Quảng trường khảo hạch của Thanh Vân Tông rộng lớn, được lát bằng đá thanh, bốn phía dựng đài cao. Hôm nay, hàng trăm đệ tử ngoại môn tụ tập về đây, cùng với các chấp sự và vài vị trưởng lão ngồi trên đài giám sát.
Bài khảo hạch cơ bản của đệ tử ngoại môn là kích hoạt "Trắc Linh Thạch" — một khối đá đặc biệt có thể đo lường linh căn và linh lực. Đệ tử đặt tay lên, nếu Trắc Linh Thạch phát sáng, nghĩa là có linh căn, đạt yêu cầu. Nếu không sáng, coi như thất bại.
Với Bạch Uyển Nhi — người không có linh căn — đây gần như là một bản án chắc chắn.
Khi Uyển Nhi bước vào quảng trường, ôm theo cục lông tròn Đoàn Tử, lập tức có tiếng xì xào chê cười nổi lên khắp nơi.
"Ơ kìa, con phế vật đến rồi kìa!"
"Nó ôm cái gì thế? Một cục bông à?"
"Ha ha, phế vật thì nuôi thú kiểng cũng phế vật nốt!"
"Xem nó lát nữa khảo hạch không qua, bị đuổi khỏi tông, mặt mũi thế nào cho biết!"
Uyển Nhi chẳng chút nao núng. Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt bình thản bước qua đám đông. Đoàn Tử trong lòng nàng thì tức tối kêu lên (chỉ mình nàng nghe được): "Bọn này đáng ghét quá! Chủ nhân, để ta cắn cho tụi nó một trận!"
"Đừng vội." Uyển Nhi khẽ vỗ về nó. "Lát nữa hẵng ra tay."
Triệu Linh Sương đứng giữa đám đệ tử, thấy Uyển Nhi thì cười khẩy đầy đắc ý. Ả bước tới, giọng đầy vẻ thương hại giả tạo: "Ôi, Bạch sư muội. Ngày cuối cùng ở tông môn rồi. Ta thật lòng khuyên ngươi, khảo hạch xong bị đuổi thì cứ ngoan ngoãn mà đi, đừng làm ầm ĩ mất mặt. À, hay là bây giờ ngươi quỳ xuống dâng cây trâm cho ta, ta xin trưởng lão cho ngươi ở lại làm nô bộc, thế nào?"
Đám tùy tùng cười rộ lên.
Uyển Nhi liếc ả, môi nở một nụ cười nhàn nhạt: "Triệu sư tỷ khỏi lo cho ta. Lát nữa, ta e là người phải giữ thể diện, không phải ta đâu."
"Ngươi..." Triệu Linh Sương chưa kịp phát tác, thì trên đài cao, một vị chấp sự đã gõ chiêng, tuyên bố khảo hạch bắt đầu.
Các đệ tử lần lượt lên đặt tay vào Trắc Linh Thạch. Người linh căn mạnh thì đá sáng rực, được tán thưởng. Người linh căn yếu thì đá sáng lờ mờ. Đến lượt Triệu Linh Sương, khối đá phát ra ánh sáng khá mạnh, khiến ả càng vênh váo.
Rồi đến lượt Bạch Uyển Nhi.
Cả quảng trường im bặt, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía nàng, chờ đợi cái khoảnh khắc "phế vật" bị Trắc Linh Thạch phơi bày.
Vị chấp sự trên đài lạnh giọng: "Bạch Uyển Nhi. Đặt tay lên Trắc Linh Thạch. Nếu không sáng, theo tông quy, ngươi bị trục xuất."
Uyển Nhi ung dung bước lên. Nhưng thay vì đặt tay lên khối đá, nàng lại quay xuống, cất tiếng dõng dạc: "Bẩm chấp sự, các vị trưởng lão. Trước khi khảo hạch, đệ tử có một lời muốn thưa."
Vị chấp sự cau mày: "Nói."
