Với sức khỏe của Cố Dịch dần dần ổn định, cùng khu vườn rau đã bắt đầu cho thu hoạch dồi dào, Lâm Tuyết nhận thấy, đã đến lúc cô cần phải nghĩ đến bước đi tiếp theo — làm sao để biến thành quả lao động này thành nguồn thu nhập thực sự cho gia đình, thay vì chỉ dừng lại ở việc tự cung tự cấp.
"Mẹ ơi, con nghĩ, chúng ta nên mang một ít rau ra chợ huyện để bán thử xem sao." Cô đề xuất trong bữa cơm tối, khi cả gia đình đang quây quần bên nhau.
Vương thị có phần do dự. "Nhưng chợ huyện xa lắm, đi lại vất vả, với lại, giá rau ở đó chắc cũng chẳng cao hơn bao nhiêu so với việc bán ngay tại thôn."
"Con nghĩ, rau nhà mình khác biệt hẳn so với rau thông thường, tươi ngon hơn nhiều, chúng ta có thể bán với giá cao hơn một chút, đồng thời cũng có thể giới thiệu thêm một số món ăn chế biến từ rau để tăng thêm giá trị." Lâm Tuyết giải thích, trong đầu cô đã hình thành sẵn một kế hoạch kinh doanh sơ bộ, kết hợp giữa việc bán nguyên liệu tươi và các sản phẩm chế biến, một chiến lược gia tăng giá trị mà cô đã học được từ ngành nông nghiệp hiện đại.
Cố Dịch, vẫn đang trong thời gian dưỡng thương tại nhà họ Chu, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện này, không khỏi ấn tượng trước tư duy kinh doanh sắc bén của cô gái trẻ tuổi. "Cô nương có thể chia sẻ cụ thể hơn về kế hoạch này không? Ta cũng có chút hiểu biết về buôn bán, có lẽ có thể góp ý thêm."
Lâm Tuyết, dù có phần ngạc nhiên trước sự quan tâm bất ngờ này, cũng vui vẻ chia sẻ chi tiết về ý tưởng của mình. "Con nghĩ, ngoài việc bán rau tươi, chúng ta có thể làm thêm một số món dưa muối, tương ớt, hay các loại gia vị chế biến từ rau củ, những sản phẩm có thể bảo quản được lâu hơn, dễ vận chuyển hơn, đồng thời cũng mang lại giá trị gia tăng cao hơn nhiều so với việc chỉ bán nguyên liệu thô."
Cố Dịch lắng nghe với sự chăm chú, thỉnh thoảng đặt ra những câu hỏi sắc bén về chi phí, thị trường tiêu thụ, cho thấy anh thực sự có kiến thức nền tảng vững chắc về thương mại. "Đây là một ý tưởng khả thi, nhưng cô nương cần phải tính toán kỹ lưỡng về chi phí vận chuyển, cũng như tìm hiểu rõ nhu cầu thị trường tại chợ huyện trước khi đầu tư quá nhiều công sức."
Những góp ý thiết thực này giúp Lâm Tuyết hoàn thiện thêm kế hoạch của mình, và cô càng thêm tin chắc, Cố Dịch chắc chắn không phải là một người bình thường, có lẽ, xuất thân từ một gia đình thương nhân lớn, hoặc thậm chí có liên quan đến giới quan lại, mới có thể sở hữu những kiến thức kinh doanh sâu sắc đến vậy.
Trong tuần tiếp theo, Lâm Tuyết cùng Đại Bảo bắt tay vào việc chuẩn bị cho chuyến đi chợ huyện đầu tiên. Cô dạy cho mẹ mình cách làm dưa muối theo công thức đặc biệt mà cô đã cải tiến, kết hợp giữa phương pháp truyền thống và một số bí quyết gia vị mà cô nhớ được từ kiến thức ẩm thực hiện đại, tạo ra hương vị đậm đà, hấp dẫn hơn hẳn so với những loại dưa muối thông thường.
"Con ơi, dưa muối này sao lại ngon đến vậy? Mẹ chưa từng nếm được hương vị nào tương tự trước đây." Vương thị nhận xét, không giấu được sự ngạc nhiên khi nếm thử thành phẩm.
"Đây cũng là một trong những bí quyết mà con học được từ giấc mơ đó mẹ ạ." Lâm Tuyết đáp, tiếp tục sử dụng lời giải thích quen thuộc, dù trong lòng không khỏi buồn cười trước việc phải liên tục viện dẫn đến "giấc mơ tiên nhân" để che đậy cho những kiến thức hiện đại của mình.
Ngày lên đường ra chợ huyện, cả gia đình dậy từ rất sớm, chất đầy hai gánh hàng gồm rau tươi cùng những hũ dưa muối, tương ớt đã được đóng gói cẩn thận. Đại Bảo, với sức vóc khỏe mạnh, đảm nhận việc gánh hàng, trong khi Lâm Tuyết đi cùng để phụ trách việc bán hàng, giới thiệu sản phẩm.
Tại chợ huyện, ban đầu, gian hàng nhỏ của gia đình họ Chu không mấy thu hút sự chú ý giữa hàng trăm sạp hàng khác nhau. Nhưng Lâm Tuyết, với sự nhạy bén trong kinh doanh, đã nghĩ ra cách mời khách hàng nếm thử miễn phí trước khi mua, một chiến thuật marketing đơn giản nhưng hiệu quả mà cô học được từ thế giới hiện đại.
