Lâm Tuyết mở mắt ra, việc đầu tiên cô cảm nhận được là một cơn đau đầu dữ dội, cùng cảm giác toàn thân ướt sũng, lạnh cóng như vừa bị dìm xuống nước. Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể lại nặng nề, yếu ớt đến mức không thể theo ý muốn, và khi nhìn xuống đôi bàn tay của mình, cô sững sờ nhận ra, đó hoàn toàn không phải đôi tay quen thuộc của mình.
"Đây... đây là thế nào?" Cô lẩm bẩm, giọng nói vang lên lại càng khiến cô hoảng hốt hơn — một giọng nói non nớt, trong trẻo của một đứa trẻ, hoàn toàn khác biệt với giọng nói trưởng thành của cô kỹ sư nông nghiệp hai mươi tám tuổi mà cô vẫn nhớ rõ.
Nhìn quanh, cô nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ đơn sơ, trong một căn nhà tranh vách đất nhỏ bé, tồi tàn, hoàn toàn khác xa với căn hộ chung cư hiện đại nơi cô vẫn sinh sống. Ký ức cuối cùng mà cô còn nhớ được là mình đang lái xe trên đường cao tốc để về quê thăm gia đình, sau đó một tiếng động lớn, và rồi... không còn gì nữa.
Đúng lúc cô đang hoang mang tột độ, một luồng ký ức xa lạ nhưng vô cùng chi tiết bỗng nhiên ùa vào tâm trí cô, như một cuốn phim tua nhanh — cô nhận ra, mình hiện đang mang thân xác của Chu Tiểu Nha, cô con gái út mười lăm tuổi của gia đình họ Chu, một gia đình nông dân nghèo khó tại thôn Thanh Sơn, vừa mới chết đuối khi cố gắng vớt lại chiếc giỏ đựng rau bị rơi xuống sông trong lúc giặt giũ.
"Trời ơi, mình xuyên không rồi sao?" Lâm Tuyết, giờ đây đã mang linh hồn trong thân xác Chu Tiểu Nha, không khỏi kinh ngạc trước tình huống hoang đường mà cô đang phải đối mặt. Là một người vốn rất yêu thích đọc tiểu thuyết mạng, đặc biệt là thể loại xuyên không, cô chưa bao giờ nghĩ, có ngày, chính mình lại trở thành nhân vật chính của một câu chuyện tương tự.
"Tiểu Nha, con tỉnh rồi à?" Một giọng nói phụ nữ trung niên đầy lo lắng vang lên, cửa phòng bật mở, một người phụ nữ dáng vẻ gầy gò, khắc khổ chạy vào, ôm chầm lấy cô, nước mắt giàn giụa. "Mẹ tưởng con không qua khỏi rồi, may mà ông lang Vương đã cứu được con."
Lâm Tuyết, dựa vào luồng ký ức vừa tiếp nhận được, nhận ra, đây chính là Vương thị, mẹ của Tiểu Nha, người phụ nữ đã một mình tần tảo nuôi ba đứa con sau khi chồng bà, Chu Đại Sơn, bị bệnh nặng, không thể lao động nặng nhọc như trước, khiến cả gia đình rơi vào cảnh nghèo túng, thiếu thốn trăm bề.
"Con... con không sao, mẹ ạ." Cô đáp, cố gắng điều chỉnh giọng nói, cách xưng hô cho phù hợp với hoàn cảnh mới, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối suy nghĩ về tình huống kỳ lạ mà mình đang gặp phải.
Sau khi Vương thị rời đi để chuẩn bị cháo cho con gái, Lâm Tuyết mới có thời gian bình tĩnh lại, xem xét kỹ lưỡng hơn về hoàn cảnh mới của mình. Qua những ký ức của Tiểu Nha, cô nhận ra, gia đình họ Chu hiện đang sống trong cảnh nghèo khó cùng cực — chỉ có vài sào ruộng cằn cỗi, thu hoạch mỗi vụ chẳng đủ nuôi sống năm miệng ăn, huống chi còn phải lo tiền thuốc thang cho người cha đang bệnh nặng.
"Nhìn cảnh này, chắc chắn mình cần phải tìm cách cải thiện tình hình kinh tế của gia đình ngay lập tức." Lâm Tuyết thầm nghĩ, với kiến thức chuyên môn về nông nghiệp mà cô đã tích lũy được trong suốt sáu năm làm kỹ sư nông nghiệp ở thế giới hiện đại, cô tin rằng, mình hoàn toàn có thể tạo ra những thay đổi đáng kể cho cuộc sống của gia đình này.
Buổi chiều hôm đó, khi sức khỏe đã hồi phục phần nào, Lâm Tuyết quyết định ra ngoài quan sát tình hình thực tế của mảnh ruộng nhà mình. Cô chống gậy, chậm rãi bước ra khu vườn nhỏ phía sau nhà, nơi có vài luống rau còi cọc, thiếu sức sống đang mọc lên giữa đất đai khô cằn, thiếu dinh dưỡng.