"Tông quy quy định, đệ tử ngoại môn phải vượt qua khảo hạch linh căn để chứng minh có tư chất tu luyện." Uyển Nhi bình tĩnh nói. "Nhưng tông quy cũng có ghi rõ — nếu đệ tử có thiên phú đặc biệt khác, chẳng hạn như thiên phú luyện đan, luyện khí, hay ngự thú, thì cũng đủ điều kiện ở lại tông môn. Có đúng vậy không ạ?"
Vị chấp sự khựng lại. Quả thực tông quy có điều khoản đó, dù rất ít khi được viện đến.
Trên đài cao, một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ — Ngự Thú đường trưởng lão — vuốt râu, ánh mắt thoáng hứng thú: "Con bé nói đúng. Tông quy có điều khoản này. Bạch Uyển Nhi, chẳng lẽ ngươi muốn nói, ngươi có thiên phú đặc biệt?"
"Bẩm trưởng lão." Uyển Nhi chắp tay. "Đệ tử tuy không có linh căn, nhưng đệ tử có thiên phú ngự thú. Đệ tử xin được khảo hạch bằng con đường ngự thú sư."
Lời vừa dứt, cả quảng trường ồ lên. Rồi lập tức là những tiếng cười chế nhạo.
"Ngự thú sư? Con phế vật này đòi làm ngự thú sư?"
"Ha ha ha, ngự thú sư là nghề cao quý, cả tông môn cũng chỉ có vài người! Nó đòi hỏi thiên phú cảm ứng linh thú cực cao! Một phế vật không linh căn thì cảm ứng cái gì?"
"Nó ôm cục bông kia định làm linh thú à? Cười chết mất!"
Triệu Linh Sương cười ngặt nghẽo, chỉ tay vào Đoàn Tử: "Cục lông vô dụng kia mà cũng gọi là linh thú? Bạch Uyển Nhi, ngươi đừng làm trò hề nữa! Ngự thú sư ít nhất phải khế ước được linh thú cấp hai trở lên. Cái cục bông của ngươi, đến cấp một cũng chẳng bằng!"
Ngự Thú đường trưởng lão cũng hơi cau mày. Ông nhìn Đoàn Tử — cục lông tròn ục ịch trong tay Uyển Nhi — quả thực chẳng cảm nhận được chút uy áp linh thú nào. "Bạch Uyển Nhi, ngự thú sư không phải chuyện đùa. Con thú này của ngươi, khí tức yếu ớt, e rằng..."
"Trưởng lão, xin đừng vội đánh giá qua vẻ ngoài." Uyển Nhi ngắt lời, ánh mắt kiên định. "Xin trưởng lão cho đệ tử một cơ hội chứng minh. Nếu đệ tử có thể điều khiển linh thú thi triển pháp thuật, chẳng phải đã chứng minh được thiên phú ngự thú rồi sao?"
Ngự Thú đường trưởng lão trầm ngâm một lát, rồi gật đầu. Ông vốn là người yêu quý nhân tài ngự thú, dù sao cũng muốn xem thử. "Được. Ta cho ngươi một cơ hội. Trên quảng trường có bố trí một trận pháp huyễn thú. Ngươi hãy điều khiển linh thú của mình phá giải, hoặc đánh bại huyễn thú. Nếu làm được, ta công nhận thiên phú ngự thú của ngươi."
Vị trưởng lão phất tay. Giữa quảng trường, một trận pháp phát sáng, ngưng tụ thành một con hổ ảnh khổng lồ bằng linh khí — huyễn thú cấp hai, nanh vuốt sắc nhọn, gầm lên vang dội khiến nhiều đệ tử phải lùi lại.
Cả quảng trường nín thở. Ai cũng nghĩ, một cục lông tròn thì làm sao đấu lại con hổ linh khí hung mãnh kia?
Triệu Linh Sương cười to: "Bạch Uyển Nhi, cục bông của ngươi mà đối đầu với huyễn hổ cấp hai? Nó chạy còn không kịp ấy chứ!"
