Sáng hôm sau, khi sức khỏe đã hồi phục kha khá, Lâm Tuyết quyết định bắt tay ngay vào kế hoạch cải tạo mảnh vườn nhỏ phía sau nhà. Cô tìm đến mẹ mình, Vương thị, đang bận rộn giặt giũ quần áo bên bờ giếng.
"Mẹ ơi, con muốn thử trồng lại mấy luống rau theo cách khác, mẹ có đồng ý không ạ?" Cô hỏi, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng, không quá khác lạ so với tính cách thường ngày của Tiểu Nha.
Vương thị nhìn con gái với ánh mắt đầy nghi hoặc. "Con vừa mới khỏe lại, sao đã nghĩ đến chuyện làm vườn rồi? Con cứ nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi."
"Con không sao đâu mẹ, với lại, con có vài ý tưởng hay lắm, để con thử nghiệm xem sao." Lâm Tuyết nài nỉ, ánh mắt nàng đầy sự quyết tâm khiến Vương thị, dù vẫn còn lo lắng, cuối cùng cũng đồng ý để con gái tự do thử nghiệm, vì dù sao, mảnh vườn này cũng chẳng mang lại được bao nhiêu thu hoạch đáng kể.
Với sự đồng ý của mẹ, Lâm Tuyết bắt tay ngay vào công việc. Đầu tiên, cô cần phải cải tạo lại đất trồng, vốn đã bị chua, thiếu chất dinh dưỡng nghiêm trọng sau nhiều năm canh tác không đúng cách. Cô nhớ lại kiến thức về việc sử dụng tro bếp, phân chuồng ủ hoai để cải thiện độ pH và bổ sung chất hữu cơ cho đất, những phương pháp hoàn toàn phù hợp với điều kiện, nguyên liệu sẵn có trong thời đại này.
"Tiểu Vũ, muội có thể giúp chị thu gom tro bếp không? Càng nhiều càng tốt." Cô nhờ cô em gái nhỏ, người luôn tò mò, hào hứng muốn tham gia vào bất kỳ hoạt động gì mà chị mình đang làm.
"Chị định làm gì với tro bếp vậy?" Tiểu Vũ hỏi, đôi mắt to tròn đầy sự thắc mắc.
"Chị sẽ biến khu vườn của chúng ta thành nơi trồng được thật nhiều rau ngon, để cả nhà mình không còn phải ăn cháo loãng nữa." Lâm Tuyết đáp, nụ cười tự tin trên môi khiến Tiểu Vũ càng thêm háo hức, nhanh nhẹn chạy đi thu gom tro bếp theo lời chị dặn.
Trong những ngày tiếp theo, Lâm Tuyết dồn hết tâm sức vào việc cải tạo khu vườn nhỏ. Cô rải tro bếp, trộn đều với đất, đồng thời thu gom thêm lá cây mục, cỏ khô để ủ làm phân hữu cơ, một quy trình mà cô đã học được qua nhiều năm nghiên cứu, làm việc trong ngành nông nghiệp. Cô cũng áp dụng kỹ thuật luân canh, xen canh hợp lý, trồng xen kẽ các loại rau có tác dụng bổ trợ lẫn nhau, giúp đất đai không bị bạc màu, đồng thời hạn chế sâu bệnh một cách tự nhiên mà không cần dùng đến thuốc trừ sâu độc hại.
Quá trình này, dù đòi hỏi nhiều công sức, nhưng cũng tạo ra không ít tình huống dở khóc dở cười khi Lâm Tuyết, dù mang trong đầu kiến thức chuyên môn vững vàng, lại phải làm quen với những công cụ lao động thô sơ, khác xa hoàn toàn với máy móc hiện đại mà cô từng sử dụng.
"Trời ơi, cái cuốc này nặng quá, sao ngày xưa người ta có thể làm nông với dụng cụ thô sơ như vậy được?" Cô than thở, đôi tay đã bắt đầu phồng rộp sau vài ngày lao động vất vả, khiến Đại Bảo không khỏi bật cười khi chứng kiến cảnh em gái mình, người trước đây vốn không mấy khi đụng tay vào việc đồng áng, giờ lại tỏ ra nhiệt tình, chăm chỉ đến vậy.
