Ba ngày trước buổi yến tiệc trong cung, Nhược Hi dành phần lớn thời gian để làm quen với cuộc sống mới, đồng thời tìm hiểu sâu hơn về tình hình thực tế của Nhiếp phủ — điều mà trong nguyên tác chỉ được nhắc đến sơ lược như bối cảnh nền cho động cơ của nhân vật phản diện, nhưng giờ đây, khi chính cô phải sống trong hoàn cảnh ấy, mọi chi tiết đều trở nên quan trọng và cấp bách hơn nhiều.
Nhiếp phủ, dù mang danh một trong những gia tộc quý tộc lâu đời của kinh thành, thực chất đã suy tàn nghiêm trọng trong suốt hai mươi năm qua. Cha của Nhiếp Tuyết Ngâm, Nhiếp Thành Sơn, giữ chức Hộ bộ Thị lang, nhưng vì sa vào cờ bạc rượu chè sau khi vợ mất sớm, đã khiến gia sản ngày càng khánh kiệt, chỉ còn dựa vào chút danh tiếng còn sót lại từ thời tổ phụ để duy trì vẻ ngoài hào nhoáng trước mặt người ngoài.
"Tiểu thư, sáng nay quản gia lại đến báo cáo, tháng này tiền thuê ruộng đất ở trang viên ngoài thành thu về không đủ để trả lương cho gia nhân." Xuân Đào báo cáo trong lúc giúp Nhược Hi chải tóc, giọng cô đầy lo lắng. "Lão gia thì vẫn đang ở tửu lầu chưa về, nghe nói lại thua bạc thêm một khoản lớn tối qua."
Nhược Hi nghe vậy, trong lòng không khỏi thở dài. Đây chính là một trong những vấn đề cốt lõi mà nguyên tác đã bỏ qua không khai thác sâu — sự suy tàn của gia tộc chính là một phần nguyên nhân khiến Nhiếp Tuyết Ngâm trở nên tuyệt vọng, bấu víu vào hôn ước với Thái tử như cọng rơm cứu mạng cuối cùng để vực dậy gia thế, và khi hôn ước ấy bị đe dọa bởi sự xuất hiện của Diệp Uyển Nhi, nỗi tuyệt vọng ấy đã biến thành sự cực đoan, mù quáng.
"Nếu ta có thể tự mình chấn hưng lại gia sản, có lẽ ta sẽ không còn phải phụ thuộc vào hôn ước với Thái tử nữa." Nhược Hi lẩm bẩm, một ý tưởng dần hình thành trong đầu cô — với kiến thức và tư duy của một người hiện đại, có lẽ cô có thể tìm ra cách cải thiện tình hình tài chính của gia tộc mà không cần dựa vào bất kỳ mối quan hệ hôn nhân chính trị nào.
Cô quyết định triệu tập quản gia của phủ, một người đàn ông trung niên tên Lưu quản gia, người đã phục vụ gia tộc từ thời tổ phụ còn tại vị, để tìm hiểu chi tiết hơn về tình hình tài chính hiện tại.
"Tiểu thư muốn biết về sổ sách chi tiêu của phủ?" Lưu quản gia tỏ ra ngạc nhiên trước yêu cầu bất thường này, vì trước đây, Nhiếp Tuyết Ngâm chưa từng quan tâm đến những vấn đề tài chính tẻ nhạt như vậy, chỉ chú tâm vào việc trang điểm, may sắm và tham gia các buổi tiệc tùng xã giao.
"Đúng vậy, ta muốn xem xét lại toàn bộ tình hình, có lẽ ta có thể giúp được điều gì đó." Nhược Hi đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể dù biết rằng yêu cầu này khác thường so với tính cách nguyên bản của nhân vật.
Lưu quản gia, dù còn nghi hoặc, cũng mang đến một chồng sổ sách dày, trình bày chi tiết các khoản thu chi của gia tộc trong suốt năm qua. Nhược Hi dành trọn buổi chiều để nghiên cứu kỹ lưỡng, vận dụng những kiến thức cơ bản về quản lý tài chính mà cô từng học được từ công việc biên tập, nơi cô cũng phải theo dõi ngân sách xuất bản, phân tích dữ liệu độc giả để đưa ra quyết định kinh doanh cho các đầu sách.
Cô nhanh chóng nhận ra một số vấn đề rõ ràng — trang viên ngoài thành đang canh tác theo phương pháp lạc hậu, năng suất thấp hơn nhiều so với tiềm năng thực tế của đất đai; một số khoản chi tiêu trong phủ bị thất thoát do quản lý lỏng lẻo, có dấu hiệu của việc gia nhân câu kết ăn bớt; và đặc biệt, gia tộc chưa từng khai thác được bất kỳ nguồn thu nào từ các mối quan hệ buôn bán, dù vị trí địa lý của trang viên khá thuận lợi cho việc trồng trọt các loại cây có giá trị kinh tế cao.
