Với sự thành công ban đầu từ việc bán rau, dưa muối tại chợ huyện, Lâm Tuyết bắt đầu ấp ủ những kế hoạch lớn hơn, nhưng con đường phía trước cũng không thiếu những tình huống dở khóc dở cười, xuất phát từ sự khác biệt giữa kiến thức hiện đại của cô và những quan niệm, tập quán truyền thống của thời đại này.
Một buổi sáng, khi Lâm Tuyết đang thử nghiệm phương pháp ủ phân compost để tiếp tục cải thiện chất lượng đất trồng, bà Lý hàng xóm tình cờ đi ngang qua, chứng kiến cảnh tượng cô đang hì hục trộn lẫn đủ loại rác hữu cơ, không khỏi hoảng hốt.
"Trời đất ơi, Tiểu Nha, con đang làm gì vậy? Sao lại trộn rác rưởi vào đất trồng rau thế kia? Con không sợ rau bị nhiễm độc, ăn vào sinh bệnh à?" Bà Lý kêu lên, giọng đầy sự lo lắng, hoảng sợ.
Lâm Tuyết, dù hiểu rõ về nguyên lý khoa học đằng sau việc ủ phân hữu cơ, nhưng cũng nhận ra, mình cần phải giải thích một cách dễ hiểu, phù hợp với nhận thức của người dân thời đại này. "Bác Lý ơi, đây không phải là rác rưởi thông thường đâu ạ, đây là những nguyên liệu tự nhiên như lá cây, cỏ khô, được ủ theo một quy trình đặc biệt để tạo thành phân bón giàu dinh dưỡng cho cây trồng. Đây chính là bí quyết mà con học được để cây rau nhà con phát triển tốt như vậy đó ạ."
Bà Lý vẫn còn tỏ ra hoài nghi, không hoàn toàn tin tưởng vào lời giải thích này, khiến Lâm Tuyết phải mất khá nhiều công sức để thuyết phục, thậm chí còn phải mời bà nếm thử rau được trồng bằng phương pháp này để chứng minh tính an toàn, hiệu quả của nó.
"Ừm, quả thực ngon hơn rau nhà ta trồng thật." Bà Lý cuối cùng cũng phải thừa nhận sau khi nếm thử, dù vẫn còn giữ chút e dè nhất định đối với phương pháp "kỳ lạ" mà Tiểu Nha đang áp dụng.
Một tình huống dở khóc dở cười khác xảy ra khi Lâm Tuyết cố gắng giới thiệu ý tưởng về việc xây dựng một hệ thống tưới nước nhỏ giọt đơn giản, sử dụng những ống tre đục lỗ để tiết kiệm công sức tưới tiêu thủ công hàng ngày. Khi cô trình bày ý tưởng này với cha mình, Chu Đại Sơn, dù đang trong tình trạng sức khỏe yếu, cũng không khỏi tò mò, nhưng cũng đầy sự nghi ngờ.
"Con muốn dùng ống tre để dẫn nước tự động tưới cây sao? Nghe có vẻ khó tin quá, từ trước đến giờ, cha chưa từng nghe nói đến phương pháp nào như vậy cả." Ông nói, ánh mắt đầy sự hoài nghi.
"Cha cứ để con thử nghiệm xem, nếu không hiệu quả, con sẽ tìm cách khác ạ." Lâm Tuyết thuyết phục, và sau khi được cha đồng ý, cô bắt tay vào việc thiết kế, lắp đặt hệ thống tưới nước đơn giản này.
Quá trình thực hiện không hề suôn sẻ như cô mong đợi — ban đầu, các ống tre bị rò rỉ nước khắp nơi, khiến cả khu vườn biến thành một vũng lầy nhỏ, gây ra không ít trận cười sảng khoái từ những người trong gia đình chứng kiến cảnh tượng ấy.
"Tiểu Nha, muội định tưới cây hay định biến vườn nhà mình thành ao cá vậy?" Đại Bảo trêu chọc, không giấu được tiếng cười trước cảnh tượng nước phun tung tóe khắp nơi từ hệ thống ống tre bị rò rỉ của em gái.
Lâm Tuyết, dù có phần ngượng ngùng trước thất bại ban đầu này, nhưng cũng không nản lòng, kiên trì điều chỉnh, sửa chữa lại thiết kế, sử dụng thêm sáp ong để bịt kín các mối nối, cuối cùng cũng thành công tạo ra được một hệ thống tưới nước hoạt động hiệu quả, giúp tiết kiệm đáng kể thời gian, công sức tưới tiêu hàng ngày cho cả gia đình.
"Cuối cùng cũng thành công rồi!" Cô reo lên đầy hạnh phúc khi chứng kiến nước chảy đều đặn, nhẹ nhàng qua từng lỗ nhỏ trên ống tre, tưới ướt đều khắp các luống rau mà không cần phải tốn công gánh nước như trước đây.
