Sau buổi khảo hạch chấn động, Bạch Uyển Nhi chính thức trở thành đệ tử của Ngự Thú đường — từ một "phế vật" bị coi khinh, nàng bước một bước lên con đường ngự thú sư cao quý. Cả Thanh Vân Tông xôn xao bàn tán, còn Triệu Linh Sương thì tức đến nghiến răng, nhưng chẳng dám làm gì công khai nữa.
Nhưng điều khiến Uyển Nhi bận tâm nhất, lại là lời nói của Lăng Hàn.
Đêm hôm ấy, vị đại sư huynh lạnh lùng cho người mời nàng đến Băng Tuyết Cung — nơi ở của chàng, một tòa cung điện quanh năm phủ tuyết trên đỉnh núi cao nhất của tông. Uyển Nhi ôm Đoàn Tử theo chân người dẫn đường, bước vào tòa cung điện lạnh lẽo.
Bên trong điện, giữa một trận pháp băng giá tỏa hàn khí, là một con linh thú khổng lồ đang nằm bất động. Đó là một con Huyền Băng Kỳ Lân — thân phủ vảy bạc lấp lánh, bờm trắng như tuyết, thân hình uy nghi tựa thần thú trong truyền thuyết. Nhưng lúc này, nó nằm im lìm, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở thoi thóp, cả thân thể bị băng giá bao phủ như đã hóa thành một pho tượng.
Lăng Hàn đứng bên cạnh con Kỳ Lân, gương mặt lạnh lùng thường ngày thoáng hiện lên một nỗi u buồn khó giấu.
"Con linh thú này tên Tiểu Lân." Chàng nói, giọng trầm. "Nó theo ta từ khi ta còn nhỏ, là bạn đồng hành thân thiết nhất của ta. Ba năm trước, trong một lần lịch luyện, nó vì bảo vệ ta mà trúng phải một loại 'Hàn U chi khí' — một luồng âm khí cổ xưa cực độc. Từ đó, nó rơi vào trạng thái nửa sống nửa chết, không tỉnh lại. Ta đã mời khắp các luyện đan sư, thần y trong thiên hạ, nhưng không ai cứu được nó. Họ đều nói... nó đã không còn hy vọng."
Uyển Nhi nhìn con Kỳ Lân, trong lòng dâng lên trắc ẩn. Là một người yêu động vật, nàng không đành lòng nhìn một sinh mệnh đẹp đẽ như vậy chịu đau đớn.
Nàng chậm rãi tiến lại gần. Và ngay khoảnh khắc nàng đến gần con Kỳ Lân, nàng bỗng nghe thấy — một giọng nói yếu ớt, đứt quãng, đầy đau đớn, vang lên trong đầu nàng.
"Lạnh quá... đau quá... cứu ta... ai đó... cứu ta với... ta không muốn ngủ mãi thế này... ta muốn gặp lại tiểu chủ nhân..."
Tim Uyển Nhi thắt lại. Nàng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lăng Hàn: "Đại sư huynh! Tiểu Lân của ngài... nó vẫn còn tỉnh táo! Nó không hề mất đi ý thức! Nó đang bị luồng âm khí kia giam cầm, đau đớn kêu cứu suốt bao lâu nay!"
Lăng Hàn chấn động, ánh mắt lạnh lùng lần đầu tiên dao động dữ dội. "Ngươi... ngươi nghe được nó nói?"
"Vâng." Uyển Nhi gật đầu chắc nịch. "Ta có thể nghe hiểu tiếng linh thú. Tiểu Lân nói nó rất lạnh, rất đau, và nó... nó nhớ ngài. Nó không muốn ngủ mãi thế này."
Đôi mắt Lăng Hàn thoáng đỏ lên. Ba năm nay, tất cả mọi người đều bảo con Kỳ Lân của chàng đã vô phương cứu chữa, đã như người chết. Chỉ có chàng vẫn cố chấp không từ bỏ, ngày ngày dùng băng khí của mình duy trì sinh mệnh cho nó. Và giờ, cô gái này nói với chàng rằng — Tiểu Lân vẫn còn đó, vẫn đang chờ chàng.
"Có cách nào cứu nó không?" Chàng hỏi, giọng lần đầu tiên mất đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là sự khẩn thiết.
Uyển Nhi trầm ngâm. Nàng lại gần, đặt tay lên trán con Kỳ Lân, thông qua Đoàn Tử truyền một luồng linh khí ấm áp vào. Con Kỳ Lân khẽ rùng mình, giọng nói của nó rõ hơn một chút: "Ấm áp... Cửu U Hàn Ngọc Chi... phải có Cửu U Hàn Ngọc Chi... mới hóa giải được âm độc trong người ta..."
"Cửu U Hàn Ngọc Chi." Uyển Nhi nhắc lại. "Tiểu Lân nói, cần một loại linh dược tên là Cửu U Hàn Ngọc Chi mới hóa giải được âm độc. Đại sư huynh có biết loại linh dược này không?"
