Sau buổi yến tiệc trong cung, cuộc sống của Nhược Hi tại Nhiếp phủ dần đi vào quỹ đạo ổn định hơn với kế hoạch chấn hưng gia sản đang từng bước phát huy hiệu quả. Trang viên ngoài thành đã bắt đầu chuyển đổi một phần diện tích sang trồng dâu nuôi tằm theo đề xuất của cô, những lứa tằm đầu tiên phát triển tốt, hứa hẹn mang lại nguồn thu đáng kể khi vào vụ thu hoạch tơ lụa.
Nhưng không phải ai trong gia tộc cũng hoan nghênh những thay đổi này. Nhiếp Thành Hải, em trai của Nhiếp Thành Sơn, chú ruột của Nhược Hi, người từ lâu đã nuôi tham vọng thâu tóm quyền quản lý gia sản khi thấy anh trai mình ngày càng sa sút vì rượu chè, tỏ ra vô cùng bất mãn trước sự trỗi dậy bất ngờ của cô cháu gái.
"Đại ca, huynh không thấy con bé Tuyết Ngâm dạo này quá đáng sao?" Nhược Hi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa cha mình và chú Thành Hải qua khe cửa hé mở khi cô đi ngang qua thư phòng vào một buổi tối. "Một tiểu thư khuê các mà can thiệp sâu vào chuyện quản lý gia sản như vậy, chẳng phải quá vượt quá bổn phận hay sao? Đệ e rằng, nếu cứ để nó tự tung tự tác thế này, sớm muộn gì cũng gây họa cho gia tộc."
"Tuyết Ngâm làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho gia đình thôi." Nhiếp Thành Sơn đáp, giọng ông có phần do dự, không hoàn toàn kiên quyết bảo vệ con gái như Nhược Hi mong đợi. "Với lại, những gì nó làm gần đây quả thực có hiệu quả, thu nhập từ trang viên đã tăng lên đáng kể."
"Đó chỉ là may mắn nhất thời thôi." Thành Hải cố gắng thuyết phục, giọng ông đầy vẻ toan tính. "Đại ca à, hay là để đệ phụ trách quản lý tài chính gia tộc một thời gian, đại ca cũng biết đệ có kinh nghiệm buôn bán nhiều năm rồi. Cứ để một tiểu thư chưa xuất giá can thiệp vào việc lớn thế này, người ngoài nhìn vào cũng cười cho gia phong nhà ta không ra thể thống gì."
Nhược Hi đứng ngoài cửa, lòng đầy cảnh giác trước âm mưu rõ ràng của người chú, người mà theo ký ức nguyên tác, gần như không được nhắc đến nhiều, nhưng giờ đây, khi cô can thiệp thay đổi cục diện gia tộc, lại trở thành một nhân tố cản trở đáng lo ngại, có khả năng gây ra những rắc rối không lường trước nếu cô không xử lý khéo léo.
Cô quyết định không đối đầu trực diện ngay lập tức, mà thay vào đó, âm thầm tìm hiểu thêm về những hoạt động buôn bán mà Thành Hải vẫn tự hào, để có đủ thông tin đối phó nếu ông ta thực sự tìm cách chiếm đoạt quyền quản lý gia sản.
Qua vài ngày dò hỏi khéo léo từ những gia nhân thân tín và cả Lưu quản gia, Nhược Hi phát hiện ra một sự thật đáng lo ngại — Nhiếp Thành Hải, dưới danh nghĩa kinh doanh vải vóc, thực chất đã nhiều lần dính líu đến những khoản nợ nần chồng chất do đầu tư thua lỗ vào các thương vụ mạo hiểm, thậm chí còn từng vay mượn số tiền lớn từ những tay cho vay nặng lãi khét tiếng trong kinh thành mà không hề để lộ ra bên ngoài.
"Nếu chú ấy thực sự giành được quyền quản lý gia sản, rất có thể sẽ dùng tài sản của Nhiếp phủ để bù đắp cho những khoản nợ cá nhân, đẩy cả gia tộc vào cảnh khánh kiệt hoàn toàn." Nhược Hi nhận định sau khi thu thập đủ thông tin, lòng cô càng thêm quyết tâm phải ngăn chặn âm mưu này trước khi nó có cơ hội thành hiện thực.
Cô quyết định tìm gặp trực tiếp cha mình, trình bày rõ ràng những gì cô phát hiện được, kèm theo bằng chứng cụ thể mà cô đã dày công thu thập. "Cha, con biết chú Thành Hải đang muốn tiếp quản việc quản lý tài chính gia tộc, nhưng con e rằng, đó không phải là một quyết định sáng suốt."
Cô trình bày chi tiết về những khoản nợ nần mà chú mình đang gánh chịu, về nguy cơ tài sản gia tộc bị lợi dụng để trả nợ cá nhân nếu ông ta nắm quyền kiểm soát. Nhiếp Thành Sơn nghe xong, gương mặt ông biến sắc, vừa kinh ngạc trước những thông tin chi tiết mà con gái thu thập được, vừa lo lắng trước nguy cơ tiềm ẩn mà ông chưa từng nhận ra.
