Ngày Ngự Thú Đại Hội, cả Thanh Vân Tông náo nhiệt như trẩy hội. Đấu trường khổng lồ giữa quảng trường trung tâm được bố trí trận pháp bảo hộ, bốn phía dựng khán đài cao ngất, chật kín đệ tử và trưởng lão đến xem. Ngự Thú Đại Hội mười năm mới có một lần, là dịp để các ngự thú sư trẻ tuổi ưu tú nhất phô diễn thực lực.
Bạch Uyển Nhi bước vào đấu trường, ôm theo Đoàn Tử, đằng sau là con Thính Phong Điểu nhỏ và con linh hầu lông xanh (đã theo nàng về từ bí cảnh, tình nguyện kết khế ước). Bầy linh thú của nàng nhìn qua thật... khiêm tốn — một cục lông tròn, một con chim nhỏ, một con khỉ. So với các đối thủ dắt theo hổ báo, mãng xà, chim ưng khổng lồ hung mãnh, đội hình của nàng trông yếu ớt đến buồn cười.
"Nhìn kìa, con bé phế vật đó cũng dám tham gia Ngự Thú Đại Hội?"
"Linh thú của nó kìa, một cục bông với con chim sẻ! Ha ha!"
"Đúng là không biết trời cao đất dày."
Những tiếng cười chê lại nổi lên. Nhưng Uyển Nhi chẳng để tâm. Nàng đã quen với việc bị coi thường, và nàng cũng biết, những kẻ cười nàng bây giờ sẽ sớm phải há hốc mồm.
Cuộc thi chia làm nhiều vòng: đấu linh thú, khảo thí khả năng điều khiển, và giải các thử thách. Ngay từ vòng đầu, Uyển Nhi đã khiến mọi người kinh ngạc.
Đối thủ đầu tiên của nàng là một đệ tử dắt theo con Xích Diễm Báo — một linh thú cấp ba hung mãnh, toàn thân bốc lửa. Đối thủ tự tin cho rằng chỉ cần một đòn là hạ gục "cục bông" của Uyển Nhi.
Nhưng khi trận đấu bắt đầu, Uyển Nhi chỉ khẽ ra hiệu. Con Thính Phong Điểu nhỏ bé bay vút lên, phát ra một tiếng hót đặc biệt — âm ba của nó tạo thành một trận "loạn tâm", khiến con Xích Diễm Báo hung mãnh bỗng hoảng loạn, mất phương hướng. Rồi con linh hầu lông xanh nhanh như chớp lao tới, dùng thân pháp nhanh nhẹn điểm trúng huyệt đạo của con báo, khiến nó ngã lăn ra, không thể động đậy.
Cả trận đấu kết thúc chỉ trong vài chục hơi thở. Con Xích Diễm Báo cấp ba bị hạ gục mà chẳng kịp ra một đòn.
Cả đấu trường lặng đi, rồi bùng lên xôn xao. Bầy linh thú "yếu ớt" của Uyển Nhi phối hợp ăn ý đến kinh người, mỗi con một nhiệm vụ, khắc chế đối thủ một cách hoàn mỹ. Đây không phải sức mạnh đơn thuần, mà là chiến thuật — thứ chỉ có được khi ngự thú sư hiểu rõ linh thú của mình đến từng chân tơ kẽ tóc.
"Sao có thể... một con chim nhỏ mà làm rối loạn được linh thú cấp ba?"
"Sự phối hợp đó... hoàn hảo quá! Cứ như chúng đọc được suy nghĩ của nhau!"
Uyển Nhi mỉm cười. Bí quyết của nàng rất đơn giản: nàng có thể "trò chuyện" trực tiếp với linh thú, nên trong lúc chiến đấu, nàng và bầy thú phối hợp như một thể thống nhất, mỗi đòn ra đều chính xác tuyệt đối. Đây là lợi thế mà không ngự thú sư nào khác có được.
Nàng lần lượt vượt qua các vòng đấu, đánh bại hết đối thủ này đến đối thủ khác, khiến cả đấu trường từ chê cười chuyển sang trầm trồ thán phục. Từ "cục bông vô dụng", Đoàn Tử và đồng bọn dần trở thành tâm điểm chú ý.
Cho đến trận chung kết.
Đối thủ cuối cùng của Uyển Nhi là Lâm Húc — thiên tài ngự thú số một của đệ tử nội môn, dắt theo một con Kim Sí Đại Bàng cấp bốn, đôi cánh vàng rực có thể xé gió, uy áp bức người. Lâm Húc từ đầu đã theo dõi Uyển Nhi, và giờ đây, hắn nghiêm túc nhìn nàng như nhìn một đối thủ thực thụ.
