Những ngày sau đó là quãng thời gian yên bình hiếm hoi của Uyển Nhi. Nàng chuyên tâm học tập ở Ngự Thú đường, thi thoảng luyện chút đan dược, và ngày càng thân thiết với Lăng Hàn.
Vị đại sư huynh lạnh lùng năm nào giờ đây thường xuyên tìm đến nàng. Có khi chàng mang cho nàng những dược liệu quý hiếm để luyện đan, có khi lại dẫn con Kỳ Lân đã khỏe mạnh đến chơi với Đoàn Tử. Băng sơn lãnh đạm ngày nào, dường như đang dần tan chảy trước cô gái đặc biệt này.
Đoàn Tử — cục lông tròn tham ăn — nhờ được Uyển Nhi chăm ăn no đủ và hấp thu linh khí từ linh tuyền, cũng ngày càng khỏe mạnh, thân thể lớn hơn một chút, sức mạnh tăng lên trông thấy. Nó và con Kỳ Lân của Lăng Hàn trở thành đôi bạn thân, suốt ngày quấn quýt.
Nhưng bình yên chẳng kéo dài. Tai họa mà Hồ trưởng lão giăng ra, cuối cùng cũng ập đến.
Một buổi sáng, khi Uyển Nhi đang luyện tập ở Ngự Thú đường, đột nhiên một đội chấp pháp đệ tử ập tới, vẻ mặt nghiêm nghị, vây lấy nàng.
"Bạch Uyển Nhi! Ngươi đã phạm tông quy, mau theo chúng ta đến Trừng Giới đường thụ thẩm!"
Uyển Nhi ngơ ngác: "Ta phạm tông quy gì?"
Đội trưởng chấp pháp lạnh giọng: "Ngươi bị tố cáo đã đánh cắp 'Tụ Linh Châu' — một trong ba bảo vật trấn tông của Thanh Vân Tông! Vật ấy vừa được tìm thấy giấu trong phòng ngươi! Còn dám chối à?"
"Cái gì?!" Uyển Nhi kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy Tụ Linh Châu, sao lại có chuyện đánh cắp?
Đây rõ ràng là bị vu oan. Nhưng nàng chưa kịp phân trần, đã bị áp giải đến Trừng Giới đường.
Tại đại điện, các trưởng lão đã tề tựu đông đủ. Hồ trưởng lão ngồi ghế chủ tọa, gương mặt giả bộ nghiêm nghị nhưng khóe mắt lại ẩn giấu vẻ đắc ý. Trên bàn trước mặt ông ta, đặt một viên minh châu tỏa sáng lấp lánh — chính là Tụ Linh Châu được cho là "tìm thấy trong phòng Uyển Nhi".
"Bạch Uyển Nhi." Hồ trưởng lão cất giọng nghiêm khắc. "Tụ Linh Châu là bảo vật trấn tông, được cất giữ nghiêm ngặt trong Tàng Bảo Các. Vậy mà lại tìm thấy trong phòng ngươi. Ngươi giải thích thế nào?"
Bên cạnh, Triệu Linh Sương — kẻ đã cấu kết với Hồ trưởng lão để trả thù — đứng ra làm chứng, giọng đầy vẻ hả hê giả tạo: "Bẩm trưởng lão, chính mắt con thấy Bạch Uyển Nhi lén lút ra vào khu vực Tàng Bảo Các mấy hôm trước! Con còn tưởng cô ta có việc gì, nào ngờ lại là đi trộm bảo vật! Một kẻ không linh căn mà tham lam bảo vật trấn tông, tội này không thể tha!"
Các trưởng lão xì xào. Chứng cứ "rành rành" — bảo vật tìm thấy trong phòng, lại có người làm chứng — khiến tình thế của Uyển Nhi vô cùng bất lợi. Theo tông quy, trộm bảo vật trấn tông là trọng tội, nhẹ thì phế bỏ tu vi trục xuất, nặng thì giam vào Hàn Ngục.
Nếu là người khác, có lẽ đã hoảng loạn. Nhưng Uyển Nhi hít một hơi, trấn tĩnh lại. Nàng biết mình bị hãm hại, và nàng cũng biết, muốn thoát khỏi cái bẫy này, phải tìm ra sơ hở của kẻ giăng bẫy.
"Các vị trưởng lão." Nàng ngẩng đầu, giọng bình tĩnh mà rõ ràng. "Ta không hề trộm Tụ Linh Châu. Và ta có thể chứng minh điều đó."