Cố Dịch, người đã hoàn toàn hồi phục sức khỏe nhưng vẫn quyết định ở lại giúp đỡ gia đình họ Chu như một cách báo đáp ân cứu mạng, cũng chứng kiến toàn bộ quá trình đầy gian nan nhưng cũng không kém phần hài hước này. Anh không khỏi ấn tượng trước sự kiên trì, sáng tạo của Lâm Tuyết, dù đôi khi, những ý tưởng của cô có phần kỳ lạ, khó hiểu đối với những người xung quanh.
"Cô nương thực sự có nhiều ý tưởng độc đáo." Anh nhận xét, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của anh.
"Đa tạ công tử đã khen ngợi, dù đôi khi, những ý tưởng ấy cũng khiến con phải trải qua không ít tình huống dở khóc dở cười." Lâm Tuyết đáp, cười xòa khi nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn của khu vườn biến thành vũng lầy chỉ vài ngày trước đó.
Những tình huống hài hước, dở khóc dở cười như vậy dần dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống thường nhật của gia đình họ Chu, khi mọi người dần dần quen thuộc, thích nghi với những ý tưởng mới mẻ, đôi khi có phần kỳ lạ nhưng luôn mang lại hiệu quả tích cực mà Lâm Tuyết không ngừng thử nghiệm, áp dụng. Không khí gia đình, nhờ đó, cũng trở nên vui vẻ, ấm áp hơn nhiều so với trước đây, khi mọi người luôn phải sống trong sự lo lắng, căng thẳng vì cảnh nghèo khó, thiếu thốn triền miên.
Một tình huống hài hước khác xảy ra khi Lâm Tuyết cố gắng giải thích cho Tiểu Vũ về khái niệm "vi sinh vật có lợi" trong quá trình ủ phân, khiến cô bé bảy tuổi tưởng rằng, chị mình đang nuôi một loại "linh thú tí hon" bí ẩn nào đó trong đống phân ủ.
"Chị ơi, mấy con linh thú tí hon đó có ăn được không? Có nguy hiểm không?" Tiểu Vũ hỏi với đôi mắt tròn xoe đầy tò mò, khiến Lâm Tuyết không nhịn được cười trước sự ngây thơ, đáng yêu của em gái.
"Không phải linh thú đâu muội, đó là những sinh vật rất nhỏ, nhỏ đến mức mắt thường không nhìn thấy được, chúng giúp phân hủy rác hữu cơ thành chất dinh dưỡng cho cây trồng." Cô cố gắng giải thích một cách đơn giản nhất có thể, dù bản thân cũng nhận ra, việc giải thích khái niệm vi sinh vật cho một đứa trẻ trong thời đại chưa có kính hiển vi quả thực không hề dễ dàng.
"Vậy chúng là những nàng tiên siêu nhỏ giúp cây cối lớn nhanh à?" Tiểu Vũ hỏi tiếp, khiến Lâm Tuyết đành gật đầu đồng ý với cách diễn giải đầy trí tưởng tượng này của em gái, để tránh phải giải thích thêm những khái niệm khoa học phức tạp mà một đứa trẻ khó có thể hiểu được trong bối cảnh này.
Những câu chuyện hài hước như vậy, dù nhỏ nhặt, nhưng lại góp phần tạo nên một bầu không khí gia đình ấm áp, tràn đầy tiếng cười, giúp mọi người xích lại gần nhau hơn, cùng nhau vượt qua những khó khăn, thử thách trong quá trình xây dựng lại cuộc sống mới đầy hy vọng.
Một tình huống hài hước khác xảy ra khi Cố Dịch, trong lúc cố gắng học cách gánh nước theo kiểu truyền thống, đã bị trượt chân ngã nhào xuống ao, khiến cả người ướt sũng, lấm lem bùn đất, trở thành trò cười cho cả gia đình trong suốt nhiều ngày sau đó.
"Công tử, người từng là quý công tử nhà quan mà giờ lại vụng về đến vậy sao?" Đại Bảo trêu chọc, không nhịn được cười trước hình ảnh Cố Dịch đang cố gắng gượng dậy, bùn đất dính đầy khắp người.
"Đây... đây chỉ là do đường trơn thôi." Cố Dịch đáp, gương mặt anh đỏ bừng vì ngượng ngùng, một hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với vẻ uy nghiêm, chững chạc mà anh vẫn thường thể hiện.
Lâm Tuyết, chứng kiến cảnh tượng ấy, cũng không nhịn được cười, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc, chạy đến giúp đỡ. "Công tử không sao chứ? Để con giúp người rửa sạch."
Sau sự cố ấy, Cố Dịch quyết tâm luyện tập thêm, không muốn để bản thân trở thành trò cười mãi mãi trước mặt mọi người. Anh dành thêm thời gian mỗi buổi sáng để luyện tập gánh nước, dần dần trở nên thành thạo hơn, dù thỉnh thoảng vẫn không tránh khỏi những khoảnh khắc lóng ngóng đáng yêu, khiến cả gia đình càng thêm gắn bó, thân thiết qua những kỷ niệm hài hước như vậy.