Trận pháp bảo hộ của Thanh Vân Tông cuối cùng cũng bị Huyết Ma tôn công phá. Hắn — một ma tu áo đen, mặt che sau lớp ma khí đỏ ngầu — hạ xuống giữa quảng trường tông môn, ma khí cuồn cuộn khiến cây cỏ xung quanh héo úa.
"Giao Thần Phượng ra!" Hắn quát, đưa tay một cái, cả một vùng đất nứt toác.
Các trưởng lão Thanh Vân Tông vây lại nghênh chiến, nhưng thực lực Huyết Ma tôn quá kinh người, chỉ vài chiêu đã đánh bật họ ra. Tình thế nguy cấp.
Đúng lúc ấy, Lăng Hàn cùng con Huyền Băng Kỳ Lân lao ra. "Huyết Ma tôn! Năm xưa ngươi hại Tiểu Lân của ta, hôm nay ta phải tính sổ!"
Con Kỳ Lân — sau khi được Uyển Nhi chữa khỏi, thực lực khôi phục hoàn toàn, thậm chí còn mạnh hơn xưa — gầm lên, phun ra một luồng băng khí cổ xưa. Lăng Hàn vận toàn lực, băng kiếm trong tay tỏa hàn quang, cùng con Kỳ Lân hợp lực tấn công Huyết Ma tôn.
Băng và ma khí giao tranh dữ dội, cả bầu trời rung chuyển. Huyết Ma tôn tuy mạnh, nhưng trước sự hợp lực của Lăng Hàn và con Kỳ Lân thượng cổ, hắn cũng phải chật vật chống đỡ.
"Hừ! Một tên tiểu bối cũng dám cản đường ta!" Huyết Ma tôn tức giận, thi triển ma công, triệu ra vô số bóng ma vây lấy Lăng Hàn.
Đây là lúc Uyển Nhi ra tay. Nàng biết mình không thể đấu sức trực tiếp với ma tu, nhưng nàng có thứ vũ khí độc nhất — khả năng cảm ứng và điều khiển vạn thú.
Nàng nhận ra, ma khí của Huyết Ma tôn không chỉ hại người, mà còn đang khiến các linh thú trong tông môn — vốn hiền hòa — phát cuồng, đỏ mắt, chuẩn bị gây loạn. Nếu để cả một "thú triều" phát cuồng, hậu quả khôn lường.
Uyển Nhi nhắm mắt, dồn toàn bộ tinh thần và linh khí, phát ra một "ý niệm an dịu" mạnh mẽ nhất từ trước đến nay, lan tỏa khắp tông môn. Đồng thời, con Thần Phượng Ly Hỏa trong lòng nàng cũng cất tiếng hót thanh khiết — tiếng hót của thần điểu có sức trấn an và thanh lọc ma khí.
"Các bằng hữu linh thú, đừng để ma khí điều khiển! Bình tĩnh lại! Kẻ thù chung của chúng ta là tên ma tu kia! Hãy cùng ta đánh lui hắn, bảo vệ ngôi nhà của chúng ta!"
Giọng nói chân thành cùng luồng linh khí ấm áp và tiếng hót thần điểu của nàng như một dòng suối trong lành, xua tan ma khí, đánh thức lý trí của bầy linh thú. Những con linh thú đang phát cuồng dần tỉnh lại. Và rồi, được lời hiệu triệu của Uyển Nhi, cả một bầy linh thú của Thanh Vân Tông — hổ, báo, chim ưng, mãng xà — đồng loạt gầm lên, xoay hướng, lao về phía Huyết Ma tôn.
"Cái gì?!" Huyết Ma tôn kinh hãi. Hắn định dùng ma khí điều khiển thú triều để phá tông môn, nào ngờ con bé này lại đoạt lấy quyền khống chế cả bầy thú, quay ngược lại tấn công hắn!
Giờ đây, hắn phải đối mặt với ba mặt giáp công: Lăng Hàn và con Kỳ Lân băng giá từ chính diện, cả bầy linh thú của tông môn từ tứ phía, và...
"Đoàn Tử, Ly Hỏa, đến lúc rồi!" Uyển Nhi hô lớn.
