Ngày diễn ra yến tiệc mừng sinh nhật Hoàng hậu cuối cùng cũng đến, mang theo một bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp Nhiếp phủ khi Xuân Đào cùng vài tỳ nữ khác tất bật chuẩn bị trang phục, trang sức cho Nhược Hi. Đúng như yêu cầu trước đó, cô chọn một bộ y phục màu xanh nhạt giản dị, chỉ điểm xuyết vài họa tiết thêu hoa mai tinh tế, hoàn toàn khác biệt với phong cách lộng lẫy, cầu kỳ mà Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản thường ưa chuộng để thu hút sự chú ý.
"Tiểu thư, người thật sự không muốn trang điểm đậm hơn một chút sao?" Xuân Đào vẫn còn băn khoăn khi nhìn gương mặt mộc mạc, chỉ điểm nhẹ chút son phấn của tiểu thư mình. "Trong cung sẽ có rất nhiều tiểu thư khuê các khác, ai cũng ăn diện lộng lẫy để gây ấn tượng."
"Không cần đâu, Xuân Đào." Nhược Hi mỉm cười nhẹ, nhìn vào gương, cảm thấy hài lòng với vẻ ngoài thanh lịch, giản dị nhưng vẫn toát lên khí chất riêng biệt. "Ta muốn là chính mình, không cần phải gồng ép theo bất kỳ khuôn mẫu nào."
Trên đường vào cung, ngồi trong xe ngựa lắc lư qua những con phố đông đúc của kinh thành, Nhược Hi tranh thủ ôn lại một lần nữa những chi tiết quan trọng của buổi yến tiệc này theo trí nhớ về nguyên tác. Đây chính là lần đầu tiên Nhiếp Tuyết Ngâm chính thức chạm mặt Diệp Uyển Nhi trong câu chuyện, một cuộc gặp gỡ tưởng chừng tình cờ nhưng lại gieo mầm cho toàn bộ chuỗi bi kịch sau này, khi Tuyết Ngâm chứng kiến khoảnh khắc Thái tử vô tình thể hiện sự quan tâm đặc biệt dành cho thị nữ mới của Hoàng hậu.
"Lần này, ta sẽ không để bản thân bị cuốn vào cơn ghen tuông vô lý đó." Cô tự nhủ, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh tinh thần trước khi bước vào không gian hoàng cung tráng lệ, nơi mọi ánh mắt, mọi lời nói đều có thể trở thành vũ khí trong cuộc chiến ngầm giữa các thế lực quý tộc.
Yến tiệc được tổ chức tại Ngự Hoa Viên rộng lớn, hàng trăm quan khách trong trang phục lộng lẫy tụ tập, tiếng nhạc cung đình du dương hòa cùng tiếng cười nói rôm rả tạo nên một khung cảnh xa hoa, nhộn nhịp. Nhược Hi len lỏi qua đám đông, cố gắng giữ khoảng cách khiêm tốn, tránh thu hút quá nhiều sự chú ý không cần thiết, khác hẳn với thói quen của nhân vật gốc luôn tìm cách chen vào vị trí trung tâm của mọi sự kiện.
Đúng như những gì cô nhớ trong cốt truyện, giữa buổi tiệc, một sự cố nhỏ đã xảy ra — một tiểu thư nhà quan lại, trong lúc chen lấn để đến gần khu vực dành cho hoàng thất, vô tình làm đổ một khay rượu, khiến vạt áo của một thị nữ đứng gần đó bị ướt sũng. Thị nữ ấy, dáng người thanh mảnh, gương mặt thanh tú dù trang phục giản dị hơn hẳn so với các tiểu thư quý tộc xung quanh, chính là Diệp Uyển Nhi.
Trong nguyên tác, đây là khoảnh khắc Thái tử Tiêu Dịch Hàn, đang đứng gần đó, đã đích thân bước đến giúp đỡ, cởi áo choàng của mình khoác lên vai Diệp Uyển Nhi để che đi vết ướt, một cử chỉ ân cần đã khiến Nhiếp Tuyết Ngâm, đang đứng quan sát từ xa, sinh lòng đố kỵ mãnh liệt, châm ngòi cho toàn bộ oán hận sau này.
