bình trà nóng và ít bánh điểm tâm. "Ta nghe nói hai vị đang bận rộn với công việc quan trọng, nên mang chút đồ ăn nhẹ đến." Nàng nói, nụ cười thân thiện trên môi.
"Cảm ơn Uyển Nhi, ngươi thật chu đáo." Nhược Hi đáp, mỉm cười đón nhận sự quan tâm ấy. Hàn đại nhân, dù ban đầu có chút ngạc nhiên trước sự xuất hiện của một thị nữ trong buổi họp công việc, nhưng nhanh chóng nhận ra sự tinh tế, chu đáo của Uyển Nhi, không khỏi gật đầu tán thưởng.
"Tiểu thư Diệp quả là một người chu đáo, tinh tế hiếm có." Ông nhận xét sau khi Uyển Nhi rời đi để tiếp tục công việc của mình. "Nghe nói tiểu thư và Nhiếp tiểu thư đây có mối quan hệ khá thân thiết?"
"Đúng vậy, chúng tôi là bạn tốt của nhau." Nhược Hi đáp, trong lòng cảm thấy ấm áp trước tình bạn chân thành mà cô đã xây dựng được với Uyển Nhi, một mối quan hệ hoàn toàn khác biệt so với sự thù địch, đối đầu mà đáng lẽ ra, theo kịch bản nguyên tác, đã phải tồn tại giữa hai người.