Tin tức về tình cảm ngày càng thân thiết giữa Thái tử và Nhược Hi nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, mang đến cả những lời chúc phúc lẫn những âm mưu đố kỵ mới. Nhiếp Thành Hải, người chú vẫn còn nuôi lòng oán hận từ sau lần âm mưu thâu tóm gia sản thất bại, nhận thấy đây là cơ hội để thực hiện một kế hoạch trả đũa tinh vi hơn, nhắm vào chính danh dự và tương lai của cháu gái mình.
Ông ta bí mật liên hệ với vài đại thần bảo thủ trong triều, những người vốn không hài lòng trước sự trỗi dậy nhanh chóng của Nhược Hi, cùng nhau dựng lên một âm mưu vu khống mới — lan truyền tin đồn rằng, những "cải cách nông nghiệp" mà Nhược Hi thực hiện thực chất là để che đậy cho một âm mưu tham nhũng, biển thủ công quỹ triều đình thông qua việc thổi phồng chi phí, báo cáo sai lệch năng suất thu hoạch.
Tin đồn ác ý này lan truyền nhanh chóng, đến tai của một số đại thần vốn đã có ác cảm với sự thăng tiến nhanh chóng của một tiểu thư chưa từng qua khoa cử chính thức. Một buổi thiết triều, vấn đề này chính thức được đưa ra chất vấn trước sự chứng kiến của toàn bộ bá quan văn võ.
"Bẩm Hoàng thượng, thần nghe được nhiều lời đồn đại về việc Nhiếp tiểu thư lợi dụng danh nghĩa cải cách nông nghiệp để trục lợi cá nhân, mong Hoàng thượng cho người điều tra làm rõ." Một vị đại thần bảo thủ đứng ra tấu trình, giọng ông đầy vẻ nghiêm trọng.
Nhược Hi, khi nhận được tin về việc bị chất vấn trước triều đình, không khỏi cảm thấy hoảng loạn trong giây lát — đây chính là kiểu tình huống nguy hiểm mà cô luôn lo sợ, khi những thành quả cô dày công xây dựng có thể bị phá hủy chỉ bởi những lời vu khống ác ý, đẩy cô vào tình thế tương tự như những gì Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản đã từng gây ra cho người khác.
Nhưng khác với sự hoảng loạn, bất lực của nhân vật gốc khi đối mặt với khủng hoảng, Nhược Hi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhận ra rằng, với những gì cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng trong suốt quá trình thực hiện cải cách — từ việc lưu giữ đầy đủ sổ sách chi tiêu minh bạch, đến việc luôn có nhân chứng đáng tin cậy giám sát mọi hoạt động — cô hoàn toàn có đủ bằng chứng để tự bảo vệ mình trước những cáo buộc vô căn cứ này.
Cô chủ động xin được diện kiến trước triều đình để tự minh oan, một hành động táo bạo hiếm thấy đối với một nữ nhi trong xã hội phong kiến, nhưng với sự ủng hộ ngầm từ Hoàng hậu và cả Thái tử, yêu cầu của cô được chấp thuận.
Đứng trước đại điện uy nghiêm, đối diện với hàng trăm ánh mắt dò xét từ các quan lại triều đình, Nhược Hi trình bày rành mạch, chi tiết toàn bộ quá trình thực hiện cải cách nông nghiệp, kèm theo đầy đủ sổ sách chứng từ minh bạch, cùng lời chứng của Lưu quản gia và những nông dân trực tiếp tham gia canh tác tại trang viên.
"Thần nữ xin khẳng định, mọi khoản chi tiêu đều được ghi chép rõ ràng, minh bạch, có thể đối chiếu kiểm tra bất cứ lúc nào. Năng suất thu hoạch tăng lên là kết quả thực sự từ những cải tiến kỹ thuật canh tác, không hề có bất kỳ sự gian dối, thổi phồng nào." Cô nói, giọng cô vang vọng khắp đại điện, đầy tự tin và quyết đoán.
Vị đại thần đưa ra cáo buộc, khi bị yêu cầu cung cấp bằng chứng cụ thể cho những lời tố cáo của mình, lại không thể đưa ra được bất kỳ căn cứ xác thực nào ngoài những lời đồn đại mơ hồ, khiến tình thế nhanh chóng đảo ngược theo hướng bất lợi cho chính ông ta.