"Con làm sao biết được những chuyện này?" Ông hỏi, giọng đầy nghi hoặc lẫn khâm phục.
"Con chỉ âm thầm tìm hiểu qua vài mối quan hệ quen biết thôi ạ." Nhược Hi đáp, không muốn tiết lộ quá chi tiết về phương pháp điều tra của mình. "Con nghĩ, gia tộc chúng ta hiện tại đang trong giai đoạn phục hồi mong manh, không thể mạo hiểm giao phó quyền quản lý tài chính cho người có nguy cơ nợ nần chồng chất như vậy."
Sau một hồi suy nghĩ kỹ lưỡng, Nhiếp Thành Sơn cuối cùng quyết định không giao quyền quản lý gia sản cho em trai mình, thay vào đó, tiếp tục ủng hộ những kế hoạch mà Nhược Hi đang thực hiện, đồng thời kín đáo cử người giám sát chặt chẽ hơn các hoạt động tài chính của Thành Hải để tránh những rủi ro tiềm ẩn có thể ảnh hưởng đến toàn bộ gia tộc.
Quyết định này, dù giúp Nhược Hi tránh được một cuộc khủng hoảng tiềm tàng, nhưng cũng đồng thời khiến mối quan hệ giữa cô và người chú trở nên căng thẳng hơn hẳn. Thành Hải, sau khi biết được âm mưu của mình bị bại lộ, bắt đầu nuôi lòng oán hận đối với cô cháu gái, âm thầm tìm kiếm cơ hội để trả đũa, tạo thêm một mối nguy hiểm tiềm ẩn khác mà Nhược Hi cần phải cẩn trọng đề phòng trong suốt thời gian tới, bên cạnh những thử thách phức tạp khác đang dần hé lộ từ chính cốt truyện nguyên tác mà cô đang cố gắng viết lại.
Để phòng ngừa những rủi ro tiềm ẩn từ phía người chú, Nhược Hi quyết định củng cố thêm vị thế của mình trong gia tộc bằng cách xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hơn với những người họ hàng khác, đặc biệt là các thúc bá vốn trước đây giữ thái độ trung lập, không thiên vị bên nào trong những tranh chấp nội bộ gia tộc.
Cô tổ chức một buổi tiệc trà nhỏ, mời các thúc thẩm, cô dì trong gia tộc đến tham dự, không phải để phô trương hay ganh đua như những gì Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản từng làm, mà là để thực sự lắng nghe, thấu hiểu quan điểm, mong muốn của từng người, tìm kiếm sự đồng thuận chung cho hướng phát triển của gia tộc trong tương lai.
"Ta luôn nghĩ, con bé Tuyết Ngâm chỉ biết đến bản thân, không quan tâm gì đến gia tộc." Một người cô, vốn có phần xa cách với gia đình Nhiếp Thành Sơn vì những mâu thuẫn cũ, chia sẻ thẳng thắn trong buổi tiệc trà. "Nhưng có vẻ như, ta đã nhìn nhận sai về cháu."
"Con chỉ mong, chúng ta có thể cùng nhau xây dựng lại danh tiếng, sự thịnh vượng cho gia tộc, không phải vì lợi ích cá nhân, mà vì tương lai chung của tất cả mọi người mang họ Nhiếp." Nhược Hi đáp, giọng cô chân thành, ánh mắt cô nhìn quanh những gương mặt đang dần trở nên cởi mở, tin tưởng hơn.
Buổi tiệc trà kết thúc với một bầu không khí ấm áp, đoàn kết hiếm có mà gia tộc Nhiếp phủ chưa từng có được trong nhiều năm qua, kể từ khi những mâu thuẫn, tranh chấp nội bộ bắt đầu nảy sinh sau sự suy yếu quyền lực của Nhiếp Thành Sơn. Đây chính là một bước đi chiến lược quan trọng, không chỉ giúp Nhược Hi củng cố vị thế của bản thân, mà còn tạo ra một lá chắn vững chắc trước những âm mưu tiềm tàng mà Thành Hải, hay bất kỳ ai khác, có thể tính đến trong tương lai.
Vài ngày sau buổi tiệc trà, Nhược Hi nhận được tin từ một trong những người hầu thân tín mà cô đã bí mật cắt cử theo dõi hoạt động của chú Thành Hải — ông ta đang có kế hoạch gặp gỡ một chủ nợ lớn để thương lượng việc gia hạn khoản vay, một dấu hiệu cho thấy tình hình tài chính cá nhân của ông ta đang ngày càng nguy cấp, có thể sẽ khiến ông ta liều lĩnh thực hiện những hành động cực đoan hơn nếu không được giải quyết ổn thỏa.
