Cửu Huyền Cung có nguồn gốc từ trước khi ba đại phái được thành lập — tức là ít nhất năm trăm năm trước. Không ai biết họ thờ phụng điều gì, tu luyện pháp môn gì, hay mục tiêu cuối cùng của họ là gì. Chỉ biết rằng mỗi vài chục năm lại có tin đồn về hoạt động của họ liên quan đến những sự kiện lớn trong tu tiên giới — mà sau đó người ta mới nhận ra sợi dây kết nối.
Lạc Vô Trần dành ba ngày đọc lại tất cả những gì bà tìm được về Cửu Huyền Cung. Kết quả thu hoạch được ít hơn bà muốn nhưng nhiều hơn bà lo ngại.
Trong một cuốn sách ghi chép của một tiền bối tu sĩ đã qua đời từ hai trăm năm trước, bà tìm được đoạn này:
Cửu Huyền Cung không chiêu nạp đệ tử theo cách thông thường. Họ tìm kiếm những đứa trẻ có căn cơ đặc biệt — đặc biệt theo cách không thể đánh giá bằng linh căn thông thường. Sau khi tìm được, họ đặt phong ấn lên đứa trẻ đó — phong ấn để giữ năng lực không phát tán ra ngoài, để tránh người khác nhìn ra — rồi "thả" đứa trẻ đó vào thế giới. Mục đích của việc này, ta chưa tìm ra.
Lạc Vô Trần đọc đoạn đó ba lần.
Phong ấn. Thả ra. Và sau mười năm, quay lại tìm.
Đây không phải là việc họ vô tình mất đứa trẻ. Đây là kế hoạch có chủ đích.
Bà gọi Diệp Vô Tịch vào, đọc đoạn đó cho cậu nghe.
Cậu ngồi nghe, mặt không thay đổi nhiều — nhưng Lạc Vô Trần đã quen với học trò mình đủ để nhận ra sự chú tâm hoàn toàn đằng sau vẻ bình thản đó.
— Vậy có nghĩa là họ cố tình để đệ tử sống ngoài mười năm, — cậu nói chậm rãi, — trong khi phong ấn... làm gì?
— Ta nghĩ phong ấn không chỉ che giấu năng lực, — Lạc Vô Trần nói. — Nó còn ủ ấp. Như hạt giống ủ trong đất trước khi nảy mầm. Mười năm cậu sống, trải qua, trưởng thành — những trải nghiệm đó có thể là một phần của quá trình.
— Họ muốn đệ tử trải qua điều gì đó trước khi quay về với họ.
— Đó là giả thuyết của ta.
Diệp Vô Tịch im lặng một lúc dài. Rồi ngẩng đầu nhìn sư phụ. — Sư phụ tin đệ tử là người của Cửu Huyền Cung không?
Đây là câu hỏi quan trọng nhất, và Lạc Vô Trần biết cần trả lời thật.
— Ta tin ngươi là người của ta, — bà nói. — Bất kể ngươi sinh ra từ đâu, được đặt phong ấn bởi ai, hay người ta muốn ngươi trở thành gì — mười năm qua, ta đã dạy ngươi, và ngươi đã học. Đó là điều ta biết chắc.
Cậu nhìn bà một lúc. Rồi gật đầu — không phải cúi đầu lễ phép theo kiểu đệ tử chào sư phụ, mà là gật đầu của người nhận được điều gì đó thật và đang cất giữ nó cẩn thận.
— Đệ tử không muốn về với Cửu Huyền Cung, — cậu nói.
— Ta biết.
— Nhưng nếu họ ép buộc, sư phụ sẽ bị liên lụy.
— Ta đã nói rồi — đây là trách nhiệm của ta với ngươi.
— Trách nhiệm của sư phụ không cần phải gồm cả việc đối đầu với một thế lực năm trăm năm tuổi.
Lạc Vô Trần nhìn học trò mình — cậu đang lo cho bà, điều đó hiển nhiên trong từng chữ. Không phải lo theo kiểu yếu đuối — lo theo kiểu của người hiểu rõ tình huống và không muốn người khác chịu hậu quả vì mình.
— Diệp Vô Tịch, — bà nói, tên đầy đủ, điều bà hiếm khi làm, — ngươi biết tại sao ta nhận ngươi không?
— Vì sư phụ thấy phong ấn trong người đệ tử và tò mò?
— Không phải chỉ vì vậy. — Bà nhìn thẳng vào mắt cậu. — Vì cái nhìn của ngươi hôm đó. Ngươi nhìn ta như người đã chờ đợi — không phải chờ được cứu, mà chờ được nhìn thấy. Và ta không thể bỏ qua điều đó.
Cậu không nói gì. Nhưng có gì đó trong mắt cậu thay đổi — thứ gì đó đã được giữ kín lâu ngày, hé ra một nhịp rồi đóng lại.
Đó là đủ.