Uyển Nhi không đáp. Nàng nhẹ nhàng đặt Đoàn Tử xuống đất, cúi người thì thầm (mà chỉ nàng và nó hiểu): "Đoàn Tử, đến lúc ngươi thể hiện rồi. Ta truyền linh khí cho ngươi, ngươi có thể đánh bại con hổ kia không?"
Đoàn Tử vỗ bụng, đôi mắt sáng rực: "Chỉ là một con huyễn hổ thôi! Chủ nhân yên tâm, xem ta đây!"
Uyển Nhi tập trung tinh thần, thông qua khế ước, dồn linh khí nàng mượn được (cộng thêm chút linh khí tinh thuần từ linh tuyền trong không gian mà nàng đã bí mật tích trữ) truyền hết cho Đoàn Tử.
Kỳ diệu thay, khi được tiếp linh khí, cục lông tròn Đoàn Tử bỗng phát sáng. Thân hình nó phồng to lên, lông trắng dựng đứng, đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng uy nghiêm. Từ trong cái thân hình nhỏ bé ấy, bỗng tỏa ra một luồng uy áp khiến con huyễn hổ cấp hai phải khựng lại, gầm gừ đầy cảnh giác.
Cả quảng trường sững sờ. Cục lông "vô dụng" kia... vừa rồi phát ra uy áp gì vậy?
"Đi!" Uyển Nhi khẽ hô.
Đoàn Tử lao vút đi như một tia chớp trắng. Nó nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn khôn lường, lượn quanh con huyễn hổ khiến nó không kịp phản ứng. Rồi Đoàn Tử há cái miệng nhỏ, nhả ra một luồng sáng trắng — một đạo linh lực tinh thuần đến kinh người — đánh thẳng vào con huyễn hổ.
"Rầm!"
Con huyễn hổ cấp hai bị đánh trúng, gầm lên một tiếng thảm thiết, rồi vỡ tan thành vô số đốm sáng linh khí, biến mất hoàn toàn.
Cả quảng trường chết lặng.
Không một tiếng động. Hàng trăm đệ tử, các chấp sự, cả trưởng lão trên đài — tất cả đều há hốc mồm, trợn tròn mắt, không tin vào những gì vừa chứng kiến.
Một cục lông tròn ục ịch, trông vô dụng đến thế, lại chỉ trong nháy mắt đánh bại con huyễn hổ cấp hai — thứ mà nhiều đệ tử ngoại môn có linh căn còn phải chật vật mới đối phó nổi?
Đoàn Tử phe phẩy cái đuôi bông, lăn về chân Uyển Nhi, ngước đôi mắt to tròn đầy tự hào (rồi lập tức xìu xuống vì mệt): "Chủ nhân, ta lợi hại không? Ta... ta đói rồi..."
Uyển Nhi bế nó lên, xoa đầu nó, khóe môi cong lên. Nàng ngẩng nhìn cả quảng trường đang chết lặng, ánh mắt lướt qua gương mặt cứng đờ của Triệu Linh Sương, giọng thong thả mà vang vọng:
"Ngự Thú đường trưởng lão, không biết màn khảo hạch này của đệ tử, có tính là qua không ạ?"
Ngự Thú đường trưởng lão hoàn hồn, đứng bật dậy khỏi ghế, ánh mắt bừng sáng nhìn Uyển Nhi và Đoàn Tử như nhìn thấy bảo bối. "Qua! Đương nhiên là qua!" Ông kích động thốt lên. "Không những qua, mà con bé này còn có thiên phú ngự thú kinh người! Có thể khiến một linh thú nhỏ bé bộc phát sức mạnh như vậy — đây là năng lực cảm ứng và dẫn linh mà cả trăm năm mới gặp một lần!"
