Một buổi chiều, khi Lâm Tuyết đang trên đường đi thu hoạch rau ở khu vườn, cô nghe thấy tiếng rên yếu ớt phát ra từ bìa rừng gần đó. Tò mò, cô tiến lại gần để xem xét, và không khỏi giật mình khi phát hiện một chàng trai trẻ tuổi, y phục rách rưới, dính đầy máu, đang nằm bất tỉnh dưới gốc cây cổ thụ, dường như đã bị thương nặng.
"Trời ơi!" Cô kêu lên, vội vàng chạy đến kiểm tra tình trạng của người lạ mặt này. Qua kinh nghiệm sơ cứu cơ bản mà cô từng học được ở thế giới hiện đại, cô nhanh chóng kiểm tra mạch, nhận thấy, dù người này đã mất khá nhiều máu, nhưng vẫn còn hy vọng cứu chữa nếu được xử lý kịp thời.
"Đại Bảo! Đại Bảo ơi!" Cô hét lớn, gọi anh trai đang làm việc gần đó đến giúp đỡ.
Đại Bảo, nghe tiếng gọi khẩn cấp, vội vàng chạy đến, không khỏi kinh ngạc trước cảnh tượng một người lạ mặt bị thương nặng nằm giữa bìa rừng. "Đây là ai vậy? Sao lại bị thương nặng thế này?"
"Không có thời gian để hỏi han đâu, mau giúp em đưa người này về nhà trước, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng mất." Lâm Tuyết giục giã, và cả hai anh em cùng nhau khiêng người lạ mặt về nhà, đặt lên chiếc giường trống trong gian phòng phụ.
Với kiến thức y tế cơ bản mà mình có được, kết hợp cùng những dược liệu quen thuộc mà cô đã tìm hiểu qua ký ức của Tiểu Nha về các loại thảo dược địa phương, Lâm Tuyết bắt tay ngay vào việc sơ cứu, cầm máu, làm sạch vết thương cho người lạ mặt. Vương thị, dù ban đầu có phần lo lắng, sợ hãi trước việc đưa một người xa lạ vào nhà, nhưng cũng không nỡ để một sinh mạng gặp nguy hiểm mà không ra tay cứu giúp.
"Con biết cách chữa trị vết thương này sao?" Vương thị hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự thành thục, tự tin mà con gái mình thể hiện trong quá trình sơ cứu.
"Con học được một chút từ... từ giấc mơ gặp tiên nhân đó mẹ." Lâm Tuyết đáp, tiếp tục sử dụng cái cớ quen thuộc để giải thích cho những kiến thức bất thường của mình.
Sau nhiều giờ đồng hồ tận tâm cứu chữa, tình trạng của người lạ mặt cuối cùng cũng ổn định hơn, không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Lâm Tuyết ngồi quan sát kỹ lưỡng hơn về gương mặt của anh ta — dù đang trong tình trạng nhợt nhạt vì mất máu, nhưng vẫn có thể nhận ra những đường nét tuấn tú, thanh tú, cùng với đôi bàn tay, dù có vết chai sạn nhưng vẫn toát lên một sự tinh tế nhất định, khiến cô không khỏi nghi ngờ, có lẽ, đây không phải là một người bình thường.
"Người này chắc chắn không phải nông dân bình thường." Cô thầm nghĩ, nhưng cũng không quá lo lắng, vì trong tình trạng hiện tại, việc cứu người vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Ba ngày sau, người lạ mặt cuối cùng cũng tỉnh lại, đôi mắt anh mở ra, ánh mắt đầu tiên là sự cảnh giác cao độ, quét nhanh qua căn phòng xa lạ trước khi dừng lại ở Lâm Tuyết đang ngồi bên cạnh giường, tay vẫn đang cầm bát thuốc vừa sắc xong.
"Đây... đây là đâu?" Anh hỏi, giọng nói khàn đục nhưng vẫn toát lên một sự uy nghiêm nhất định.
"Đây là nhà của thôn dân họ Chu tại thôn Thanh Sơn. Công tử đã bị thương nặng, ngất xỉu ở bìa rừng, chúng tôi đã đưa công tử về đây cứu chữa." Lâm Tuyết đáp, quan sát kỹ lưỡng phản ứng của người lạ mặt này.
Người thanh niên, tự xưng tên Cố Dịch, dường như vẫn còn cảnh giác cao độ, nhưng trước sự chân thành, tận tâm mà gia đình họ Chu đã dành cho mình, dần dần cũng thả lỏng hơn. "Đa tạ ân cứu mạng của cô nương cùng gia đình. Ta xin phép được ở lại đây một thời gian ngắn để dưỡng thương, sau đó sẽ tìm cách báo đáp."
"Công tử cứ yên tâm dưỡng thương, không cần phải lo lắng về việc báo đáp." Lâm Tuyết đáp, dù trong lòng cô cũng không khỏi tò mò về thân phận thực sự, cũng như nguyên nhân khiến Cố Dịch phải chịu thương tích nặng nề như vậy.
Trong những ngày tiếp theo, khi sức khỏe của Cố Dịch dần dần hồi phục, Lâm Tuyết có cơ hội quan sát, tìm hiểu thêm về con người bí ẩn này. Dù luôn giữ một khoảng cách nhất định, ít khi chia sẻ về quá khứ của mình, nhưng qua cách anh ăn nói, cư xử, cô có thể nhận ra, đây chắc chắn không phải là một người xuất thân bình thường, có lẽ, anh đến từ một gia đình có học thức, địa vị cao trong xã hội.
