Sáng hôm sau, Huyền Nguyệt Sơn Môn yên tĩnh trở lại.
Cấm chế được gia cố. Người bị thương được chữa trị. Các đệ tử trở về việc thường ngày — có phần chậm hơn và cẩn thận hơn, nhưng trở về.
Diệp Vô Tịch ngủ suốt từ đêm hôm trước đến gần trưa — điều chưa bao giờ xảy ra với cậu. Khi thức dậy, cậu nằm im trên giường một lúc, cảm nhận bản thân mình.
Khác. Hoàn toàn khác.
Không phải khác theo nghĩa đau hay tổn thương — khác theo nghĩa rộng hơn, nhẹ hơn. Như cởi bỏ một bộ giáp đã mặc quá lâu đến mức quên mất cảm giác không mặc nó là thế nào.
Cậu đến thư phòng của sư phụ.
Lạc Vô Trần đang ngồi đọc sách, trà trên bàn còn bốc khói. Bà ngẩng đầu khi cậu bước vào. — Ngồi xuống.
Cậu ngồi xuống đối diện bà. Một lúc trôi qua trong im lặng — loại im lặng quen thuộc của hai người đã sống cạnh nhau đủ lâu để không cần lấp đầy khoảng trống.
— Cửu Huyền Cung sẽ trở lại, — cậu nói.
— Ta biết. Nhưng không phải ngay. Họ cần đánh giá lại tình hình.
— Và khi họ trở lại, đệ tử sẽ mạnh hơn bây giờ nhiều.
— Đúng. — Lạc Vô Trần đặt sách xuống, nhìn thẳng vào cậu. — Ngươi cảm thấy thế nào?
Câu hỏi đơn giản, nhưng từ người thường kiệm lời như Lạc Vô Trần, nó nặng hơn vẻ ngoài nhiều.
— Nhẹ, — Diệp Vô Tịch nói sau một lúc suy nghĩ. — Và... đầy. Hai thứ đó nghe mâu thuẫn nhưng đều đúng.
— Không mâu thuẫn. Khi không còn thứ gì đè xuống, người ta thấy cả nhẹ lẫn đầy cùng lúc.
Cậu nhìn bà. — Sư phụ biết cảm giác đó không?
Lạc Vô Trần im lặng một nhịp — nhịp ngắn nhưng cậu nhận ra. — Biết. Nhưng đó là chuyện khác.
— Khi nào sư phụ muốn kể, đệ tử muốn nghe.
Bà nhìn cậu — lần đầu tiên cậu nói câu đó theo hướng ngược lại, người trẻ nói với người lớn hơn theo cách đó. Không phải vô lễ. Mà là đủ thân để nói thật.
— Có thể, — bà nói. — Một ngày nào đó.
Họ ngồi thêm một lúc. Rồi Diệp Vô Tịch hỏi: — Sư phụ nghĩ người đặt phong ấn cho đệ tử — người phụ nữ trong ký ức — là ai?
Lạc Vô Trần suy nghĩ thật sự trước khi trả lời. — Ta không chắc. Nhưng ta nghĩ người đó biết những gì cậu sẽ trải qua — và cố ý để cậu trải qua trước khi phong ấn vỡ hết. Mười năm trong sơn môn này, luyện kiếm, học đạo, hiểu người — đó không phải là thời gian lãng phí. Đó là chuẩn bị.
— Chuẩn bị cho điều gì?
— Ta chưa biết. Nhưng ngươi sẽ biết — theo thời gian.
Diệp Vô Tịch gật đầu, mắt nhìn ra cửa sổ — bầu trời sau mưa đêm qua trong xanh hơn thường ngày, ánh sáng buổi sáng đổ xuống sân thiền tạo thành những ô vàng nhạt trên đá.
— Sư phụ, — cậu nói, không rời mắt khỏi bầu trời, — dù đệ tử là ai, dù thân thế của đệ tử cuối cùng như thế nào — đệ tử muốn ở lại đây. Không phải vì không có chỗ nào khác đi. Mà vì đây là nơi đệ tử chọn.
Lạc Vô Trần nhìn học trò mình — cậu hai mươi tuổi, không còn là đứa trẻ ngồi trong bụi cây bên vệ đường ngày bà tìm thấy. Nhưng cái nhìn đó — cái nhìn chờ được nhìn thấy — vẫn còn đó, chỉ là bây giờ không cần chờ nữa.
— Ta biết, — bà nói.
Đó là đủ — như mọi lần, hai người này không cần nhiều lời. Chỉ cần đúng lời.
Ngoài sân, các đệ tử bắt đầu buổi luyện kiếm sáng. Tiếng kiếm chạm nhau, tiếng chân di chuyển trên đá, tiếng thầy dạy và trò học — âm thanh của một sơn môn còn sống, còn tiếp tục.
Bí ẩn về thân thế Diệp Vô Tịch chưa có câu trả lời hoàn toàn. Cửu Huyền Cung chưa từ bỏ. Người đặt phong ấn kia chưa xuất hiện.
Nhưng có những thứ đã rõ: một sư phụ biết học trò mình là ai quan trọng hơn biết học trò đến từ đâu. Một đệ tử biết nơi mình thuộc về không phải nơi sinh ra mà là nơi mình chọn ở lại. Và giữa hai người đó, mười năm sống cạnh nhau đã tạo ra thứ không thể phá bằng phong ấn hay bằng thế lực năm trăm năm tuổi.
— Hết —