Lăng Hàn suy nghĩ, rồi sắc mặt trầm xuống: "Ta có nghe qua. Cửu U Hàn Ngọc Chi là một loại tiên thảo cực hiếm, chỉ mọc ở nơi âm khí nồng đậm nhất. Trong phạm vi tông môn, chỉ có một nơi có thể có nó — bí cảnh Vạn Thú Lâm."
"Vạn Thú Lâm?"
"Là một bí cảnh cổ xưa do tổ sư Thanh Vân Tông để lại, bên trong có vô số linh thú và kỳ trân dị bảo, nhưng cũng đầy nguy hiểm." Lăng Hàn giải thích. "Bí cảnh này cứ mười năm mới mở một lần, và lần mở tiếp theo... chính là ba ngày nữa. Tông môn sẽ cho các đệ tử ưu tú vào lịch luyện."
Uyển Nhi mắt sáng lên: "Vậy ta sẽ vào bí cảnh, tìm Cửu U Hàn Ngọc Chi để cứu Tiểu Lân!"
Lăng Hàn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. "Vạn Thú Lâm nguy hiểm khôn lường. Ngươi mới nhập môn ngự thú sư, thực lực còn yếu..."
"Nhưng ta có thể nghe hiểu tiếng linh thú." Uyển Nhi ngắt lời, ánh mắt kiên định. "Trong một khu rừng đầy linh thú, đây chẳng phải lợi thế lớn nhất sao? Ta có thể giao tiếp với chúng, tránh xung đột, thậm chí nhờ chúng dẫn đường. Đại sư huynh, xin hãy tin ta. Ta nhất định sẽ tìm được Cửu U Hàn Ngọc Chi, cứu Tiểu Lân của ngài."
Lăng Hàn nhìn cô gái nhỏ trước mặt — người mà vài ngày trước còn bị coi là phế vật, giờ lại dõng dạc hứa sẽ cứu con linh thú mà cả thiên hạ bó tay. Trong đôi mắt lạnh lẽo của chàng, lần đầu tiên gợn lên một tia ấm áp và tin tưởng.
"Được." Chàng gật đầu. "Ta sẽ cùng ngươi vào bí cảnh. Có ta bảo vệ, ngươi sẽ an toàn hơn."
Ba ngày sau, bí cảnh Vạn Thú Lâm mở ra. Một cánh cổng ánh sáng xanh biếc hiện lên giữa hư không. Các đệ tử ưu tú của Thanh Vân Tông lần lượt tiến vào, trong đó có cả Triệu Linh Sương và đám tùy tùng.
Uyển Nhi ôm Đoàn Tử, cùng Lăng Hàn bước qua cánh cổng.
Bên trong bí cảnh là cả một thế giới rừng rậm nguyên sơ, cây cối cao ngất trời, linh khí nồng đậm đến mức nhìn thấy được. Tiếng gầm rú của linh thú vọng lại từ khắp nơi. Vừa đặt chân vào, Uyển Nhi đã nghe thấy vô số giọng nói của các loài linh thú vang lên trong đầu — chào hỏi, cảnh giác, tò mò...
"Ồ, có người vào rồi kìa!"
"Hai kẻ hai chân, cẩn thận đấy."
"Con bé kia... nó nghe hiểu tiếng chúng ta à?"
Uyển Nhi mỉm cười. Quả nhiên, trong khu rừng này, năng lực của nàng là lợi thế tuyệt đối. Nàng nhẹ nhàng "trò chuyện" với những linh thú xung quanh, bày tỏ thiện chí, hỏi thăm về Cửu U Hàn Ngọc Chi.
Một con linh hầu (khỉ tinh) lông xanh nhảy xuống từ cành cây, tò mò nhìn nàng: "Ngươi thật sự nghe hiểu ta nói? Lạ thật đấy! Cửu U Hàn Ngọc Chi à... ta biết nó mọc ở đâu. Ở sâu trong rừng, chỗ Hàn Đàm — cái đầm băng giá nhất. Nhưng nơi đó nguy hiểm lắm, có con Băng Phách Giao trấn giữ."
"Cảm ơn ngươi." Uyển Nhi thật lòng cảm kích. Nàng lấy trong túi ra một quả linh quả (mang theo từ không gian) tặng con linh hầu. Con linh hầu vui sướng nhận lấy, còn tình nguyện dẫn đường cho nàng.
Lăng Hàn đứng bên, chứng kiến cảnh Uyển Nhi "nói chuyện" thân thiết với linh thú, khiến chúng vui vẻ giúp đỡ, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Thiên phú của cô gái này, quả thực độc nhất vô nhị.
Nhưng con đường đến Hàn Đàm không hề dễ dàng. Đúng lúc hai người đang tiến sâu vào rừng, Triệu Linh Sương cùng đám tùy tùng bất ngờ xuất hiện, chặn đường.