Nhược Hi trầm ngâm suy nghĩ, cân nhắc giữa việc để mặc chú mình tự giải quyết hậu quả từ những sai lầm của bản thân, và việc chủ động can thiệp để tránh những rủi ro có thể lan sang ảnh hưởng đến toàn bộ gia tộc. Cuối cùng, cô quyết định tìm một giải pháp trung dung — âm thầm hỗ trợ một phần nhỏ để giúp Thành Hải giải quyết khoản nợ cấp bách nhất, nhưng đi kèm với điều kiện ông ta phải cam kết không còn can thiệp vào công việc quản lý gia sản nữa.
Cô sắp xếp một cuộc gặp riêng với chú mình, không có sự chứng kiến của cha để tránh làm tổn thương thêm mối quan hệ anh em vốn đã có nhiều rạn nứt. "Chú Thành Hải, con biết chú đang gặp khó khăn về tài chính. Con có thể giúp chú một phần, nhưng con mong chú hiểu, đây không phải là để chú tiếp tục những khoản đầu tư mạo hiểm, mà là để chú có cơ hội làm lại từ đầu một cách thận trọng hơn."
Thành Hải, dù trong lòng vẫn còn chút tự ái, cay đắng trước việc phải nhận sự giúp đỡ từ chính cô cháu gái mà ông từng coi thường, nhưng trước áp lực tài chính cấp bách, cuối cùng cũng đành chấp nhận đề nghị, đồng thời cam kết sẽ không còn tìm cách can thiệp vào công việc quản lý gia sản của Nhược Hi nữa.
"Ta không ngờ, con bé này lại có tấm lòng độ lượng đến vậy, ngay cả sau khi ta đã tìm cách hãm hại nó." Thành Hải thầm nghĩ sau cuộc gặp, trong lòng dấy lên một sự hối hận nhất định, dù vẫn còn đó chút tự ái khó nguôi ngoai hoàn toàn.
Sự kiện này, dù không hoàn toàn xóa bỏ được mọi hiềm khích giữa hai chú cháu, nhưng cũng giúp làm dịu đi phần nào căng thẳng, mở ra khả năng hòa giải trong tương lai, đồng thời chứng minh cho cả gia tộc thấy được bản lĩnh, sự khôn khéo trong cách xử lý các mối quan hệ phức tạp mà Nhược Hi đã thể hiện, một phẩm chất quan trọng mà cô sẽ cần đến nhiều hơn nữa trong những thử thách lớn lao còn đang chờ đợi phía trước.
Trong lúc xử lý ổn thỏa vấn đề với chú Thành Hải, Nhược Hi cũng không quên dành thời gian quan tâm đến những thành viên khác trong gia đình, đặc biệt là người em họ nhỏ tuổi tên Nhiếp Tiểu Bảo, con trai duy nhất của Thành Hải, một cậu bé mười tuổi thông minh nhưng ít được cha mẹ quan tâm chăm sóc đầy đủ vì những bận rộn, lo toan về tài chính của gia đình.
"Tỷ tỷ, tỷ có thể dạy muội đọc sách không?" Tiểu Bảo hỏi một cách rụt rè khi tình cờ gặp Nhược Hi trong thư viện gia tộc, ánh mắt cậu bé sáng lên đầy hy vọng.
Nhược Hi mỉm cười, cảm động trước sự ham học hỏi của đứa trẻ. "Đương nhiên rồi, từ nay mỗi tuần, tỷ sẽ dành ra vài buổi để dạy muội học, được không?"
Từ đó, Nhược Hi bắt đầu dành thời gian cố định mỗi tuần để kèm cặp Tiểu Bảo học chữ, học toán, thậm chí truyền đạt một vài kiến thức cơ bản về quản lý tài chính đơn giản mà cô nghĩ rằng, một đứa trẻ thông minh như vậy hoàn toàn có thể tiếp thu được từ sớm. Việc này không chỉ giúp gắn kết thêm tình cảm giữa hai nhánh gia đình, mà còn gián tiếp giúp Thành Hải nhận ra, con trai mình đang dần trưởng thành, có tiềm năng phát triển tốt nếu được giáo dục đúng cách, một động lực để ông ta cũng bắt đầu thay đổi, quan tâm nhiều hơn đến gia đình nhỏ của mình thay vì chỉ mải mê với những toan tính, tham vọng cá nhân.
"Cảm ơn con đã quan tâm đến thằng bé." Thành Hải nói với Nhược Hi trong một lần tình cờ gặp gỡ, giọng ông có phần ngượng ngùng nhưng chân thành. "Ta thừa nhận, trước đây ta đã quá mải mê với những chuyện làm ăn, ít khi dành thời gian cho gia đình. Nhìn con đối xử tốt với Tiểu Bảo, ta cũng cảm thấy hổ thẹn với chính bản thân mình."
Những thay đổi tích cực nhỏ bé nhưng ý nghĩa này, dần dần, đã góp phần hàn gắn những rạn nứt trong gia tộc, xây dựng nên một nền tảng gia đình vững chắc hơn, ấm áp hơn, hoàn toàn khác biệt so với bầu không khí lạnh lẽo, đầy toan tính mà Nhược Hi từng cảm nhận được qua ký ức của Nhiếp Tuyết Ngâm khi mới xuyên không đến thế giới này.