Nhược Hi đứng từ xa, chứng kiến cảnh tượng ấy diễn ra gần như y hệt những gì cô nhớ, tim cô đập nhanh hơn vì hồi hộp, tự hỏi liệu bản thân có thể giữ được bình tĩnh, không để cảm xúc tiêu cực nào của nhân vật gốc trỗi dậy hay không. Nhưng lạ thay, khi quan sát cảnh tượng ấy với tâm thế của một người ngoài cuộc, một biên tập viên từng phân tích kỹ lưỡng động cơ nhân vật, cô chỉ cảm thấy đó là một cử chỉ lịch thiệp bình thường, không hề dấy lên bất kỳ cảm xúc ghen tuông nào như nguyên tác miêu tả.
"Có vẻ như tâm trí và cảm xúc của mình đã hoàn toàn tách biệt khỏi những gì thuộc về nhân vật gốc." Cô thầm nghĩ, cảm thấy nhẹ nhõm trước phát hiện này, như một tia hy vọng cho thấy cô hoàn toàn có khả năng viết lại số phận của chính mình mà không bị chi phối bởi những cảm xúc, ký ức tiềm ẩn của Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản.
Nhưng đúng lúc cô định lặng lẽ rời khỏi khu vực đó để tránh bị cuốn vào bất kỳ tình huống rắc rối nào tiếp theo, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay sau lưng cô.
"Nhiếp tiểu thư, lâu rồi không gặp."
Nhược Hi quay lại, đối diện với một thanh niên cao lớn trong bộ hoàng bào thêu rồng vàng lấp lánh, gương mặt tuấn tú với đôi mắt sâu thẳm toát lên khí chất uy nghiêm của bậc đế vương tương lai — Thái tử Tiêu Dịch Hàn, nam chính của toàn bộ câu chuyện, người mà theo hôn ước gia tộc sắp đặt, đáng lẽ ra sẽ trở thành phu quân tương lai của Nhiếp Tuyết Ngâm.
"Thái tử điện hạ." Cô cúi người hành lễ theo đúng phép tắc, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể dù trong lòng không khỏi căng thẳng trước sự xuất hiện bất ngờ của nhân vật quan trọng này.
"Nghe nói dạo gần đây, Nhiếp tiểu thư có nhiều thay đổi thú vị trong cách quản lý gia sản." Tiêu Dịch Hàn nói, ánh mắt hắn quan sát cô với vẻ tò mò khó che giấu, khác hẳn với thái độ lạnh nhạt, hờ hững mà hắn thường dành cho Nhiếp Tuyết Ngâm trong nguyên tác. "Tin tức này lan truyền khá nhanh trong giới quý tộc kinh thành đấy."
Nhược Hi hơi bất ngờ trước việc Thái tử đã biết đến những thay đổi nhỏ mà cô thực hiện trong phủ, nhưng cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. "Điện hạ quá khen, thần nữ chỉ đơn giản muốn góp chút sức lực nhỏ bé để gia tộc bớt gánh nặng, không có gì đáng để bận tâm."
"Khiêm tốn quá đấy." Tiêu Dịch Hàn khẽ nhếch môi cười, một nụ cười hiếm hoi mà theo ký ức nguyên tác, hắn hiếm khi thể hiện trước mặt Nhiếp Tuyết Ngâm. "Trong triều đình gần đây cũng đang bàn luận về việc cải cách phương pháp canh tác ở một số vùng, có lẽ những kinh nghiệm của tiểu thư có thể hữu ích cho một số đại thần đang phụ trách vấn đề này."
