Mười năm trôi qua.
Diệp Vô Tịch lớn lên trong phái Huyền Nguyệt như một cái cây mọc ở vách đá — không ai hiểu sao nó mọc được ở đó, nhưng nó vẫn cứ mọc, và mọc thẳng.
Bề ngoài, cuộc sống của cậu không khác các đệ tử khác nhiều. Sáng luyện kiếm, chiều học pháp thuật, tối nghe sư phụ giảng đạo. Nhưng có những điểm khiến Diệp Vô Tịch khác mọi người:
Thứ nhất, tu vi của cậu tăng chậm đến kỳ lạ — trong khi các sư huynh sư tỷ cùng độ tuổi đã đạt Trúc Cơ kỳ, cậu vẫn còn ở Luyện Khí hậu kỳ sau mười năm. Điều này khiến không ít người nhìn cậu với ánh mắt thương hại hoặc khinh thường.
Thứ hai, cậu không bao giờ tức giận vì điều đó. Không phải vì không biết người ta khinh mình — mà vì cậu có thứ gì đó bên trong, một sự điềm tĩnh không học mà có, khiến những lời ra tiếng vào trượt qua như nước trên đá.
Thứ ba — và đây là điều chỉ Lạc Vô Trần để ý — đôi khi trong lúc thiền định, linh khí xung quanh Diệp Vô Tịch xáo động theo cách không bình thường. Không mạnh. Nhưng kỳ lạ. Như thứ gì đó bên trong đang cố nhô ra mà không được.
Lạc Vô Trần dạy Diệp Vô Tịch khác với các đệ tử khác. Không phải ưu ái hơn — thực ra có phần nghiêm khắc hơn. Bà yêu cầu cậu luyện từng động tác kiếm pháp đủ một nghìn lần trước khi chuyển sang động tác tiếp theo, trong khi các đệ tử khác chỉ cần một trăm. Bà yêu cầu cậu ghi chép lại mọi biến động của linh khí trong người sau mỗi buổi tu luyện.
Diệp Vô Tịch không hỏi tại sao. Cậu làm.
Một buổi chiều, khi cậu mười lăm tuổi, đang luyện kiếm một mình trên bãi đá sau sơn môn, Lạc Vô Trần đứng quan sát từ xa. Không gọi, không ra hiệu — chỉ nhìn.
Cậu luyện tư thế thứ bảy của Huyền Nguyệt kiếm pháp — tư thế khó nhất, đòi hỏi linh khí phải chạy qua mười hai kinh mạch cùng lúc. Với tu vi Luyện Khí của cậu, điều đó gần như bất khả. Nhưng cậu vẫn thử. Lần thứ tám trăm bảy mươi hai, theo ghi chép cậu tự giữ.
Kiếm khí loang ra — không đúng hướng, không đủ lực. Cậu dừng lại, thở đều, nhắm mắt một nhịp, rồi làm lại.
Lạc Vô Trần nhìn học trò của mình và nghĩ: không phải cậu thiếu tài năng. Là thứ gì đó đang chặn tài năng đó lại.
Tối hôm đó bà gọi Diệp Vô Tịch vào thư phòng.
— Ngươi có bao giờ thấy gì bất thường trong người khi thiền định không? — Bà hỏi thẳng.
Cậu im lặng một chút. — Có. Đôi khi có thứ gì đó như muốn bung ra nhưng không bung được. Giống như... nước trong bình kín, áp lực lớn dần nhưng không có chỗ thoát.
— Cảm giác đó bắt đầu từ đâu trong người?
— Đan điền. Nhưng không phải chỉ đan điền. Còn có một điểm nữa ở giữa ngực, và một điểm ở sau gáy.
Ba điểm. Lạc Vô Trần nhớ ngay đến điều bà đã nghi ngờ từ lâu — đây là vị trí của ba phong ấn cổ pháp, loại phong ấn chỉ có tu sĩ Hóa Thần kỳ trở lên mới có thể đặt.
Ai đã phong ấn đứa trẻ này? Và tại sao?
— Sư phụ, — Diệp Vô Tịch nói, giọng bình thản như thường, — có phải thứ đó là lý do tu vi của đệ tử tăng chậm không?
Lạc Vô Trần nhìn cậu. — Có thể.
— Vậy thì đệ tử không lo. — Cậu đứng dậy chuẩn bị lui ra. — Chỉ cần biết đó không phải vì bản thân đệ tử kém là đủ.
Bà nhìn theo bóng học trò mình ra khỏi cửa, và lần đầu tiên trong mười năm, bà cảm thấy thứ gì đó không hẳn là lo lắng — nhưng gần với điều đó.