Shanghai Fashion Week, chiều thứ Sáu, ba giờ ba mươi phút. Địa điểm: nhà kho cải tạo ở West Bund — trần cao, tường gạch thô, ánh đèn được thiết kế để tạo cảm giác như ánh sáng xuyên qua tán cây rừng già.
Khách mời lấp đầy hàng ghế trước mười lăm phút. Biên tập viên từ Vogue, Elle, Harper's Bazaar, L'Officiel. Blogger và KOL thời trang lớn nhỏ. Đại diện thương mại từ các department store lớn. Và ở hàng đầu — người mua hàng từ Lane Crawford và Joyce, hai chuỗi bán lẻ cao cấp hàng đầu châu Á.
Tô Vân Hy đứng sau cánh gà, nhìn qua khe hở vào hàng ghế đầy người. Tim đập nhanh hơn bình thường — không phải vì sợ, mà vì kích thích. Cảm giác của người đứng trước vạch xuất phát sau ba năm chạy bộ một mình trong bóng tối.
Trần Tiểu Mai
— thì thầm kế bên — Chị ơi, em thấy Lâm Tư Kỳ và Trần Mặc Hàn ở hàng giữa.
Tô Vân Hy
Không quan trọng. Đèn sắp tắt rồi.
Đèn tắt. Âm nhạc bắt đầu — không phải nhạc điện tử thông thường của show thời trang mà là một bản nhạc cụ do Vân đặt hàng riêng: cello độc tấu với âm nền là tiếng gió trong rừng. Kỳ lạ. Đẹp. Và ngay khi người xem còn đang thích nghi với âm thanh đó thì look đầu tiên bước ra.
Ba mươi lăm look. Mỗi look là một câu trong bài thơ dài mà Vân đã viết bằng vải và đường chỉ trong ba tháng qua. Họa tiết rễ cây ẩn hiện trong từng bộ theo cách khác nhau. Màu sắc chuyển dần từ đất nâu trầm sang xanh lục non rồi sang trắng kem — như một cái cây từ rễ lên thân lên lá.
Khán giả im lặng theo cách tốt nhất — im lặng vì đang nhìn, không phải im lặng vì lịch sự. Khi look cuối cùng ra và Vân bước ra sau cùng — không phải như ngôi sao mà như người làm vườn ra nhìn vườn mình — tiếng vỗ tay bắt đầu từ hàng đầu và lan ra toàn bộ khán phòng trong vài giây.
✦ ✦ ✦
Sau show, trong khu vực backstage đông người chúc mừng, Lâm Tư Kỳ tìm đến cô. Lần này không có Trần Mặc Hàn bên cạnh. Cô ta trông mệt hơn so với cách đây một năm — ánh mắt không còn cái vