Đêm thứ ba, Cửu Huyền Cung tấn công.
Không phải đột kích — họ đến công khai, năm người dàn thành hàng trước cổng sơn môn, linh lực khai mở hoàn toàn. Đây là tuyên chiến rõ ràng, không che giấu.
Cấm chế của Huyền Nguyệt Sơn Môn rung lên khi linh lực của năm người tấn công đồng thời. Lạc Vô Trần đứng trên cổng chính, các trưởng lão và đệ tử cấp cao dàn phía sau. Diệp Vô Tịch đứng bên tay phải của bà.
— Lạc chưởng môn, — lão nhân áo xám nói từ bên dưới, — ta nói thật lần cuối. Giao người ra, chúng ta rút lui. Không giao, chúng ta vào lấy và Huyền Nguyệt Sơn Môn sẽ chịu hậu quả.
— Hậu quả đó ta sẽ chịu, — Lạc Vô Trần đáp, giọng lạnh như không khí đêm thu. — Nhưng ngươi cũng cần nhớ — ta không phải không có hậu thuẫn. Hai đại phái còn lại biết các ngươi đang ở đây tối nay.
Đó là điều bà đã làm trong ba ngày — liên lạc với hai đại phái còn lại, không xin giúp đỡ, chỉ thông báo. Đủ để Cửu Huyền Cung biết rằng nếu họ làm gì Huyền Nguyệt, sẽ không qua mắt được thiên hạ.
Lão nhân dừng lại. Tính toán. Rồi ra lệnh tấn công cấm chế.
Trận chiến bắt đầu.
Cấm chế Huyền Nguyệt được xây dựng qua ba trăm năm — không dễ phá. Nhưng năm người của Cửu Huyền Cung đều tu vi cao, và họ phối hợp theo một pháp trận mà Lạc Vô Trần chưa từng thấy. Cấm chế rạn dần.
Các trưởng lão và đệ tử cấp cao dồn linh lực gia cố từ bên trong. Lạc Vô Trần xuất kiếm — Huyền Nguyệt Kiếm, linh khí mạnh nhất trong sơn môn — và tấn công pháp trận của đối phương từ trên cao.
Diệp Vô Tịch ở bên cạnh bà, kiếm trong tay, nhưng chưa động thủ — cậu quan sát pháp trận của đối phương với đôi mắt chú tâm hoàn toàn.
— Pháp trận đó có điểm yếu ở vị trí người đứng phía đông bắc, — cậu nói khẽ với sư phụ. — Nếu phá được người đó, toàn trận sẽ loạn.
— Ta biết. Nhưng để tiếp cận vị trí đó cần vượt qua tầng ngoài—
— Đệ tử có thể đến đó.
Lạc Vô Trần nhìn cậu — cậu đang nhìn lại bà với ánh mắt không xin phép, chỉ thông báo và chờ bà quyết định có cản không.
Bà không cản. — Cẩn thận.
Cậu nhảy xuống.
Diệp Vô Tịch không phải tu sĩ mạnh nhất trong trận này — nhưng cậu nhanh, và cậu đọc được pháp trận theo cách mà ngay cả Lạc Vô Trần cũng phải thừa nhận là thiên phú. Cậu luồn qua tầng ngoài của pháp trận bằng những bước di chuyển chính xác đến mức hầu như không kích động phòng thủ.
Rồi cậu đến gần người đứng phía đông bắc — và ra đòn.
Đòn kiếm đó sử dụng toàn bộ linh lực cậu có sau khi phong ấn thứ hai vỡ — mạnh hơn bất kỳ đòn nào cậu từng ra trước đó. Người đứng phía đông bắc không ngờ có ai đột phá được vào vị trí đó và bị đẩy lùi.
Pháp trận loạn.
Cùng lúc đó, phong ấn thứ ba vỡ.
Không ai hiểu tại sao — kể cả Diệp Vô Tịch. Chỉ biết rằng khi cậu dùng hết linh lực ra đòn đó, thứ gì đó ở sau gáy vỡ tung, và linh lực tràn ra theo cách cậu chưa từng trải qua.
Sức mạnh đột ngột tăng vọt. Cậu đứng giữa pháp trận đang loạn, linh khí cuộn quanh người như bão, và lần đầu tiên trong hai mươi năm cuộc đời, cậu cảm thấy toàn bộ bản thân mình — không bị che, không bị chặn, không có thứ gì ngăn giữa cậu và chính mình.
Lão nhân áo xám nhìn cậu và lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt thực sự: kinh ngạc.
— Cả ba phong ấn vỡ đồng thời, — hắn nói, giọng không còn tự tin như trước. — Điều này không nằm trong tính toán.
— Rút lui, — một người khác trong nhóm nói nhanh. — Bây giờ không phải lúc.
Cửu Huyền Cung rút lui trong đêm, nhanh như khi đến.
Diệp Vô Tịch đứng giữa sân, linh khí vẫn còn cuộn nhẹ quanh người, nhìn hướng họ biến mất. Rồi quay lại nhìn lên — Lạc Vô Trần đứng trên cổng, nhìn xuống cậu.
Cậu cúi đầu.
Bà không nói gì. Nhưng cái gật đầu nhẹ của bà nói nhiều hơn bất kỳ lời nào.