"Lưu quản gia, ta muốn thử áp dụng một số thay đổi trong cách quản lý trang viên." Nhược Hi nói, ánh mắt cô đầy sự quyết tâm. "Đầu tiên, ta muốn cử người đến trang viên khảo sát lại đất đai, xem có thể chuyển đổi một phần diện tích sang trồng dâu nuôi tằm hay không. Ta nghe nói giá tơ lụa dạo gần đây tăng cao do nhu cầu xuất khẩu sang phương Tây."
Lưu quản gia sững sờ trước sự am hiểu bất ngờ của tiểu thư, vốn trước đây chưa từng tỏ ra quan tâm đến những vấn đề kinh tế thực tế như vậy. "Tiểu thư... người học được những kiến thức này từ đâu vậy?"
"Ta... đọc được từ một số sách cổ trong thư viện của phủ." Nhược Hi trả lời khéo léo, dù trong lòng thầm nhủ rằng, kiến thức thực sự đến từ vô số cuốn tiểu thuyết lịch sử, kinh tế mà cô từng biên tập trong công việc trước đây, giờ đây trở thành vốn liếng quý giá giúp cô sinh tồn trong thế giới cổ trang này.
Những ngày tiếp theo, Nhược Hi dành phần lớn thời gian làm việc cùng Lưu quản gia, từng bước xây dựng kế hoạch cải thiện tình hình tài chính của gia tộc. Cô đề xuất việc thuê thêm nông dân có kinh nghiệm về nuôi tằm dệt lụa, đồng thời thắt chặt quản lý chi tiêu trong phủ, thay thế một số gia nhân có dấu hiệu không trung thực bằng những người đáng tin cậy hơn.
Tin tức về sự thay đổi bất thường của tiểu thư Nhiếp phủ nhanh chóng lan truyền trong giới quý tộc kinh thành, dù ban đầu chỉ là những lời đồn đoán nhỏ lẻ. Một buổi chiều, khi Nhược Hi đang cùng Lưu quản gia rà soát lại kế hoạch trồng dâu, cha cô, Nhiếp Thành Sơn, hiếm hoi trở về phủ sớm hơn thường lệ, gương mặt ông đầy vẻ ngạc nhiên khi nghe quản gia báo cáo về những thay đổi mà con gái mình đang thực hiện.
"Tuyết Ngâm, con đang làm gì vậy?" Ông hỏi, giọng có chút gay gắt, có lẽ vì cảm thấy quyền uy của mình trong gia đình bị thách thức. "Những chuyện quản lý trang viên, tài chính gia tộc, không phải là việc một tiểu thư khuê các nên bận tâm."
Nhược Hi hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trước người cha nguyên bản trong ký ức vốn nghiêm khắc, gia trưởng, nhưng cũng đầy những khiếm khuyết đáng thương do chính ông tự gây ra cho bản thân và gia đình. "Cha, con chỉ muốn giúp gia tộc vượt qua khó khăn hiện tại. Con biết tình hình tài chính của phủ đang không mấy khả quan, và con tin rằng, nếu chúng ta không hành động sớm, e rằng gia tộc sẽ ngày càng lún sâu vào khó khăn."
Nhiếp Thành Sơn sững lại trước lời nói thẳng thắn, chín chắn hơn nhiều so với những gì ông từng biết về con gái mình. Ông vốn dĩ luôn coi Tuyết Ngâm chỉ là một tiểu thư nhõng nhẽo, chỉ biết chăm chút vẻ ngoài và mơ mộng về hôn ước với Thái tử, chưa từng nghĩ rằng con gái mình có thể quan tâm và thậm chí có tầm nhìn về những vấn đề thực tế như vậy.
"Con... con nói có lý." Ông cuối cùng cũng thừa nhận, giọng ông dịu xuống, ẩn chứa một chút áy náy hiếm hoi. "Là cha đã không làm tròn trách nhiệm của một gia trưởng, để gia sản ngày càng sa sút. Nếu con thực sự có ý tưởng hay, cha sẽ ủng hộ con thử nghiệm."
Sự đồng thuận bất ngờ từ người cha khiến Nhược Hi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, dù cô biết rằng, con đường phía trước để thực sự vực dậy gia tộc, đồng thời tránh xa những âm mưu bi kịch mà nguyên tác đã sắp đặt, vẫn còn rất nhiều chông gai và bất định đang chờ đợi, đặc biệt là khi buổi yến tiệc trong cung, nơi cô chắc chắn sẽ phải đối diện trực tiếp với những nhân vật quan trọng của câu chuyện, đang đến gần từng ngày.
Những ngày sau đó, Nhược Hi bắt tay vào thực hiện kế hoạch một cách quyết liệt hơn. Cô đích thân cùng Lưu quản gia đến thị sát trang viên ngoài thành, một chuyến đi mà theo lời quản gia, chưa từng có tiểu thư nào trong nhà từng thực hiện trước đây. Con đường đất gồ ghề khiến chiếc xe ngựa xóc nảy liên hồi, nhưng Nhược Hi không hề than phiền, mắt cô dán chặt vào khung cảnh đồng ruộng trải dài hai bên đường, so sánh với những gì cô từng đọc được trong các cuốn sách lịch sử nông nghiệp mà cô biên tập.