"Muội à, để ca ca giúp muội một tay." Đại Bảo nói, dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi hoặc về những "ý tưởng lạ" mà em gái mình đang thực hiện, nhưng thấy sự nhiệt tình, quyết tâm của Tiểu Nha, anh cũng không nỡ để em gái một mình vất vả.
Với sự giúp đỡ của Đại Bảo, công việc cải tạo vườn diễn ra nhanh chóng hơn nhiều. Lâm Tuyết cũng tranh thủ dạy cho anh trai một số kỹ thuật canh tác mới mà cô đã học được, dù phải khéo léo diễn đạt theo cách đơn giản, dễ hiểu, tránh sử dụng những thuật ngữ chuyên môn phức tạp có thể gây ra sự nghi ngờ không cần thiết.
"Ca ca, mình nên đào rãnh thoát nước xung quanh luống rau như thế này, để tránh bị úng nước khi trời mưa lớn." Cô hướng dẫn, tay cô thoăn thoắt đào những rãnh nhỏ đúng kỹ thuật, dù dụng cụ có phần thô sơ nhưng hiệu quả vẫn không hề giảm sút.
"Muội học được những điều này từ đâu vậy? Ta chưa từng thấy ai làm vườn theo cách này cả." Đại Bảo hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên trước những kiến thức mới mẻ mà em gái mình đột nhiên thể hiện sau vụ tai nạn suýt chết đuối.
Lâm Tuyết, đã chuẩn bị sẵn một câu trả lời hợp lý cho tình huống này, đáp lại một cách bình thản. "Trong lúc con ở dưới nước, tưởng như sắp chết, con mơ thấy một vị tiên nhân đã truyền dạy cho con một số bí quyết trồng trọt. Có lẽ, đây chính là món quà mà ông trời ban tặng cho con sau khi con thoát chết trong gang tấc."
Câu chuyện có phần hoang đường nhưng lại phù hợp với tư duy tâm linh, tín ngưỡng phổ biến trong thời đại này, khiến Đại Bảo dễ dàng chấp nhận, thậm chí còn cảm thấy có phần tự hào, kính nể trước "phước lành" mà em gái mình nhận được. Từ đó, Lâm Tuyết có thể thoải mái hơn trong việc áp dụng những kiến thức hiện đại của mình mà không lo bị nghi ngờ quá mức.
Sau hai tuần miệt mài chăm sóc, những luống rau trong khu vườn nhỏ bắt đầu cho thấy sự thay đổi rõ rệt — lá rau xanh mướt, tươi tốt hơn hẳn so với trước đây, tốc độ sinh trưởng cũng nhanh chóng, mạnh mẽ hơn nhiều. Tin tức về "phép màu" trong khu vườn nhà họ Chu bắt đầu lan truyền trong thôn, khiến không ít hàng xóm tò mò ghé qua xem xét.
"Ôi trời, rau nhà chị Vương sao lại tươi tốt đến vậy? Chị có bí quyết gì không?" Bà Lý, người hàng xóm sát vách, không giấu được sự kinh ngạc khi chứng kiến sự khác biệt rõ rệt giữa khu vườn nhà họ Chu và những mảnh vườn khác trong thôn.
Vương thị, dù cũng không hiểu rõ về những gì con gái mình đã làm, nhưng vẫn tự hào khoe khoang. "Đây đều là nhờ Tiểu Nha nhà tôi đấy, sau vụ suýt chết đuối, con bé như được khai sáng trí tuệ vậy, biết đủ thứ bí quyết trồng trọt hay ho."
Tin tức lan truyền nhanh chóng, khiến Lâm Tuyết nhận được không ít lời mời từ những gia đình khác trong thôn, mong muốn cô có thể chia sẻ, chỉ dạy thêm về những kỹ thuật canh tác "kỳ diệu" mà cô đang áp dụng. Đây chính là cơ hội tốt để cô có thể mở rộng thêm tầm ảnh hưởng, đồng thời cũng là bước đệm quan trọng cho những kế hoạch lớn lao hơn mà cô đang ấp ủ nhằm cải thiện đời sống kinh tế không chỉ cho gia đình mình, mà còn cho cả cộng đồng thôn Thanh Sơn nghèo khó này.