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đầy bất ngờ ấy khiến Nhược Hi nhận ra, chỉ với một vài thay đổi nhỏ trong hành động, thái độ, quỹ đạo tương tác giữa cô và Thái tử đã hoàn toàn khác biệt so với những gì nguyên tác miêu tả — không còn là sự lạnh nhạt, xa cách pha lẫn nghĩa vụ hôn ước gượng ép, mà là một sự tò mò, tôn trọng chân thành dựa trên chính những gì cô đã thể hiện.
Nhưng đồng thời, cô cũng nhận thấy ánh mắt của một vài tiểu thư quý tộc khác đang đổ dồn về phía mình và Thái tử với vẻ dò xét, thậm chí có chút ghen tị, nhắc nhở cô rằng, dù có cố gắng thay đổi hành vi của bản thân đến đâu, cô vẫn đang tồn tại trong một thế giới đầy rẫy những âm mưu, toan tính ngầm mà cô cần phải hết sức cẩn trọng để không vô tình rơi vào bẫy của người khác.
Từ xa, Diệp Uyển Nhi, vẫn đang đứng cạnh nơi vừa xảy ra sự cố đổ rượu, cũng đưa mắt nhìn về phía Nhược Hi và Thái tử với một ánh nhìn phức tạp, khó đoán, khiến Nhược Hi càng thêm cảnh giác về những diễn biến chưa lường trước có thể xảy ra trong mối quan hệ tam giác vốn dĩ đầy sóng gió theo kịch bản nguyên tác, giờ đây đang dần biến chuyển theo một hướng đi hoàn toàn mới mẻ, khó lường.
Sau khi Thái tử rời đi để tiếp tục nghĩa vụ chào hỏi các quan khách khác, Nhược Hi tranh thủ tìm một góc yên tĩnh trong Ngự Hoa Viên để trấn tĩnh lại tinh thần. Cô ngồi xuống một chiếc ghế đá gần hồ sen, ngắm nhìn những đóa sen cuối mùa vẫn còn sót lại vài bông nở muộn, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn sau cuộc trò chuyện bất ngờ với Thái tử.
"Nhiếp tiểu thư, có thể ngồi cùng không?" Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, Nhược Hi ngẩng lên, thấy một thiếu nữ trạc tuổi mình, trang phục giản dị nhưng thanh lịch, gương mặt phúc hậu đang đứng đó với nụ cười thân thiện.
"Đương nhiên, mời cô nương." Nhược Hi đáp, không nhận ra ngay đây chính là Tống Nguyệt Hoa, người bạn thân của Nhiếp Tuyết Ngâm trong nguyên tác mà cô chưa từng gặp trực tiếp kể từ khi xuyên không.
"Ta là Tống Nguyệt Hoa, con gái của Tống đại nhân bên Lễ bộ. Chúng ta từng là bạn từ nhỏ, không biết tiểu thư còn nhớ ta không?" Nguyệt Hoa hỏi, ánh mắt nàng có chút dò xét khi quan sát biểu cảm của Nhược Hi.
Nhược Hi nhanh chóng lục lại ký ức về nhân vật này, nhận ra đây chính là người bạn thân thiết nhất của Nhiếp Tuyết Ngâm trong quá khứ, người mà sau này, trong nguyên tác, cũng góp phần không nhỏ vào những âm mưu hãm hại Diệp Uyển Nhi. "Đương nhiên ta nhớ chứ, Nguyệt Hoa. Lâu rồi chúng ta chưa có dịp trò chuyện thân mật thế này."
Hai người trò chuyện một lúc về những chuyện phiếm thường ngày, Nhược Hi cố gắng thể hiện sự thân thiện nhưng cũng giữ khoảng cách nhất định, tránh để bản thân bị cuốn vào những câu chuyện phiếm mang tính so bì, đố kỵ mà cô cảm nhận được Nguyệt Hoa đang cố gắng dẫn dắt, đặc biệt là khi chủ đề dần chuyển hướng sang việc bàn tán về Diệp Uyển Nhi và sự chú ý mà Thái tử dành cho nàng.