Hồ trưởng lão nhíu mày: "Chứng cứ đã rành rành. Ngươi còn chối cãi gì?"
"Trưởng lão nói bảo vật tìm thấy trong phòng ta. Nhưng xin hỏi, ai là người 'tìm thấy'? Ai là người dẫn đội chấp pháp đến khám phòng ta, lại biết chính xác chỗ giấu?" Uyển Nhi truy vấn. "Nếu ta thật sự trộm bảo vật, ta ngu ngốc đến mức giấu ngay trong phòng mình sao? Đây chẳng phải là có người cố ý đặt vào để vu oan?"
Hồ trưởng lão thoáng chột dạ, nhưng vẫn cứng giọng: "Ngươi đừng ngụy biện! Vậy còn Triệu Linh Sương tận mắt thấy ngươi ra vào Tàng Bảo Các thì sao?"
Uyển Nhi quay sang Triệu Linh Sương, ánh mắt sắc bén: "Triệu sư tỷ nói thấy ta ra vào Tàng Bảo Các 'mấy hôm trước'. Vậy xin hỏi, chính xác là hôm nào? Giờ nào?"
Triệu Linh Sương hơi luống cuống, nhưng vẫn đáp bừa: "Là... là ba hôm trước! Buổi chiều!"
"Ba hôm trước, buổi chiều." Uyển Nhi mỉm cười, tung ra đòn phản công. "Thật trùng hợp. Ba hôm trước, cả buổi chiều, ta ở Đan đường luyện đan cùng Lữ đường chủ và hơn chục đệ tử luyện đan. Việc này, cả Đan đường đều có thể làm chứng. Ta luôn ở trong tầm mắt của Lữ đường chủ, chưa từng rời đi nửa bước. Vậy làm sao ta có thể xuất hiện ở Tàng Bảo Các được?"
Cả điện xôn xao. Lữ đường chủ — người có mặt trong điện — lập tức lên tiếng: "Đúng vậy! Ba hôm trước Bạch Uyển Nhi luyện đan ở chỗ lão phu cả buổi chiều, tuyệt không rời đi! Lão phu có thể lấy danh dự đảm bảo!"
Sắc mặt Triệu Linh Sương cắt không còn giọt máu. Lời khai giả của ả bị vạch trần ngay lập tức.
Nhưng Uyển Nhi chưa dừng lại. Nàng nhìn thẳng vào Hồ trưởng lão, tung ra đòn quyết định: "Hơn nữa, ta còn một nhân chứng nữa có thể chứng minh ai mới là kẻ thật sự đặt viên châu vào phòng ta."
"Nhân chứng nào?" Hồ trưởng lão cười lạnh. "Chẳng lẽ là con thú của ngươi?"
"Đúng vậy." Uyển Nhi đáp, khiến cả điện sững sờ. "Trưởng lão quên rằng ta là ngự thú sư sao? Trong phòng ta, có nuôi một con Thính Phong Điểu — loài linh điểu có thể ghi nhớ mọi âm thanh và hình ảnh nó chứng kiến. Nếu có kẻ lẻn vào phòng ta đặt viên châu, con Thính Phong Điểu ắt đã thấy hết. Ta có thể triệu nó đến, và thông qua năng lực ngự thú, tái hiện lại hình ảnh kẻ đó cho các vị trưởng lão xem."
Đây thực ra là một nước cờ hư hư thực thực — Uyển Nhi quả có nuôi một con linh điểu nhỏ, nhưng nó có khả năng "ghi hình" hay không thì chưa chắc. Nàng đang đánh cược vào phản ứng của kẻ chủ mưu.
Và quả nhiên, lời vừa dứt, sắc mặt Hồ trưởng lão biến đổi dữ dội. Ông ta chính là kẻ đã sai người lẻn vào đặt viên châu. Nếu thật sự có con linh điểu ghi lại được, thì âm mưu của ông ta sẽ bại lộ hoàn toàn.
"Không cần!" Hồ trưởng lão vội vàng ngăn lại, giọng có phần hoảng loạn. "Một con súc sinh thì làm chứng cái gì! Không đáng tin!"
Nhưng chính phản ứng vội vàng bất thường ấy đã tố cáo ông ta. Các trưởng lão khác vốn công minh, lập tức nhận ra điều bất ổn.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ ngoài điện: "Vì sao trưởng lão lại sợ một con linh điểu làm chứng đến vậy?"