"Trời ơi, đất này cần phải cải tạo lại hoàn toàn." Cô lẩm bẩm, tay cô bốc lên một nắm đất, kiểm tra kết cấu, độ ẩm theo thói quen nghề nghiệp cũ. "Đất bị chua, thiếu chất hữu cơ nghiêm trọng, không trách gì cây trồng lại còi cọc như vậy."
Đúng lúc cô đang mải mê nghiên cứu, người anh trai cả của Tiểu Nha, Chu Đại Bảo, một chàng trai mười tám tuổi vạm vỡ nhưng có phần chất phác, thật thà, đi ngang qua, không khỏi ngạc nhiên khi thấy em gái mình đang lẩm bẩm những từ ngữ kỳ lạ mà anh chưa từng nghe qua.
"Tiểu Nha, muội đang nói gì vậy? 'Chua', 'chất hữu cơ' là cái gì?" Đại Bảo hỏi, ánh mắt anh đầy sự tò mò, có phần lo lắng, không biết liệu em gái mình có bị ảnh hưởng đến trí óc sau vụ tai nạn suýt chết đuối vừa qua hay không.
Lâm Tuyết giật mình, nhận ra mình đã vô tình để lộ những kiến thức không phù hợp với thân phận hiện tại. Cô nhanh trí chữa cháy. "À, muội... muội chỉ đang nói mơ thôi, có lẽ do vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc còn hơi lẫn lộn."
Đại Bảo, dù vẫn còn nghi hoặc, nhưng cũng không truy hỏi thêm, chỉ dặn dò em gái nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Sau khi anh trai rời đi, Lâm Tuyết thở phào nhẹ nhõm, tự nhắc nhở bản thân cần phải cẩn trọng hơn trong cách ăn nói, tránh để lộ những kiến thức hiện đại một cách quá lộ liễu, có thể gây ra những rắc rối không đáng có trong bối cảnh xã hội cổ đại đầy định kiến, mê tín này.
Tối hôm đó, trong bữa cơm gia đình đạm bạc chỉ có cháo loãng cùng vài cọng rau muối, Lâm Tuyết có cơ hội quan sát kỹ lưỡng hơn về các thành viên trong gia đình mới của mình — người cha Chu Đại Sơn, dù bệnh tật nhưng vẫn cố gắng gượng dậy ăn cùng cả nhà, ánh mắt ông đầy sự áy náy vì không thể lao động, gánh vác kinh tế gia đình; người mẹ Vương thị, luôn tất bật, lo toan mọi việc lớn nhỏ trong nhà; anh trai Đại Bảo, chăm chỉ nhưng chất phác; và cô em gái nhỏ tên Tiểu Vũ, mới bảy tuổi, gầy gò nhưng luôn giữ được nụ cười hồn nhiên dù hoàn cảnh gia đình khó khăn.
"Nhìn cảnh này, mình nhất định phải làm gì đó để cải thiện cuộc sống cho cả nhà." Lâm Tuyết thầm quyết tâm, trong lòng dần dần hình thành những kế hoạch cụ thể, dựa trên kiến thức nông nghiệp hiện đại mà cô đã tích lũy được, để có thể giúp gia đình họ Chu thoát khỏi cảnh nghèo đói, thiếu thốn này.
Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, Lâm Tuyết nằm suy nghĩ về toàn bộ tình huống mà mình đang phải đối mặt. Dù ban đầu có phần hoảng loạn, sợ hãi trước việc xuyên không đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, nhưng giờ đây, khi đã dần bình tĩnh lại, cô cảm nhận được một sự quyết tâm mãnh liệt đang trỗi dậy trong lòng.
"Nếu đã không thể quay trở lại thế giới cũ, vậy thì, mình sẽ cố gắng sống thật tốt ở đây, sử dụng những gì mình biết để giúp đỡ gia đình này, đồng thời cũng tìm kiếm một cuộc sống an nhàn, hạnh phúc cho chính bản thân mình." Cô thầm nhủ, ánh mắt ánh lên sự kiên định trước ngưỡng cửa của một hành trình mới đầy thử thách nhưng cũng không kém phần thú vị đang chờ đợi phía trước.
Sáng hôm sau, khi Lâm Tuyết thức dậy, cô dành thời gian quan sát kỹ lưỡng hơn về căn nhà nhỏ bé mà gia đình mình đang sinh sống. Ngôi nhà tranh vách đất chỉ có hai gian nhỏ, một gian dùng để ngủ nghỉ chung cho cả gia đình năm người, một gian nhỏ hơn dùng làm bếp kiêm nơi cất giữ những vật dụng ít ỏi. Nhìn những vết nứt trên tường, mái tranh đã sờn cũ, dột nát ở nhiều chỗ, cô không khỏi cảm thấy xót xa trước hoàn cảnh khó khăn mà gia đình này đang phải gánh chịu.