Một buổi chiều, khi Lâm Tuyết đang mang thuốc đến cho Cố Dịch, cô tình cờ bắt gặp anh đang ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra cánh đồng lúa xanh mướt bên ngoài, gương mặt anh thoáng qua một nỗi buồn sâu sắc khó tả.
"Công tử đang nghĩ gì vậy?" Cô hỏi, giọng nàng nhẹ nhàng, không muốn làm phiền quá mức đến những suy tư riêng tư của anh.
Cố Dịch giật mình, quay lại nhìn cô, nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Không có gì, chỉ là đang ngắm cảnh thôi."
Lâm Tuyết không truy hỏi thêm, chỉ đặt bát thuốc xuống bàn, chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, cô không kìm được quay lại nói thêm một câu. "Nếu công tử có điều gì muộn phiền, dù không thể chia sẻ hết, cũng có thể ở lại đây một thời gian, xem như một nơi để tạm quên đi những lo âu, phiền muộn. Nơi đây tuy nghèo khó, nhưng luôn tràn đầy sự chân thành, ấm áp."
Lời nói giản dị nhưng chân thành ấy khiến Cố Dịch không khỏi khựng lại trong giây lát, ánh mắt anh dõi theo bóng dáng Lâm Tuyết rời đi, một cảm giác lạ lùng, ấm áp len lỏi vào trái tim vốn đã băng giá, đầy cảnh giác của anh sau những biến cố đau thương mà anh đã phải trải qua trước khi đến được nơi này.
Trong những ngày tiếp theo, khi sức khỏe dần dần hồi phục, Cố Dịch bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn về cuộc sống thường nhật của gia đình họ Chu, không khỏi ấn tượng trước sự chăm chỉ, chân thành mà mỗi thành viên trong gia đình dành cho nhau, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Đây là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ so với gia đình quan lại của anh trước đây, nơi mọi mối quan hệ đều bị chi phối bởi những toan tính, lễ nghi phức tạp.
Một buổi tối, khi Tiểu Vũ, cô em gái nhỏ của Lâm Tuyết, mang đến cho anh một bát cháo nóng, ánh mắt trong veo, hồn nhiên của cô bé khiến Cố Dịch không khỏi cảm động. "Công tử ăn đi, chị Tiểu Nha bảo em mang đến cho công tử đấy ạ."
"Cảm ơn muội." Cố Dịch đáp, nhận lấy bát cháo với một sự trân trọng hiếm có. Đây là lần đầu tiên, sau rất nhiều năm sống trong nhung lụa nhưng lạnh lẽo tình cảm nơi gia đình quan lại, anh mới lại cảm nhận được sự ấm áp, chân thành từ những cử chỉ quan tâm giản dị như vậy.
Qua những ngày tháng dưỡng thương tại nhà họ Chu, Cố Dịch dần dần nhận ra, có lẽ, đây chính là loại cuộc sống mà anh đã luôn khao khát nhưng chưa từng dám mơ tới — một cuộc sống giản dị, chân thành, tràn đầy tình yêu thương gia đình, hoàn toàn khác biệt so với những toan tính, đấu đá quyền lực mà anh đã phải chứng kiến, trải qua nơi chốn quan trường đầy nguy hiểm.
Một buổi tối, khi cả gia đình quây quần bên bữa cơm tối đạm bạc nhưng ấm áp, Cố Dịch được mời cùng tham gia, đây là lần đầu tiên kể từ khi anh đến đây, anh thực sự cảm nhận được không khí sum vầy của một bữa cơm gia đình đúng nghĩa. "Công tử cứ tự nhiên như người nhà, đừng ngại." Vương thị nói, gắp thêm thức ăn vào bát của anh với sự nhiệt tình, chân thành.
"Đa tạ bác đã cho phép ta được dùng bữa cùng gia đình." Cố Dịch đáp, giọng anh có phần xúc động, khiến Chu Đại Sơn không khỏi tò mò hỏi thêm về hoàn cảnh gia đình của vị khách lạ mặt này.
"Công tử có nhớ nhà không? Gia đình công tử chắc đang lo lắng lắm." Ông hỏi, với sự quan tâm chân thành của một người cha.
Cố Dịch trầm ngâm một lúc trước khi đáp, cố gắng tránh tiết lộ quá nhiều về hoàn cảnh thực sự của mình. "Gia đình ta... hiện tại đã không còn nữa. Ta chỉ còn một mình trên đời."
Câu trả lời đầy đau xót ấy khiến cả bàn ăn chợt im lặng, mọi người đều cảm nhận được nỗi đau ẩn giấu sau câu nói ngắn gọn này. Vương thị, với tấm lòng nhân hậu của một người mẹ, không kìm được, đặt tay lên vai Cố Dịch đầy an ủi. "Công tử đừng buồn, từ nay, công tử có thể coi nơi đây như gia đình thứ hai của mình, chúng tôi sẽ luôn chào đón công tử."
Sự ấm áp, chân thành ấy khiến Cố Dịch không kìm được cảm xúc, những giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên má anh, một sự giải tỏa cảm xúc mà anh đã kìm nén suốt một thời gian dài kể từ sau bi kịch của gia đình mình. Đây chính là khoảnh khắc đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong quá trình chữa lành tâm hồn của anh, khi lần đầu tiên, anh cảm nhận được, mình không còn đơn độc trên con đường đầy đau khổ mà mình đang phải bước đi.