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Thái tử Tiêu Dịch Hàn đứng ra, đích thân xác nhận trước triều đình về những gì hắn đã tận mắt chứng kiến trong những lần đến thị sát trang viên. "Thần đã nhiều lần trực tiếp kiểm tra tình hình tại các trang viên do Nhiếp tiểu thư quản lý, có thể khẳng định chắc chắn, mọi thành quả đều là kết quả từ nỗ lực và tài năng thực sự, không hề có bất kỳ dấu hiệu gian dối nào."
Sự xác nhận từ Thái tử, cùng với những bằng chứng xác thực mà Nhược Hi trình bày, đã hoàn toàn xóa tan mọi nghi ngờ, khiến âm mưu vu khống của Nhiếp Thành Hải và đồng bọn hoàn toàn thất bại. Sau khi điều tra sâu hơn, triều đình phát hiện ra dấu vết cho thấy chính Thành Hải là người đứng sau việc lan truyền tin đồn thất thiệt này, khiến ông ta phải chịu hình phạt cách chức, đồng thời bị trục xuất khỏi kinh thành như một bài học răn đe.
"Con đã chứng minh được bản lĩnh thực sự của mình." Nhiếp Thành Sơn nói với con gái sau khi sự việc lắng xuống, giọng ông đầy tự hào chân thành, khác hẳn với sự nghi ngại ban đầu khi thấy con gái can thiệp vào chuyện quản lý gia sản. "Cha thực sự khâm phục con, Tuyết Ngâm."
Nhược Hi mỉm cười, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể. Cô đã vượt qua được thử thách quan trọng cuối cùng trong hành trình viết lại số phận của mình, chứng minh rằng, con đường xây dựng dựa trên tài năng thực sự, sự chính trực và minh bạch, hoàn toàn có thể chiến thắng trước những âm mưu, toan tính đen tối, một kết cục hoàn toàn khác biệt so với bi kịch mà nguyên tác đã định sẵn cho nhân vật Nhiếp Tuyết Ngâm.
Sau sự kiện này, Hoàng thượng, người đã theo dõi toàn bộ diễn biến vụ việc, đích thân triệu kiến Nhược Hi để bày tỏ sự tán thưởng trước bản lĩnh và tài năng của nàng. "Trẫm nghe nói nhiều về những đóng góp của tiểu thư cho triều đình, hôm nay được tận mắt chứng kiến bản lĩnh đối đáp trước triều thần, quả thực rất ấn tượng." Hoàng thượng nói, giọng ông đầy sự khen ngợi hiếm hoi dành cho một nữ nhi chưa xuất giá.
"Thần nữ chỉ làm những gì mình cho là đúng đắn, mong Hoàng thượng thứ lỗi nếu có điều gì thất lễ." Nhược Hi cúi đầu đáp, giữ thái độ khiêm nhường cần thiết trước bậc quân vương.
"Không có gì phải thứ lỗi cả, trẫm rất trân trọng những người dám đứng lên bảo vệ lẽ phải như tiểu thư." Hoàng thượng nói, rồi bất ngờ chuyển sang một chủ đề khác. "Trẫm cũng nghe Dịch Hàn nhắc đến tiểu thư khá nhiều dạo gần đây. Đứa trẻ đó từ nhỏ đã nghiêm nghị, ít khi thể hiện cảm xúc, nhưng trẫm có thể nhận thấy sự thay đổi tích cực trong nó kể từ khi quen biết tiểu thư."
Lời nhận xét kín đáo nhưng đầy ý nghĩa ấy từ chính Hoàng thượng khiến Nhược Hi không khỏi bối rối, nhưng cũng cảm thấy ấm lòng trước sự công nhận, chấp thuận ngầm dành cho mối quan hệ đang phát triển giữa cô và Thái tử. Cô nhận ra, con đường phía trước, dù vẫn còn nhiều điều chưa chắc chắn, nhưng đã trở nên rõ ràng, đầy hy vọng hơn rất nhiều so với những gì cô từng lo sợ khi mới bắt đầu hành trình xuyên không đầy bất ngờ này.
