Con Băng Phách Giao khổng lồ trồi lên khỏi mặt đầm, thân hình dài như một con giao long, vảy xanh lấp lánh, tỏa ra hàn khí khiến cả không gian đóng băng. Nó gầm lên một tiếng vang trời, đôi mắt lạnh lẽo đầy uy hiếp nhìn Uyển Nhi và Lăng Hàn.
Lăng Hàn lập tức bước lên chắn trước Uyển Nhi, tay đã sẵn sàng thi triển băng kiếm. Nhưng Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay áo chàng: "Đại sư huynh, khoan đã. Để ta thử nói chuyện với nó."
Nàng bước lên phía trước, ngước nhìn con Băng Phách Giao, phát ra ý niệm hòa hoãn: "Băng Phách Giao tiền bối, chúng ta không có ác ý. Ta biết ngươi trấn giữ linh thảo này đã lâu. Nhưng ta cần một nhành Cửu U Hàn Ngọc Chi để cứu một người bạn — một con Huyền Băng Kỳ Lân đang chịu âm độc dày vò, đau đớn khôn cùng. Xin ngươi thương xót."
Con Băng Phách Giao ngẩn ra. Nó không ngờ kẻ hai chân này lại nghe hiểu và nói được tiếng của nó. Nó dò xét Uyển Nhi một hồi, rồi giọng trầm đục vang lên: "Huyền Băng Kỳ Lân? Ngươi nói con Kỳ Lân trúng Hàn U chi khí?"
"Đúng vậy!" Uyển Nhi mừng rỡ. "Ngươi biết nó sao?"
Con Băng Phách Giao im lặng hồi lâu, rồi thở dài — một tiếng thở dài mang theo cả nỗi cô đơn ngàn năm. "Huyền Băng Kỳ Lân... là đồng tộc thượng cổ với ta. Ta canh giữ linh thảo này ngàn năm, cũng là chờ đợi đồng tộc quay về. Nếu con Kỳ Lân ấy đang chịu nạn, thì Cửu U Hàn Ngọc Chi này, ta tặng ngươi. Chỉ mong ngươi cứu được nó."
Nói rồi, con Băng Phách Giao khổng lồ nhẹ nhàng cúi đầu, dùng chiếc sừng băng khều nhành Cửu U Hàn Ngọc Chi, đưa đến trước mặt Uyển Nhi.
Uyển Nhi cảm động, cung kính nhận lấy, cúi đầu cảm tạ: "Đa tạ tiền bối. Ta hứa nhất định sẽ cứu được Kỳ Lân, và sẽ đưa nó đến gặp ngươi."
Lăng Hàn đứng bên, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, trong lòng chấn động khôn nguôi. Cái năng lực có thể hóa giải hiểm nguy, cảm hóa cả một con linh thú thượng cổ hung mãnh bằng lời nói chân thành này — quả thực là một thiên phú mà cả ngàn năm mới có một.
Có được Cửu U Hàn Ngọc Chi, hai người lập tức rời bí cảnh trở về tông. Nhưng có linh thảo thôi chưa đủ. Muốn hóa giải âm độc trong người Tiểu Lân, còn phải luyện linh thảo thành đan dược, phối cùng nhiều dược liệu khác theo đúng tỉ lệ — một công đoạn cực kỳ tinh vi mà chỉ luyện đan sư cao thâm mới làm được.
"Ta sẽ đến Đan đường thỉnh các luyện đan sư giúp." Lăng Hàn nói.
Nhưng khi đến Đan đường, họ lại vấp phải một trở ngại. Đại luyện đan sư của tông — Lữ đường chủ — sau khi xem xét, lắc đầu: "Cửu U Hàn Ngọc Chi hàn khí quá mạnh, âm độc Hàn U chi khí lại quá cổ xưa. Muốn hóa giải, phải luyện một loại đan dược cực kỳ phức tạp, cần khống chế hỏa hầu chuẩn xác đến từng khắc, phối dược đến từng phần vạn. Sai một li là phản tác dụng, khiến con Kỳ Lân nguy hiểm hơn. Cái này... lão phu không dám mạo hiểm. Nguy cơ quá lớn."
Ngay cả đại luyện đan sư của tông cũng bó tay. Bầu không khí trầm xuống. Lăng Hàn siết chặt tay, đôi mắt lộ vẻ thất vọng.
