Một buổi tối, khi cả nhà đã yên giấc, Lâm Tuyết tình cờ thức dậy để uống nước, đi ngang qua phòng của Cố Dịch, nghe thấy tiếng anh đang trò chuyện trong giấc mơ, giọng nói đầy đau đớn, hoảng loạn. "Không... đừng giết họ... là lỗi của ta..."
Lo lắng, cô khẽ đẩy cửa, nhìn vào bên trong, thấy Cố Dịch đang vật vã trong cơn ác mộng, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán. Cô nhẹ nhàng tiến đến, lay nhẹ vai anh để đánh thức. "Công tử, công tử tỉnh lại đi, chỉ là giấc mơ thôi."
Cố Dịch giật mình tỉnh dậy, thở hổn hển, ánh mắt anh còn đầy sự hoảng loạn trước khi nhận ra mình đang ở đâu, và người đang đứng trước mặt chính là Lâm Tuyết. "Ta... ta xin lỗi vì đã làm phiền cô nương."
"Công tử không cần phải xin lỗi, có lẽ, người đang mang theo những nỗi đau quá khứ nặng nề." Lâm Tuyết nói, giọng nàng đầy sự cảm thông chân thành, không hề có ý dò xét hay tọc mạch.
Cố Dịch im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng dịu nhẹ. Cuối cùng, dường như đã quyết định, anh bắt đầu chia sẻ một phần về quá khứ đau thương của mình. "Ta xuất thân từ một gia đình quan lại tại kinh thành. Cha ta từng là một vị đại thần được nhiều người kính trọng, nhưng đã bị chính đối thủ chính trị hãm hại, vu khống tội mưu phản, khiến cả gia đình ta phải chịu họa diệt môn. Ta may mắn trốn thoát được, nhưng trên đường chạy trốn, đã bị truy sát, chịu thương tích nặng nề, cuối cùng ngất xỉu tại bìa rừng gần thôn này."
Lâm Tuyết lắng nghe với sự xúc động sâu sắc, không khỏi cảm thấy xót xa trước bi kịch mà Cố Dịch đã phải trải qua. "Ta thực sự xin lỗi vì đã khơi lại nỗi đau của công tử. Nhưng ta tin rằng, dù quá khứ có đau thương đến đâu, công tử cũng cần phải tiếp tục sống, tìm cách vượt qua, thay vì mãi chìm đắm trong đau khổ."
"Ta cũng muốn như vậy, nhưng mỗi đêm, những ký ức đau thương ấy vẫn cứ ám ảnh, không buông tha cho ta." Cố Dịch nói, giọng anh đầy sự bất lực, đau khổ.
Lâm Tuyết suy nghĩ một lúc, rồi đề xuất một ý tưởng mà cô đã học được từ những kiến thức tâm lý học hiện đại. "Công tử có thể thử viết ra những cảm xúc, ký ức đau buồn ấy vào một cuốn nhật ký, đôi khi, việc bộc lộ chúng ra bên ngoài, thay vì chôn giấu trong lòng, có thể giúp giảm bớt gánh nặng tâm lý. Ngoài ra, công tử cũng có thể tìm đến những hoạt động thể chất, như làm việc đồng áng cùng chúng ta, để tâm trí có thể tạm thời quên đi những đau khổ, tập trung vào hiện tại."
Những lời khuyên thiết thực, dựa trên kiến thức tâm lý học mà Lâm Tuyết đã học được, dù được diễn đạt theo cách đơn giản, phù hợp với bối cảnh thời đại, nhưng vẫn mang lại một sự an ủi, định hướng rõ ràng cho Cố Dịch. "Ta sẽ thử làm theo lời khuyên của cô nương." Anh nói, ánh mắt anh dần dần dịu lại, không còn đầy sự đau khổ, tuyệt vọng như trước.
Từ đêm đó, Cố Dịch bắt đầu tích cực tham gia vào công việc đồng áng cùng gia đình họ Chu, từ việc cày cấy, gieo trồng, đến việc chăm sóc gia súc, gia cầm. Dù ban đầu có phần vụng về, lóng ngóng với những công việc lao động chân tay mà trước đây, với thân phận công tử nhà quan, anh chưa từng phải trải qua, nhưng dần dần, anh cũng tìm thấy một niềm vui, sự bình yên nhất định trong những công việc giản dị này.
"Công tử làm tốt lắm, chỉ cần luyện tập thêm chút nữa là thành thạo ngay thôi." Đại Bảo động viên khi thấy Cố Dịch đang cố gắng học cách cày ruộng, dù những đường cày vẫn còn khá xiêu vẹo, không đều.