Một trong những gia đình đầu tiên tìm đến nhờ Lâm Tuyết chỉ dạy là nhà bác Trần, một gia đình có hoàn cảnh khó khăn tương tự như nhà họ Chu trước đây. "Tiểu Nha à, cháu có thể chỉ cho bác cách làm đất tốt như vậy không? Ruộng nhà bác cằn cỗi quá, mấy năm nay thu hoạch chẳng được bao nhiêu." Bác Trần khẩn khoản nhờ vả, ánh mắt đầy hy vọng.
Lâm Tuyết vui vẻ nhận lời, dành thời gian đến tận nơi hướng dẫn tỉ mỉ, từ cách ủ phân hữu cơ, đến kỹ thuật luân canh cây trồng để duy trì độ phì nhiêu của đất. Cô cũng không quên nhắc nhở về tầm quan trọng của việc kiên trì, áp dụng đúng phương pháp, vì kết quả sẽ không thể có ngay lập tức mà cần thời gian để đất đai dần dần được cải thiện.
"Cháu cảm ơn cháu nhiều lắm, Tiểu Nha. Cháu quả là ân nhân của cả thôn này." Bác Trần nói, không giấu được sự cảm kích trước sự nhiệt tình, tận tâm của cô gái trẻ.
Trong những tuần tiếp theo, Lâm Tuyết dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để giúp đỡ, chỉ dạy cho nhiều gia đình khác trong thôn, dần dần xây dựng được một mạng lưới quan hệ tốt đẹp, đồng thời cũng tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm thực tế quý báu về việc áp dụng kiến thức nông nghiệp hiện đại vào điều kiện, hoàn cảnh cụ thể của thời đại cổ đại này, tạo tiền đề vững chắc cho những kế hoạch phát triển kinh doanh lớn hơn mà cô đang dần dần hình thành trong đầu.
Trong quá trình giúp đỡ các gia đình khác, Lâm Tuyết cũng gặp phải không ít tình huống thú vị, khi những quan niệm dân gian, tín ngưỡng truyền thống đôi khi va chạm với những kiến thức khoa học mà cô đang cố gắng truyền đạt. Một lần, khi cô đề xuất việc trồng xen canh đậu tương cùng với ngô để cải thiện độ phì nhiêu của đất, một cụ già trong thôn đã kịch liệt phản đối.
"Không được đâu, ông bà ta từ xưa đến nay chỉ trồng một loại cây trên một mảnh đất, trồng lẫn lộn như vậy sẽ khiến thần đất nổi giận, mùa màng thất bát mất." Cụ già nói, giọng đầy vẻ lo lắng, sợ hãi trước phương pháp canh tác "khác thường" này.
Lâm Tuyết, hiểu rõ, việc thuyết phục hoàn toàn bằng lý luận khoa học sẽ khó có thể thay đổi được niềm tin đã ăn sâu bén rễ qua nhiều thế hệ, quyết định áp dụng một chiến thuật khác. "Cụ ơi, con nghĩ, chúng ta có thể thử nghiệm trên một góc nhỏ trước, nếu thần đất thực sự nổi giận, chúng ta sẽ dừng ngay lập tức. Nhưng nếu mùa màng vẫn tốt, có khi đó là dấu hiệu thần đất đang ban phước cho sự sáng tạo của chúng ta đấy ạ."
Cách tiếp cận khéo léo, tôn trọng niềm tin của người lớn tuổi này khiến cụ già dần dần bớt lo lắng, đồng ý cho phép thử nghiệm trên một góc nhỏ. Kết quả sau đó, tất nhiên, đã chứng minh hiệu quả rõ rệt của phương pháp trồng xen canh, khiến cụ già không những không còn phản đối, mà còn trở thành một trong những người ủng hộ nhiệt thành nhất cho những phương pháp canh tác mới mà Lâm Tuyết giới thiệu.
"Con bé này quả là có phước lành đặc biệt, những gì con làm đều mang lại kết quả tốt đẹp cả." Cụ già nói với những người hàng xóm khác, không giấu được sự thán phục, góp phần lan tỏa thêm danh tiếng, sự tin tưởng của người dân trong thôn dành cho Lâm Tuyết.