"Mời quý khách nếm thử dưa muối nhà tôi, đảm bảo hương vị đặc biệt, không nơi nào có được!" Cô rao hàng, giọng nói trong trẻo, nhiệt tình thu hút không ít người qua đường dừng lại tò mò.
Sau khi nếm thử, nhiều khách hàng không khỏi trầm trồ trước hương vị đậm đà, độc đáo của món dưa muối, nhanh chóng quyết định mua hàng. Chỉ trong buổi sáng đầu tiên, toàn bộ số dưa muối, tương ớt mang theo đã bán hết sạch, mang về một khoản thu nhập đáng kể mà trước đây, gia đình họ Chu chưa từng dám mơ tới.
"Chúng ta đã bán hết rồi! Thu được nhiều tiền thế này!" Đại Bảo reo lên đầy phấn khích, không giấu được sự kinh ngạc trước thành công vượt ngoài mong đợi này.
Trên đường trở về, cả hai anh em không giấu được niềm vui, hào hứng bàn bạc về những kế hoạch tiếp theo. "Tiểu Nha, muội thực sự đã thay đổi rất nhiều sau vụ tai nạn đó. Ca ca tự hào về muội lắm." Đại Bảo nói, ánh mắt anh đầy sự trân trọng, tin tưởng dành cho em gái mình.
Lâm Tuyết mỉm cười, trong lòng tràn đầy một sự mãn nguyện khó tả. Đây chính là lần đầu tiên, kể từ khi xuyên không đến thế giới này, cô cảm nhận được, mình đang thực sự tạo ra những thay đổi tích cực, ý nghĩa cho cuộc sống của gia đình mới, một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với công việc kỹ sư nông nghiệp khô khan, đầy áp lực mà cô từng làm ở thế giới hiện đại.
Khi trở về đến nhà, tin tức về sự thành công của chuyến đi chợ đầu tiên nhanh chóng lan truyền khắp thôn Thanh Sơn, khiến không ít gia đình khác cũng bắt đầu tò mò, muốn tìm hiểu thêm về những "bí quyết" mà Tiểu Nha đã áp dụng, mở ra một cơ hội mới để Lâm Tuyết có thể mở rộng thêm tầm ảnh hưởng, đồng thời cũng gián tiếp giúp đỡ cải thiện đời sống kinh tế chung cho cả cộng đồng nông thôn nghèo khó này.
Với số tiền thu được từ chuyến đi chợ đầu tiên, gia đình họ Chu quyết định đầu tư thêm vào việc mua sắm hạt giống chất lượng cao, mở rộng thêm diện tích canh tác. Lâm Tuyết cũng dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về nhu cầu thị trường, nhận thấy, ngoài dưa muối, tương ớt, còn có tiềm năng lớn trong việc phát triển thêm các sản phẩm khác như mứt trái cây, nước tương lên men tự nhiên, những sản phẩm mà cô đã tích lũy được kiến thức qua kinh nghiệm cá nhân về ẩm thực ở thế giới hiện đại.
"Con nghĩ, tuần tới chúng ta có thể thử làm thêm mứt táo, dựa trên số táo dư thừa mà nhà bác Vương thu hoạch nhưng không bán hết được." Cô đề xuất với mẹ, tận dụng luôn cơ hội để giúp đỡ những gia đình khác trong thôn có sản phẩm dư thừa, khó tiêu thụ.
Vương thị, giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng vào khả năng, tầm nhìn kinh doanh của con gái, nhanh chóng đồng ý, và cả gia đình lại tiếp tục bắt tay vào công việc mới đầy hào hứng, quyết tâm biến từng cơ hội nhỏ bé trở thành những bước tiến vững chắc trên con đường xây dựng cuộc sống sung túc hơn cho cả gia đình.
Việc làm mứt táo diễn ra suôn sẻ hơn nhiều so với những lần thử nghiệm trước đây, khi Lâm Tuyết đã tích lũy được kha khá kinh nghiệm thực tế qua quá trình làm dưa muối, tương ớt. Cô cẩn thận điều chỉnh tỷ lệ đường, thời gian nấu sao cho mứt có độ sánh, hương vị vừa phải, không quá ngọt gắt mà vẫn giữ được vị chua thanh tự nhiên của táo.
"Con ơi, mứt táo này thơm quá, cả xóm chắc cũng ngửi thấy mùi rồi." Tiểu Vũ nói, hít hà mùi hương ngọt ngào lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, không giấu được sự háo hức muốn được nếm thử ngay lập tức.
Quả đúng như dự đoán, mùi thơm hấp dẫn của mứt táo đã thu hút sự chú ý của không ít hàng xóm, khiến họ tò mò ghé qua hỏi thăm. Khi được mời nếm thử, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi, một số người còn ngỏ ý muốn đặt mua ngay lập tức, trước cả khi mứt được mang ra chợ bán chính thức.
"Con thấy chưa mẹ, sản phẩm mới của mình đã được đón nhận nồng nhiệt như vậy rồi." Lâm Tuyết nói, không giấu được niềm vui, tự hào trước những phản hồi tích cực này, càng thêm củng cố niềm tin vào con đường kinh doanh mà cô đang theo đuổi cho gia đình mình.
Nhờ vào thành công liên tiếp của các sản phẩm mới, gia đình họ Chu dần dần tích lũy được một khoản vốn kha khá, đủ để bắt đầu nghĩ đến những kế hoạch mở rộng quy mô lớn hơn trong tương lai gần, đánh dấu bước chuyển mình quan trọng từ một hộ nông dân nghèo khó, chật vật mưu sinh, sang một gia đình có tiềm lực kinh tế đáng kể trong vùng.