"Ồ, hóa ra là con phế... à nhầm, Bạch sư muội." Triệu Linh Sương cười nhạt, ánh mắt đầy đố kỵ. Ả tức tối vì Uyển Nhi được cả đại sư huynh Lăng Hàn — thần tượng của ả — đích thân đi cùng. "Các ngươi vào rừng sâu làm gì thế? Tìm bảo vật à? Sao không chia sẻ cho sư tỷ một chút?"
"Triệu Linh Sương, tránh đường." Lăng Hàn lạnh giọng, khí thế bức người khiến đám tùy tùng của Triệu Linh Sương phải run rẩy lùi lại.
Nhưng Triệu Linh Sương vốn cậy có một vị trưởng lão chống lưng, lại nảy sinh lòng đố kỵ, không cam tâm. Ả liếc thấy con linh hầu dẫn đường, lập tức nghĩ ra một kế độc. "Đại sư huynh đừng vội. Muội chỉ muốn... tặng các người một món quà thôi!"
Nói rồi, ả bất ngờ tung ra một viên "Cuồng Thú Đan" — một loại đan dược tà môn có thể khiến linh thú phát cuồng, mất lý trí. Viên đan nổ tung, tỏa ra một làn khói đỏ, bao trùm cả một vùng rừng.
Lập tức, những linh thú xung quanh — vốn hiền hòa — bỗng đỏ mắt, gầm rú điên cuồng, lao về phía Uyển Nhi và Lăng Hàn. Con linh hầu dẫn đường cũng bị ảnh hưởng, ôm đầu đau đớn.
"Ha ha! Xem các người chống đỡ thế nào với cả bầy linh thú phát cuồng!" Triệu Linh Sương cười đắc ý, định nhân lúc hỗn loạn bỏ đi tìm bảo vật trước. "Bạch Uyển Nhi, ngươi không phải giỏi nói chuyện với thú sao? Xem mấy con thú điên này có nghe ngươi không!"
Tình thế nguy cấp. Lăng Hàn lập tức vận băng khí lập trận bảo vệ, nhưng linh thú phát cuồng quá đông, tứ phía vây kín.
Nhưng Uyển Nhi không hề hoảng loạn. Nàng nhắm mắt, tập trung tinh thần, rồi thông qua khế ước, dồn một luồng linh khí ấm áp tinh thuần từ linh tuyền trong không gian, kết hợp cùng năng lực cảm ứng của mình, phát ra một "ý niệm an dịu" lan tỏa khắp khu rừng.
"Bình tĩnh lại... các ngươi không hề muốn tấn công. Cơn cuồng loạn này là do độc dược. Hãy nghe theo ta, để ta giúp các ngươi..."
Giọng nói đầy thiện ý và luồng linh khí ấm áp của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu cơn cuồng bạo trong lòng bầy thú. Kỳ diệu thay, những con linh thú đang gầm rú điên cuồng dần dần bình tĩnh lại, ánh đỏ trong mắt tan biến, chúng lắc đầu như vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Con linh hầu dẫn đường tỉnh lại đầu tiên, phẫn nộ nhìn về phía Triệu Linh Sương: "Con nhỏ độc ác kia dám hạ độc chúng ta! Anh em, đuổi theo nó!"
Cả bầy linh thú vừa được Uyển Nhi cứu, giờ quay ngoắt, đồng loạt gầm lên phẫn nộ, lao về phía Triệu Linh Sương và đám tùy tùng.
"Cái... cái gì?!" Triệu Linh Sương hoảng loạn. Ả định hại người, nào ngờ gậy ông đập lưng ông, giờ chính ả bị cả bầy linh thú truy đuổi. Ả cùng đám tùy tùng ôm đầu bỏ chạy thục mạng, kêu la thảm thiết, chẳng còn chút oai phong nào, biến mất vào rừng sâu trong tiếng gầm rú của bầy thú.
Lăng Hàn nhìn cảnh tượng ấy, khóe môi lạnh lùng của chàng thoáng nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. Chàng quay sang nhìn Uyển Nhi, ánh mắt tràn đầy tán thưởng: "Ngươi... quả nhiên khiến ta bất ngờ."
Uyển Nhi cười, xoa đầu con linh hầu vừa quay lại: "Chỉ là ta không thích kẻ ức hiếp sinh linh vô tội thôi."
Nhờ sự giúp đỡ của bầy linh thú biết ơn, hai người thuận lợi tiến đến Hàn Đàm. Và ở đó, giữa làn hơi băng giá lạnh lẽo, bên bờ đầm nước trong xanh như ngọc, họ nhìn thấy nó — một nhành tiên thảo tỏa ánh sáng xanh biếc huyền ảo, kết tinh như ngọc, tỏa ra hàn khí tinh thuần.
Cửu U Hàn Ngọc Chi.
Nhưng ngay khi họ tiến lại gần, mặt đầm băng bỗng nứt vỡ. Một cái đầu khổng lồ phủ vảy xanh biếc trồi lên, đôi mắt lạnh lẽo nhìn hai kẻ xâm nhập — con Băng Phách Giao trấn giữ linh thảo.
Một thử thách mới, lại bắt đầu.