"Bạch sư muội, ta thừa nhận ngươi có tài." Lâm Húc nói. "Nhưng con Kim Sí Đại Bàng của ta là linh thú cấp bốn, thực lực áp đảo. Chiến thuật của ngươi hay đấy, nhưng khi chênh lệch sức mạnh quá lớn, chiến thuật cũng khó lòng xoay chuyển. Ngươi nhận thua đi."
Uyển Nhi nhìn con Kim Sí Đại Bàng uy mãnh, quả thực nó mạnh hơn hẳn bầy thú của nàng. Nhưng nàng không hề nao núng. Nàng cúi xuống, khẽ nói với Đoàn Tử: "Đoàn Tử, đến lúc ngươi thể hiện thật sự rồi. Ta sẽ dồn toàn bộ linh khí từ linh tuyền cho ngươi. Ngươi làm được không?"
Đoàn Tử — cục lông tròn — vỗ bụng, đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng khác thường. "Chủ nhân yên tâm! Ta cảm thấy... gần đây sức mạnh trong người ta đang thức tỉnh. Xem ta đây!"
Trận đấu bắt đầu. Con Kim Sí Đại Bàng gầm lên, lao xuống như một tia chớp vàng, móng vuốt sắc như dao rạch thẳng vào Đoàn Tử.
Uyển Nhi tập trung toàn bộ tinh thần, dồn hết linh khí tinh thuần từ linh tuyền trong không gian — thứ nàng đã âm thầm tích trữ suốt bao ngày — truyền hết cho Đoàn Tử qua khế ước.
Ngay khoảnh khắc ấy, kỳ tích xảy ra.
Cục lông tròn Đoàn Tử bỗng phát ra ánh sáng trắng chói lòa. Thân hình nó phồng to lên gấp mấy lần, lông trắng dựng đứng như bờm sư tử, đôi mắt rực sáng uy nghiêm. Từ trong thân thể nhỏ bé ấy bùng phát ra một luồng uy áp cổ xưa, mãnh liệt đến mức khiến cả con Kim Sí Đại Bàng cấp bốn cũng phải khựng lại, run rẩy sợ hãi như gặp phải thiên địch.
Đoàn Tử há miệng, gầm lên một tiếng — tiếng gầm mang theo uy nghiêm của một loài thượng cổ. Con Kim Sí Đại Bàng đang lao tới bỗng bị luồng khí ấy đẩy bật ngược lại, rơi phịch xuống đất, rồi lập tức nằm rạp, cụp cánh quy phục, không dám phản kháng.
Cả đấu trường chết lặng.
Một con linh thú cấp bốn... quy phục trước "cục bông"? Chuyện gì đang xảy ra?
Trên khán đài, Ngự Thú đường trưởng lão đứng bật dậy, mắt trợn tròn, giọng run run: "Uy áp đó... huyết mạch cổ xưa đó... chẳng lẽ... con linh thú kia mang huyết thống thượng cổ?!"
Lâm Húc kinh hãi nhìn con Đại Bàng của mình quy phục, cuối cùng thở dài, chắp tay: "Ta thua. Bạch sư muội, linh thú của ngươi... không hề tầm thường. Ta bái phục."
Uyển Nhi giành ngôi quán quân Ngự Thú Đại Hội trong tiếng hò reo vang dội của cả tông môn. Cô gái từng bị gọi là "phế vật không linh căn", giờ đây đứng trên đỉnh cao nhất của đấu trường ngự thú, khiến tất cả những kẻ từng khinh rẻ nàng phải cúi đầu thán phục.
Trên khán đài, Lăng Hàn nhìn nàng, khóe môi lạnh lùng nở một nụ cười ấm áp và tự hào. Con Huyền Băng Kỳ Lân bên cạnh chàng cũng gầm lên khe khẽ, như đang vui mừng cho người bạn nhỏ Đoàn Tử.
Nhưng ngay khoảnh khắc vinh quang ấy, Uyển Nhi bỗng cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ từ không gian trong cây trâm. Quả trứng thần thú khổng lồ — vốn im lìm bao lâu — bỗng đập mạnh, phát ra ánh sáng rực rỡ, như đang phản ứng dữ dội với luồng uy áp cổ xưa mà Đoàn Tử vừa bộc phát.
Thùm! Thùm! Thùm!
Nhịp đập ngày một dồn dập, mạnh mẽ. Uyển Nhi ngỡ ngàng đặt tay lên ngực, nơi giấu cây trâm. Nàng linh cảm rằng — quả trứng cổ xưa ấy, sắp sửa nở rồi.