Sau buổi diện kiến với Hoàng thượng, tin tức về sự tán thưởng của bậc quân vương dành cho Nhược Hi nhanh chóng lan truyền khắp triều đình, càng củng cố thêm vị thế vững chắc của cô, đồng thời cũng khiến những kẻ từng có ý đồ xấu, như Nhiếp Thành Hải hay những đại thần bảo thủ từng nghi ngờ cô, phải hoàn toàn từ bỏ mọi ý định gây khó dễ trong tương lai.
Trở về Nhiếp phủ, Nhược Hi tìm đến cha mình để chia sẻ về những diễn biến gần đây. Nhiếp Thành Sơn, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi, từ bỏ hẳn thói quen rượu chè để tập trung hỗ trợ con gái trong việc quản lý gia tộc, lắng nghe với ánh mắt đầy tự hào.
"Con đã làm được những điều mà cả cha cũng không dám mơ tới." Ông nói, giọng đầy xúc động. "Nhìn con trưởng thành, bản lĩnh như vậy, cha cảm thấy như được sống lại những năm tháng huy hoàng của tổ phụ ngày xưa."
"Đó cũng là nhờ cha luôn tin tưởng, ủng hộ con trong suốt thời gian qua." Nhược Hi đáp, nắm chặt tay cha, cảm nhận được một sự gắn kết gia đình ấm áp mà cô chưa từng có được kể từ khi mang thân xác Nhiếp Tuyết Ngâm.
Đêm hôm đó, khi ngồi một mình trong phòng, Nhược Hi lấy ra cuốn sổ ghi chép mà cô vẫn duy trì thói quen viết mỗi ngày, ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc về hành trình đã qua. Cô viết: "Có lẽ, điều quan trọng nhất mà mình học được từ hành trình này không phải là làm sao để tránh né số phận bi thảm, mà là làm sao để sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, bất kể xuất phát điểm ban đầu có khó khăn, bất công đến đâu. Nhiếp Tuyết Ngâm, hay chính là mình, đã chứng minh được rằng, số phận không phải là điều được định sẵn không thể thay đổi, mà là kết quả của những lựa chọn, nỗ lực mà mỗi người tự tạo ra cho chính mình."
Trước khi khép lại cuốn sổ, Nhược Hi dành thêm một đoạn để viết về những dự định trong tương lai — về việc tiếp tục mở rộng những buổi chia sẻ kiến thức cho các tiểu thư trong kinh thành, về việc hỗ trợ Diệp Uyển Nhi phát triển sự nghiệp của riêng nàng, về những kế hoạch cải cách nông nghiệp dài hạn mà cô mong muốn thực hiện trên quy mô toàn quốc một khi đã có đủ vị thế và nguồn lực cần thiết.
Cô cũng không quên dành một đoạn nhỏ để suy ngẫm về mối quan hệ với Tiêu Dịch Hàn, về lời cầu hôn mà cô biết chắc sẽ sớm đến, và về quyết định mà cô đã dần đi đến sự chắc chắn trong lòng. "Mình đã từng lo sợ rằng, yêu thương một ai đó trong thế giới này sẽ khiến mình đánh mất chính mình, lặp lại sai lầm của Nhiếp Tuyết Ngâm nguyên bản. Nhưng giờ đây, mình nhận ra, tình yêu chân thành không phải là sự lệ thuộc, mà là sự đồng hành, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau xây dựng những giá trị tốt đẹp cho cả hai và cho những người xung quanh."
Gấp cuốn sổ lại, Nhược Hi bước ra ban công, ngắm nhìn ánh trăng đêm dịu dàng chiếu rọi xuống Nhiếp phủ, lòng tràn đầy một sự bình yên, mãn nguyện sâu sắc. Cô biết, dù chặng đường phía trước vẫn còn nhiều điều chưa biết, nhưng cô đã sẵn sàng đón nhận mọi thử thách với một tâm thế vững vàng, tự tin hơn bao giờ hết, được xây dựng từ chính những trải nghiệm, bài học quý giá mà hành trình xuyên không kỳ lạ này đã mang lại cho cô.