Lăng Hàn bước vào, khí thế lạnh lẽo bức người. Theo sau chàng là con Huyền Băng Kỳ Lân uy nghi, và một đệ tử Tàng Bảo Các đang run rẩy.
"Ta đã điều tra." Lăng Hàn nói, giọng đanh thép. "Tên đệ tử này khai, chính hắn được Hồ trưởng lão sai lấy Tụ Linh Châu từ Tàng Bảo Các, rồi bí mật đặt vào phòng Bạch Uyển Nhi hai canh giờ trước khi đội chấp pháp đến 'khám xét'. Toàn bộ là do Hồ trưởng lão dàn dựng, cấu kết cùng Triệu Linh Sương, hòng vu oan hãm hại Uyển Nhi."
Tên đệ tử Tàng Bảo Các quỳ sụp, khóc lóc thú nhận hết mọi chuyện. Cả điện chấn động, mọi ánh mắt đổ dồn về Hồ trưởng lão đầy phẫn nộ và khinh bỉ.
Hồ trưởng lão mặt xám ngoét, lắp bắp: "Các ngươi... các ngươi vu khống lão phu..."
"Chứng cứ rành rành, còn chối cãi gì?" Vị Tông chủ Thanh Vân Tông — vừa được tin cấp báo — bước vào điện, gương mặt giận dữ. "Hồ Thanh Sơn! Ngươi thân là trưởng lão, không lo tu hành, lại giăng bẫy hãm hại đệ tử vô tội, đoạt bảo vật trấn tông! Tội này không thể dung!"
Tông chủ lập tức ra lệnh: Hồ trưởng lão bị phế bỏ chức trưởng lão, thu hồi toàn bộ quyền hạn, giam vào Tư Quá Nhai để phản tỉnh; Triệu Linh Sương vì đồng lõa vu oan, bị phạt quỳ Sám Hối Nhai một tháng, giáng làm đệ tử tạp dịch. Kẻ đắc ý hãm hại người, cuối cùng tự chuốc lấy kết cục thảm hại.
Uyển Nhi được minh oan hoàn toàn. Nàng nhìn Hồ trưởng lão và Triệu Linh Sương bị áp giải đi, khẽ thở phào. Nàng biết, chốn tông môn này không hề đơn giản, và những kẻ như Hồ trưởng lão hẳn không chỉ vì tham một viên minh châu — họ nhắm vào bí mật trên người nàng. Nàng phải cẩn thận hơn nữa.
Đợi mọi người tản đi, Lăng Hàn bước đến bên nàng. "Ngươi không sao chứ?"
Uyển Nhi cười, lắc đầu: "Nhờ có đại sư huynh kịp thời tìm ra chứng cứ. Cảm ơn ngài."
"Ta đã nói, ta sẽ luôn đứng về phía ngươi." Lăng Hàn nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng. Rồi chàng ngập ngừng, hiếm khi thấy vị đại sư huynh lạnh lùng lại có chút lúng túng. "Uyển Nhi, sắp tới là Ngự Thú Đại Hội — cuộc tỉ thí ngự thú lớn nhất của tông môn, mười năm một lần. Đây là cơ hội để ngươi chứng minh thực lực với cả tông, không ai còn dám coi thường ngươi nữa. Ngươi... có muốn tham gia không? Ta sẽ giúp ngươi chuẩn bị."
Uyển Nhi mắt sáng lên. Một sân khấu lớn để nàng và bầy linh thú của mình tỏa sáng, để rửa sạch hai chữ "phế vật" năm nào?
"Đương nhiên là tham gia!" Nàng gật đầu dứt khoát, ánh mắt bừng lên ý chí. "Ta sẽ cho cả Thanh Vân Tông thấy, một 'phế vật không linh căn' cũng có thể đứng trên đỉnh cao của ngự thú sư!"
Bên cạnh, Đoàn Tử vỗ cái bụng tròn, hào hứng kêu lên: "Đại hội à? Có được ăn ngon không? Ta nhất định sẽ giúp chủ nhân giành quán quân! Ta lợi hại lắm đấy!"
Uyển Nhi bật cười, ôm lấy nó. Nàng biết, Ngự Thú Đại Hội sắp tới sẽ là một bước ngoặt lớn. Và nàng đã sẵn sàng.