Đến nơi, cô gặp gỡ trực tiếp những người nông dân đang canh tác trên đất của gia tộc, lắng nghe họ chia sẻ về những khó khăn thực tế — đất đai bạc màu vì canh tác liên tục không có thời gian nghỉ ngơi phục hồi, hệ thống thủy lợi xuống cấp khiến việc tưới tiêu gặp nhiều trở ngại, và đặc biệt, những người nông dân hầu như không có bất kỳ động lực nào để cải thiện năng suất khi phần lớn thành quả đều bị các quản lý trung gian tham nhũng, bòn rút.
"Tiểu thư thực sự muốn nghe ý kiến của những người như chúng tôi sao?" Một lão nông tên Trương Đại Ngưu, người đã gắn bó với trang viên này hơn ba mươi năm, hỏi với vẻ ngạc nhiên xen lẫn cảm động, vì chưa từng có ai trong gia tộc chủ đất từng hạ mình lắng nghe những người như ông.
"Đương nhiên rồi, các ông mới chính là người hiểu rõ nhất về mảnh đất này, về những gì thực sự cần thiết để cải thiện năng suất." Nhược Hi đáp chân thành, ghi chép cẩn thận từng ý kiến đóng góp vào cuốn sổ tay nhỏ mang theo.
Chuyến thị sát ấy không chỉ giúp cô thu thập được nhiều thông tin quý giá để hoàn thiện kế hoạch cải cách, mà còn giúp cô xây dựng được lòng tin, sự tôn trọng từ chính những người lao động trực tiếp, một nền tảng vững chắc mà cô nhận ra sẽ vô cùng quan trọng cho những kế hoạch dài hạn sau này. Trên đường trở về phủ, Lưu quản gia không giấu được sự khâm phục.
"Tiểu thư thực sự đã thay đổi rất nhiều, còn hơn cả những gì lão nô có thể tưởng tượng." Ông nói, giọng đầy sự chân thành. "Lão nô tin rằng, với cách tiếp cận này, Nhiếp phủ nhất định sẽ sớm khôi phục lại vị thế xưa kia."
Trở về phủ, Nhược Hi bắt tay ngay vào việc soạn thảo một kế hoạch chi tiết hơn, kết hợp những kiến thức thu thập được từ cuốn sách cổ của tổ phụ với những quan sát thực tế tại trang viên. Cô dành nhiều đêm liền thức khuya bên ánh đèn dầu, tỉ mỉ ghi chép, tính toán từng con số, từng phương án khả thi, một thói quen làm việc chăm chỉ mà cô mang theo từ thế giới hiện đại, giờ đây được áp dụng triệt để trong bối cảnh hoàn toàn mới.
Một buổi tối, khi đang miệt mài với công việc, Xuân Đào mang trà nóng vào phòng, không khỏi ngạc nhiên khi thấy tiểu thư mình vẫn còn thức làm việc dù đã quá nửa đêm. "Tiểu thư, người nên nghỉ ngơi sớm, thức khuya nhiều sẽ hại sức khỏe lắm."
"Ta biết, nhưng ta muốn hoàn thành bản kế hoạch này sớm nhất có thể." Nhược Hi đáp, không rời mắt khỏi những trang giấy đầy chữ viết chi chít. "Xuân Đào, ngươi có nghĩ ta đang làm điều đúng đắn không?"
Xuân Đào ngẫm nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Nô tỳ không rành về những chuyện lớn lao như quản lý gia sản, nhưng nô tỳ tin rằng, bất kỳ điều gì tiểu thư làm với sự chân thành, nỗ lực hết mình như vậy, chắc chắn sẽ mang lại kết quả tốt đẹp."
Lời động viên giản dị nhưng ấm áp ấy khiến Nhược Hi cảm thấy có thêm động lực để tiếp tục. Trong những ngày tiếp theo, cô triển khai từng bước kế hoạch của mình một cách bài bản — trước tiên là cải tạo hệ thống thủy lợi tại trang viên, xây dựng thêm các kênh dẫn nước nhỏ để đảm bảo tưới tiêu đồng đều cho toàn bộ diện tích canh tác, giảm thiểu tình trạng khô hạn cục bộ vẫn thường xảy ra vào mùa hè.
Cô cũng mạnh dạn đề xuất áp dụng phương pháp luân canh giữa lúa và các loại đậu, dựa trên những ghi chép trong cuốn cổ thư mà cô tìm thấy, giúp đất đai có thời gian phục hồi độ phì nhiêu tự nhiên mà không cần phụ thuộc hoàn toàn vào phân bón, vốn là nguồn chi phí đáng kể trong ngân sách của trang viên.
Những thay đổi này, dù ban đầu vấp phải sự hoài nghi từ một số người nông dân lớn tuổi quen với phương pháp canh tác truyền thống, nhưng dần dần, khi những kết quả tích cực bắt đầu xuất hiện — đất đai tơi xốp hơn, cây trồng phát triển khỏe mạnh hơn — sự tin tưởng của họ dành cho vị tiểu thư trẻ tuổi ngày càng tăng lên, tạo nên một nền tảng vững chắc cho những kế hoạch tham vọng hơn mà Nhược Hi đang ấp ủ cho tương lai của cả gia tộc.