Ông vội vàng bước xuống đài, đến trước mặt Uyển Nhi, giọng đầy vẻ trân trọng: "Bạch Uyển Nhi, ngươi có muốn bái ta làm sư, gia nhập Ngự Thú đường không? Với thiên phú này, tương lai ngươi ắt trở thành một ngự thú sư kiệt xuất!"
Cả quảng trường lại một phen chấn động. Ngự Thú đường trưởng lão — một trong những trưởng lão có địa vị cao nhất tông — lại đích thân mời một "phế vật" bái sư?
Triệu Linh Sương đứng chôn chân tại chỗ, mặt hết trắng lại xanh, không thốt nên lời. Ả đã dự tính hôm nay được xem Bạch Uyển Nhi bị đuổi khỏi tông trong nhục nhã. Nào ngờ, "phế vật" ấy chẳng những không bị đuổi, mà còn được trưởng lão đích thân thu làm đồ đệ, từ nay bước lên con đường ngự thú sư cao quý!
Kẻ mất mặt hôm nay, không phải Bạch Uyển Nhi, mà chính là ả.
Uyển Nhi khom người hành lễ với Ngự Thú đường trưởng lão, đáp lời cung kính mà không kém phần tự tại: "Đa tạ trưởng lão có lòng. Đệ tử nguyện bái sư."
Ngay lúc ấy, giữa bầu không khí chấn động, một bóng người từ trên cao lướt xuống, nhẹ nhàng đáp giữa quảng trường.
Đó là một nam tử trẻ tuổi, thân khoác áo bào trắng thêu vân xanh, dáng người cao gầy, khí chất lạnh lẽo tựa băng sương. Gương mặt chàng tuấn tú đến mức khiến người ta phải nín thở, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm, lãnh đạm, như thể mọi thứ trên đời đều không lọt vào mắt.
Vừa thấy chàng, cả quảng trường lập tức xôn xao, các đệ tử vội vàng cúi chào đầy kính sợ.
"Là... là đại sư huynh Lăng Hàn!"
"Đệ nhất thiên tài của Thanh Vân Tông! Sao đại sư huynh lại đến đây?"
Lăng Hàn — cái tên mà cả tông môn ai cũng biết. Chàng là đệ tử xuất sắc nhất, thực lực vượt xa đồng môn, lạnh lùng ít nói, chưa từng để tâm đến chuyện của đệ tử ngoại môn. Vậy mà hôm nay, chàng lại đích thân xuất hiện ở quảng trường khảo hạch.
Ánh mắt lãnh đạm của Lăng Hàn lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Uyển Nhi — chính xác hơn là dừng lại trên cục lông tròn Đoàn Tử trong lòng nàng. Trong đáy mắt vốn không gợn sóng của chàng, thoáng qua một tia chấn động khó nhận ra.
Chàng chậm rãi bước tới trước mặt Uyển Nhi. Cả quảng trường nín thở dõi theo.
"Con linh thú này." Giọng Lăng Hàn trầm và lạnh, nhưng lại mang theo một sự nghiêm túc lạ thường. "Ngươi kiếm được ở đâu?"
Uyển Nhi ngẩng đầu nhìn chàng, không hề khúm núm: "Là ta cứu nó khi nó sắp chết đói. Có chuyện gì sao, đại sư huynh?"
Lăng Hàn nhìn Đoàn Tử chằm chằm, ánh mắt phức tạp. Chàng im lặng hồi lâu, rồi mới thốt lên một câu khiến cả quảng trường — và cả Uyển Nhi — chấn động tận tâm can:
"Con linh thú của ngươi... có thể là mảnh ghép cứu được linh thú của ta. Một linh thú mà cả tông môn, cả những bậc luyện đan sư giỏi nhất, đều bó tay không cứu nổi suốt ba năm nay."
Uyển Nhi ngẩn người. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của vị đại sư huynh lạnh lùng nhất Thanh Vân Tông, linh cảm mách bảo nàng rằng, một chương mới của cuộc đời nàng — và một mối duyên phận không ngờ tới — vừa mới bắt đầu.