Nhưng Uyển Nhi lại bước lên, ánh mắt sáng rực: "Lữ đường chủ, xin cho ta thử."
Cả Đan đường lặng đi. Một đệ tử ngự thú mới nhập môn, lại đòi luyện thứ đan dược mà đại luyện đan sư còn không dám thử?
Một đệ tử luyện đan bên cạnh — Chu Hạo, kẻ vốn kiêu ngạo — bật cười khinh miệt: "Ha! Một con bé ngự thú mà đòi luyện đan? Cô có biết luyện đan khó thế nào không? Chúng tôi khổ luyện mười mấy năm còn chưa dám đụng vào loại đan này! Cô đừng có làm trò cười!"
Uyển Nhi chẳng để tâm lời chế nhạo. Nàng có lý do của mình. Ở thế giới hiện đại, nàng là nghiên cứu sinh động vật học, nhưng nền tảng hóa học, sinh học của nàng cực kỳ vững. Luyện đan, nói cho cùng, chính là một quá trình phản ứng hóa học — khống chế nhiệt độ (hỏa hầu), phối hợp thành phần (phối dược), kiểm soát phản ứng. Đây chính là sở trường của nàng. Hơn nữa, nàng còn có một lợi thế độc nhất: nàng có thể "hỏi" chính con Kỳ Lân xem cơ thể nó cần gì, phản ứng ra sao — điều mà không luyện đan sư nào làm được.
"Lữ đường chủ, âm độc này đặc biệt, cần luyện đan theo cách đặc biệt." Uyển Nhi bình tĩnh phân tích. "Tôi có thể cảm ứng được tình trạng cơ thể của con Kỳ Lân trong lúc luyện đan, điều chỉnh dược tính cho phù hợp theo từng khắc. Đây là điều mà cách luyện đan thông thường không làm được. Xin đường chủ cho tôi mượn đan phòng và dược liệu. Nếu thất bại, tôi chịu mọi trách nhiệm."
Lữ đường chủ nhìn cô gái trẻ đầy tự tin, lại thấy Lăng Hàn gật đầu bảo đảm, cuối cùng đồng ý: "Được. Lão phu cho ngươi một cơ hội."
Uyển Nhi bước vào đan phòng. Nàng đặt Đoàn Tử canh lửa, mang theo một chút "ý niệm cảm ứng" liên kết với con Kỳ Lân ở Băng Tuyết Cung. Rồi nàng bắt đầu.
Nàng khống chế đan lô, điều chỉnh hỏa hầu với sự chuẩn xác của một nhà khoa học. Nàng lần lượt cho các dược liệu vào theo trình tự và tỉ lệ mà nàng tính toán tỉ mỉ — dùng dược tính ôn hòa để trung hòa hàn khí quá mạnh của Cửu U Hàn Ngọc Chi, dùng dược dẫn để đưa dược lực nhắm thẳng vào âm độc. Trong suốt quá trình, nàng liên tục cảm ứng phản ứng của con Kỳ Lân từ xa, "nghe" xem cơ thể nó tiếp nhận dược lực ra sao, rồi tinh chỉnh ngọn lửa và dược liệu cho khớp.
Đây là cách luyện đan chưa từng có: kết hợp giữa tính toán khoa học chính xác và khả năng "giao tiếp" trực tiếp với bệnh nhân. Nó khiến việc luyện đan không còn là mò mẫm, mà trở thành một quá trình chính xác đến từng bước.
Bên ngoài đan phòng, Lăng Hàn, Lữ đường chủ và đám đệ tử hồi hộp chờ đợi. Chu Hạo thì vẫn khoanh tay cười khẩy, chờ xem Uyển Nhi thất bại.
Ba canh giờ trôi qua. Bỗng, từ trong đan phòng, một luồng ánh sáng xanh biếc rực rỡ vọt lên, kèm theo hương thơm thanh khiết lan tỏa. Rồi cửa đan phòng mở ra, Uyển Nhi bước ra, trên tay nâng một chiếc hộp ngọc, bên trong là chín viên đan dược xanh trong như ngọc, tỏa ra linh khí dồi dào — mỗi viên đều tròn trịa hoàn mỹ, kết tinh vân đan rõ nét.
