Ba tháng sau khi phong ấn thứ nhất vỡ, phái Huyền Nguyệt có khách không mời.
Người đó xuất hiện vào lúc chạng vạng tối, vượt qua cấm chế của sơn môn một cách dễ dàng đến mức khó tin — như thể cấm chế đó không tồn tại với hắn. Là một lão nhân tóc bạc, mặc áo xám, không mang theo vũ khí hiển thị. Đứng giữa sân chính của Huyền Nguyệt Sơn Môn như chủ nhân.
Lạc Vô Trần biết ngay khi lão nhân vượt cấm chế. Bà ra đón không phải vì lịch sự — mà vì muốn xem rõ mặt kẻ có thể vào sơn môn của bà như vào chỗ không người.
— Lạc chưởng môn, — lão nhân nói, giọng khàn khàn nhưng không yếu, — lâu ngày không gặp.
— Ta không quen biết ngươi, — Lạc Vô Trần nói thẳng.
— Không quen biết ta. Nhưng quen biết người ta đại diện. — Lão nhân mỉm cười, nét cười không có chút ấm áp. — Chưởng môn có nhớ Cửu Huyền Cung không?
Lạc Vô Trần dừng lại.
Cửu Huyền Cung — một trong những thế lực bí ẩn nhất trong tu tiên giới, hoạt động ngầm và hiếm khi để lộ tung tích. Người ta biết họ tồn tại nhưng không biết họ muốn gì, không biết họ ở đâu, không biết có bao nhiêu người.
— Ta muốn gặp đứa trẻ, — lão nhân nói tiếp, không để Lạc Vô Trần lên tiếng. — Đứa trẻ Chưởng môn nhặt về mười năm trước dưới chân núi.
— Lý do? — Giọng Lạc Vô Trần lạnh hơn.
— Nó thuộc về chúng ta.
Ba chữ đó đơn giản và nặng nề theo cách không thể phản bác bằng lời — chỉ có thể phản bác bằng hành động.
Lạc Vô Trần đứng im một nhịp. Rồi nói: — Không.
Lão nhân nhìn bà, vẻ ngạc nhiên nhẹ — như người không quen bị từ chối. — Chưởng môn nghĩ mình có thể cản được chúng ta?
— Ta không biết ta có cản được không. — Lạc Vô Trần nhìn thẳng vào mắt lão nhân. — Nhưng đây là sơn môn của ta. Và người trong sơn môn của ta, ta có trách nhiệm bảo vệ. Ngươi muốn làm gì thì trình bày rõ lý do trước mặt ta — không phải tự ý đến lấy người.
Im lặng kéo dài.
Rồi lão nhân cười — lần này có chút thực hơn. — Nghe nói Lạc chưởng môn cứng rắn. Hóa ra đúng thật. — Hắn lùi một bước. — Chúng ta sẽ gặp lại. Và lúc đó, chưởng môn hãy nghĩ kỹ hơn.
Hắn biến mất trong bóng tối, nhẹ nhàng như chưa từng xuất hiện.
Lạc Vô Trần đứng một mình giữa sân cho đến khi chắc chắn hắn đã rời đi. Rồi bà quay vào trong.
Diệp Vô Tịch đứng ở góc hành lang — cậu đã ở đó từ lúc nào, nghe toàn bộ cuộc đối thoại.
Mắt hai người gặp nhau.
— Cửu Huyền Cung, — cậu nói khẽ. — Đệ tử có liên quan đến họ?
— Ta không biết, — Lạc Vô Trần nói thật. — Nhưng ta sẽ tìm hiểu. Và trước khi tìm ra câu trả lời—
— Sư phụ sẽ không để họ đến lấy đệ tử, — cậu nói, không phải câu hỏi.
— Đúng.
Diệp Vô Tịch im lặng một lúc. Rồi: — Sư phụ không sợ liên lụy đến phái vì đệ tử à?
Lạc Vô Trần nhìn học trò mình — cậu mười sáu tuổi, cao bằng vai bà rồi, đôi mắt vẫn giữ được thứ gì đó không-giống-trẻ-con từ ngày đầu bà gặp. — Ngươi là đệ tử trực truyền duy nhất của ta trong gần bốn mươi năm tu luyện. Ta không nhận người một cách tùy tiện.
Đó là câu trả lời gián tiếp. Nhưng cả hai đều hiểu.
Cậu cúi đầu. — Cảm ơn sư phụ.
Bà đi vào thư phòng, ngồi xuống, và lần đầu tiên sau nhiều năm mở ra cuốn cổ thư về Cửu Huyền Cung mà bà đã cất đi từ lâu vì cho rằng không cần đến.
Hóa ra bà đã nhầm.