Đoàn Tử — Thao Thiết thượng cổ — bộc phát toàn bộ sức mạnh khôi phục, thân hình phình to thành một mãnh thú uy nghiêm, gầm lên lao vào cắn xé ma khí. Còn con Thần Phượng non Ly Hỏa, dù mới ra đời, huyết mạch thần thú đã thức tỉnh — nó vỗ đôi cánh ngũ sắc, phun ra một luồng Thần Hỏa thanh khiết, thứ ma khí sợ hãi nhất.
Thần Hỏa của Ly Hỏa thiêu đốt ma khí của Huyết Ma tôn, khiến hắn rú lên đau đớn. Cộng thêm băng kiếm của Lăng Hàn, uy áp của Thao Thiết, và sự vây công của cả bầy linh thú, Huyết Ma tôn cuối cùng không chống đỡ nổi.
"Không thể nào... một con bé... một đám súc sinh..." Hắn gào lên bất lực khi ma khí bị Thần Hỏa thiêu rụi, thân thể trọng thương, rơi phịch xuống đất, không còn sức phản kháng.
Các trưởng lão Thanh Vân Tông lập tức xông tới, dùng trận pháp phong ấn, khống chế hoàn toàn Huyết Ma tôn, áp giải hắn vào Trấn Ma Tháp — nơi giam giữ ma tu để cải tạo. Hắn không còn cơ hội gây hại cho ai nữa.
Sóng gió qua đi. Thanh Vân Tông được cứu. Cả tông môn nhìn Uyển Nhi — cô gái đã hiệu triệu cả bầy linh thú, cùng Thần Phượng và Thao Thiết đánh lui đại ma đầu — với ánh mắt kính phục và biết ơn sâu sắc. Không ai còn nhớ đến hai chữ "phế vật" năm nào. Giờ đây, nàng là anh hùng của cả tông môn.
Khi mọi thứ lắng xuống, Uyển Nhi kiệt sức ngồi phịch xuống bậc thềm, con Thần Phượng non rúc vào lòng, Đoàn Tử (đã thu nhỏ lại thành cục lông) lăn vào bên cạnh, con Kỳ Lân và bầy linh thú quây quần xung quanh.
Lăng Hàn bước tới, ngồi xuống bên nàng. Vị đại sư huynh lạnh lùng, lúc này ánh mắt lại dịu dàng chưa từng thấy. Chàng lặng lẽ đưa cho nàng một viên hồi linh đan.
"Ngươi làm được rồi." Chàng khẽ nói. "Ngươi đã cứu cả tông môn."
"Chúng ta làm được." Uyển Nhi cười mệt mỏi mà rạng rỡ. "Nếu không có đại sư huynh và Tiểu Lân cản Huyết Ma tôn, ta cũng không thể hiệu triệu bầy thú."
Hai người nhìn nhau, dưới ánh trăng vừa ló ra sau đám mây tan. Không khí lặng đi, ấm áp và ngọt ngào.
Lăng Hàn ngập ngừng, rồi lần đầu tiên trong đời, vị đại sư huynh băng sơn nói ra lời từ tận đáy lòng: "Uyển Nhi. Từ ngày ngươi bước vào Băng Tuyết Cung, nghe được tiếng kêu cứu của Tiểu Lân... trái tim đóng băng của ta, dường như cũng bắt đầu tan chảy. Ta chưa từng gặp ai như ngươi — gan dạ, ấm áp, và khiến ta muốn ở bên cạnh. Ta... ta muốn cùng ngươi, đi hết con đường sau này. Ngươi có bằng lòng không?"
Uyển Nhi nhìn vào đôi mắt chân thành của chàng, trái tim rộn ràng. Cô gái đến từ một thế giới khác, từng cô độc, từng bị coi là vô dụng, giờ đây tìm được một nơi thuộc về, một người để dựa vào, và cả một gia đình linh thú ấm áp.
"Ừ." Nàng khẽ đáp, khóe mắt long lanh, nụ cười nở trên môi. "Ta bằng lòng."
Con Thần Phượng Ly Hỏa vui sướng hót vang, Đoàn Tử vỗ bụng reo hò (rồi lại đòi ăn), con Kỳ Lân và bầy linh thú cũng gầm lên vui mừng. Cả một khoảng trời đêm rộn ràng tiếng của muôn loài, chúc phúc cho đôi người trẻ.