"Cửu Chuyển Hàn Ngọc Đan. Chín viên, đan văn hoàn chỉnh." Uyển Nhi mỉm cười.
Lữ đường chủ vội lao tới, cầm lấy một viên đan xem xét, tay run run vì kích động. "Đan văn hoàn mỹ... dược lực tinh thuần... phẩm chất thượng đẳng! Trời ơi, một mẻ luyện ra chín viên thượng phẩm! Ngay cả lão phu cũng chưa chắc làm được! Con bé này... con bé này là thiên tài luyện đan trăm năm khó gặp!"
Cả Đan đường chấn động. Chu Hạo đứng chết trân, nụ cười khinh miệt cứng đờ trên mặt, không thốt nên lời. Kẻ vừa nãy còn chế nhạo Uyển Nhi "làm trò cười", giờ đây chính hắn mới là kẻ bẽ mặt.
Uyển Nhi chẳng buồn nhìn hắn. Nàng nâng hộp đan, quay sang Lăng Hàn: "Đại sư huynh, đi cứu Tiểu Lân thôi."
Tại Băng Tuyết Cung, Uyển Nhi đích thân đút viên Cửu Chuyển Hàn Ngọc Đan cho con Kỳ Lân. Viên đan vừa vào, một luồng linh khí xanh biếc lan tỏa khắp thân thể nó, hàn độc đen kịt bị dược lực đẩy ra từng chút một. Lớp băng bao phủ thân Kỳ Lân dần tan chảy.
Nàng vừa đút đan, vừa nhẹ nhàng an ủi qua ý niệm: "Cố lên, Tiểu Lân. Sắp khỏi rồi. Tiểu chủ nhân của ngươi đang đợi ngươi tỉnh dậy."
Một canh giờ sau, đôi mắt con Kỳ Lân khẽ động, rồi từ từ mở ra. Đôi mắt trong veo, không còn vẩn đục đau đớn. Nó khẽ cử động thân thể, phát ra một tiếng gầm khe khẽ đầy vui sướng, rồi dụi cái đầu to lớn vào người Lăng Hàn đầy quyến luyến.
"Tiểu chủ nhân... ta nhớ ngươi..." Giọng nói vui mừng của nó vang lên trong đầu Uyển Nhi.
Lăng Hàn ôm lấy cái đầu con Kỳ Lân, vị đại sư huynh lạnh lùng bất khả xâm phạm, khóe mắt lần đầu tiên ươn ướt. Ba năm cố chấp không từ bỏ, cuối cùng cũng đợi được ngày này.
Chàng ngẩng đầu nhìn Uyển Nhi, ánh mắt tràn đầy cảm kích sâu sắc — và một thứ tình cảm ấm áp mà chính chàng cũng chưa nhận ra. "Uyển Nhi. Ơn này, ta không biết phải báo đáp thế nào."
Uyển Nhi mỉm cười: "Đại sư huynh khỏi cần khách sáo. Nhìn thấy Tiểu Lân khỏe lại, ta đã vui rồi."
Từ hôm đó, danh tiếng của Bạch Uyển Nhi vang dội khắp Thanh Vân Tông. Nàng không chỉ là ngự thú sư thiên phú kinh người, mà còn là luyện đan thiên tài chữa khỏi cho con Kỳ Lân mà cả tông bó tay ba năm. Từ một "phế vật", nàng trở thành nhân vật được cả tông môn kính nể.
Nhưng nàng không biết, chính sự nổi bật ấy đã khiến nàng lọt vào tầm ngắm của một kẻ đầy dã tâm.
Trong Trưởng lão điện, Hồ trưởng lão — một vị trưởng lão tham lam, tâm địa hiểm ác — vuốt cằm, ánh mắt lóe lên tia âm hiểm khi nghe thuộc hạ bẩm báo về Uyển Nhi.
"Một con bé không linh căn mà có thể nghe hiểu tiếng vạn thú, còn luyện được đan dược thượng phẩm..." Hồ trưởng lão lẩm bẩm. "Con bé này ắt có bí mật. Nghe nói nó là con của cặp trưởng lão mất tích năm xưa... Hừ, biết đâu trên người nó có bảo vật gì đó. Ta phải tìm cách chiếm lấy."
Một âm mưu độc ác, đang lặng lẽ giăng ra.