"Ngươi không thấy tức giận sao, khi Thái tử cứ mãi quan tâm đến một thị nữ xuất thân tầm thường như vậy?" Nguyệt Hoa hỏi, giọng đầy ẩn ý, rõ ràng đang thăm dò phản ứng của Nhược Hi để tìm kiếm sự đồng lõa như những gì từng xảy ra trong quá khứ.
"Ta nghĩ, mỗi người đều có quyền được đối xử tôn trọng, bất kể xuất thân thế nào." Nhược Hi đáp khéo léo, cố gắng không tỏ ra phán xét trực diện nhưng cũng kiên quyết không hùa theo thái độ đố kỵ mà Nguyệt Hoa đang thể hiện. "Ta tin rằng, giá trị con người nằm ở phẩm hạnh và tài năng, không phải ở gia thế."
Câu trả lời ấy khiến Nguyệt Hoa hơi sững lại, không giấu được vẻ ngạc nhiên trước sự thay đổi trong quan điểm của người bạn thân mà nàng từng nghĩ mình hiểu rõ.
"Ngươi nói nghe hay lắm, nhưng ta e rằng không phải ai trong chốn hoàng cung này cũng nghĩ như vậy đâu." Nguyệt Hoa nói, giọng có chút mỉa mai nhẹ. "Ngươi cứ giữ tấm lòng lương thiện đó, chỉ sợ sau này sẽ chịu thiệt thòi thôi."
Cuộc trò chuyện dần chuyển sang những chủ đề nhẹ nhàng hơn, nhưng Nhược Hi vẫn giữ trong lòng một sự cảnh giác nhất định trước những gì Nguyệt Hoa vừa thể hiện — dường như, dù nàng ta chưa hoàn toàn bộc lộ ý đồ xấu, nhưng tư duy đố kỵ, phân biệt giai cấp vẫn ăn sâu trong cách nhìn nhận của nàng, một dấu hiệu cho thấy, nếu không khéo léo xử lý, mối quan hệ này hoàn toàn có thể trở thành một nguồn rắc rối tiềm tàng trong tương lai.
Sau khi Nguyệt Hoa rời đi để tiếp tục giao lưu với các tiểu thư khác, Nhược Hi tranh thủ dạo quanh khu vườn thêm một lúc, quan sát toàn cảnh buổi yến tiệc từ một góc nhìn khách quan hơn. Cô nhận thấy, giữa vẻ ngoài xa hoa, lộng lẫy của buổi tiệc, vẫn ẩn chứa vô số những ánh mắt dò xét, những cuộc trò chuyện đầy toan tính ẩn sau nụ cười xã giao — một bức tranh thu nhỏ của cả xã hội quý tộc mà cô sẽ phải học cách điều hướng khéo léo trong suốt quãng thời gian còn lại của cuộc đời mình tại thế giới này.
Trước khi rời khỏi Ngự Hoa Viên để trở về phủ, Nhược Hi tình cờ chứng kiến một khoảnh khắc nhỏ nhưng đầy ý nghĩa — Diệp Uyển Nhi, sau khi được Thái tử giúp đỡ, đã lễ phép cúi đầu cảm ơn rồi nhanh chóng quay lại với công việc phục vụ của mình, không hề tỏ ra kiêu ngạo hay lợi dụng sự chú ý đó để tạo dựng hình ảnh, khác hẳn với những gì Nhược Hi từng lo ngại dựa trên ấn tượng ban đầu về nhân vật này qua lăng kính đố kỵ của Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản.
"Có lẽ, ngay từ đầu, mọi mâu thuẫn trong câu chuyện này đều xuất phát từ sự hiểu lầm, từ những cảm xúc tiêu cực bị thổi phồng quá mức, chứ không phải từ bản chất thực sự của bất kỳ ai." Nhược Hi thầm nghĩ, một nhận thức sâu sắc dần hình thành trong tâm trí cô về bản chất thực sự của câu chuyện mà cô đang sống giữa, khác xa so với cách nhìn phiến diện mà cô, với tư cách một biên tập viên, từng có khi chỉ đọc qua những trang giấy.