Lâm Tuyết, quan sát sự thay đổi tích cực này ở Cố Dịch, không khỏi cảm thấy vui mừng, mãn nguyện. Cô nhận ra, công việc đồng áng, dù vất vả, nhưng lại mang một sức mạnh chữa lành kỳ diệu, giúp con người tìm lại được sự kết nối với đất đai, với những giá trị giản dị, chân thực của cuộc sống, điều mà đôi khi, giữa những bon chen, toan tính nơi chốn quan trường, người ta dễ dàng đánh mất.
Một buổi chiều, khi cả hai cùng nhau thu hoạch rau trong vườn, Cố Dịch bất chợt chia sẻ. "Cảm ơn cô nương, vì đã cho ta cơ hội được trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn khác biệt, giúp ta dần dần tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn mà ta đã đánh mất từ lâu."
"Đó là điều nên làm thôi, ai cũng xứng đáng có cơ hội được chữa lành, được sống một cuộc đời an nhàn, hạnh phúc." Lâm Tuyết đáp, nụ cười ấm áp trên môi nàng khiến Cố Dịch không khỏi cảm thấy trái tim mình rung động nhẹ nhàng, một cảm xúc mà anh chưa từng trải nghiệm trọn vẹn trước đây, ngay cả trong những năm tháng sống trong nhung lụa nơi kinh thành phồn hoa.
Từ sau cuộc trò chuyện đêm hôm đó, những cơn ác mộng của Cố Dịch cũng dần dần thưa thớt hơn, thay vào đó, anh bắt đầu có những giấc ngủ yên bình hơn, đôi khi còn mơ thấy những khung cảnh tươi đẹp của cuộc sống hiện tại tại thôn Thanh Sơn — cánh đồng lúa xanh mướt, tiếng cười đùa của Tiểu Vũ, và cả nụ cười ấm áp của Lâm Tuyết.
Ông lang Vương, người đã từng cứu chữa cho Tiểu Nha sau vụ tai nạn suýt chết đuối, trong một lần ghé thăm để kiểm tra sức khỏe cho Cố Dịch, cũng nhận thấy sự thay đổi tích cực rõ rệt trong tâm trạng của chàng trai trẻ này. "Công tử dạo này trông khỏe mạnh, tươi tắn hơn nhiều so với lúc mới đến đây."
"Đó là nhờ sự chăm sóc tận tình của gia đình họ Chu, đặc biệt là Tiểu Nha." Cố Dịch đáp, ánh mắt anh không giấu được sự trân trọng, biết ơn sâu sắc dành cho cô gái đã giúp anh tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống sau những đau khổ, mất mát mà anh đã phải trải qua.
Quá trình chữa lành ấy, dù không diễn ra trong một sớm một chiều, nhưng từng bước, từng bước, đã giúp Cố Dịch dần dần lấy lại được sự cân bằng tâm lý, niềm tin vào cuộc sống, một minh chứng rõ ràng cho sức mạnh chữa lành kỳ diệu mà tình yêu thương chân thành, sự đồng hành kiên nhẫn có thể mang lại cho bất kỳ ai, dù họ đã từng trải qua những tổn thương sâu sắc đến đâu.
Một buổi tối, khi Cố Dịch cùng Lâm Tuyết ngồi trò chuyện dưới ánh trăng sau một ngày lao động vất vả, anh chia sẻ thêm về những thay đổi tích cực mà anh cảm nhận được trong tâm hồn mình. "Trước đây, mỗi khi nhắm mắt lại, ta chỉ thấy hình ảnh của thảm kịch đã xảy ra với gia đình mình. Nhưng giờ đây, ta bắt đầu có thể mơ về những điều tươi đẹp hơn — cánh đồng lúa xanh mướt, tiếng cười của Tiểu Vũ, và cả nụ cười của nàng."
Lâm Tuyết lắng nghe với sự xúc động sâu sắc, cảm nhận được, những nỗ lực chân thành mà mình đã dành cho Cố Dịch trong suốt thời gian qua đang dần dần mang lại những kết quả ý nghĩa. "Ta rất vui khi nghe được điều này. Chữa lành là một hành trình dài, cần có sự kiên nhẫn, nhưng ta tin rằng, chàng đang đi đúng hướng."
"Đều là nhờ có nàng bên cạnh, động viên, chỉ dẫn ta suốt chặng đường vừa qua." Cố Dịch đáp, ánh mắt anh tràn đầy sự trân trọng, và trong khoảnh khắc ấy, dù chưa ai nói ra thành lời, nhưng cả hai đều cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc, vượt xa khỏi mối quan hệ giữa ân nhân và người được cứu giúp thông thường.