"Nhất định mình phải làm gì đó để cải thiện cuộc sống này." Cô tự nhủ, bước ra sân, nơi người cha Chu Đại Sơn đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, gương mặt ông xanh xao, mệt mỏi vì căn bệnh hen suyễn mãn tính đã hành hạ ông suốt nhiều năm qua.
"Con dậy rồi à, Tiểu Nha? Con cảm thấy trong người thế nào?" Ông hỏi, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn đầy sự quan tâm dành cho cô con gái út.
"Con khỏe rồi ạ, cha không cần phải lo lắng." Lâm Tuyết đáp, ngồi xuống bên cạnh cha, quan sát kỹ lưỡng hơn tình trạng sức khỏe của ông. Qua những kiến thức y học cơ bản mà cô còn nhớ được, cô nhận ra, căn bệnh hen suyễn của ông có thể được cải thiện đáng kể nếu có chế độ dinh dưỡng, chăm sóc phù hợp, điều mà gia đình nghèo khó này khó có thể đáp ứng được trong hoàn cảnh hiện tại.
"Cha ơi, con nghĩ, nếu chúng ta có thể cải thiện được tình hình kinh tế, con sẽ tìm cách chữa trị tốt hơn cho bệnh tình của cha." Cô nói, ánh mắt đầy sự quyết tâm, khiến Chu Đại Sơn không khỏi cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của con gái, dù ông cũng không khỏi hoài nghi về khả năng thực hiện được lời hứa ấy trong hoàn cảnh khó khăn hiện tại.
Buổi sáng hôm đó, Lâm Tuyết dành thời gian đi dạo quanh thôn Thanh Sơn, quan sát kỹ lưỡng địa hình, khí hậu, cũng như tình hình canh tác chung của cả cộng đồng. Cô nhận thấy, phần lớn người dân trong thôn đều đang áp dụng những phương pháp canh tác lạc hậu, thiếu khoa học, dẫn đến năng suất thấp, đời sống kinh tế khó khăn phổ biến. Đây chính là cơ hội để cô có thể áp dụng những kiến thức chuyên môn của mình, không chỉ giúp đỡ gia đình, mà còn có thể tạo ra những thay đổi tích cực cho cả cộng đồng.
Trên đường trở về, cô ghé qua nhà ông lang Vương, vị thầy thuốc đã cứu chữa cho mình sau vụ tai nạn suýt chết đuối, để cảm tạ ân cứu mạng. "Đa tạ ông đã cứu chữa cho cháu, nếu không có ông, có lẽ cháu đã không còn trên đời này nữa." Cô nói, cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn chân thành.
"Cháu không cần phải khách sáo như vậy, đó là trách nhiệm của một thầy thuốc thôi." Ông lang Vương đáp, nhưng ánh mắt ông không giấu được sự quan sát kỹ lưỡng, có phần ngạc nhiên trước sự thay đổi trong cách nói chuyện, cử chỉ của cô gái trẻ trước mặt mình. "Cháu dạo này có vẻ khác trước nhiều, chững chạc, sâu sắc hơn hẳn."
Lâm Tuyết giật mình, nhận ra, mình cần phải cẩn trọng hơn nữa trong cách thể hiện bản thân trước những người có sự quan sát tinh tế như ông lang Vương. "Có lẽ, sau khi trải qua một lần thập tử nhất sinh, cháu cũng trưởng thành hơn một chút ạ."
Ông lang Vương gật đầu, không truy hỏi thêm, nhưng trong lòng vẫn giữ một sự tò mò nhất định về những thay đổi kỳ lạ ở cô gái này. Trước khi Lâm Tuyết rời đi, ông còn dặn dò thêm về một số loại thảo dược quý hiếm có thể tìm thấy trong khu rừng gần thôn, những kiến thức mà sau này, sẽ trở nên vô cùng hữu ích cho những kế hoạch mà cô đang ấp ủ.
Trở về nhà, Lâm Tuyết bắt đầu phác thảo chi tiết hơn về kế hoạch dài hạn của mình trên một tấm vải cũ mà cô tận dụng làm giấy nháp, ghi chú lại từng bước cụ thể — từ việc cải tạo đất trồng, đến việc phát triển các sản phẩm chế biến, mở rộng quy mô kinh doanh, và cuối cùng là mục tiêu cải thiện đáng kể chất lượng cuộc sống cho cả gia đình lẫn cộng đồng thôn Thanh Sơn. Đây chính là bản kế hoạch chi tiết đầu tiên mà cô xây dựng trong thế giới mới này, đánh dấu sự khởi đầu chính thức cho hành trình đầy thử thách nhưng cũng vô cùng ý nghĩa phía trước.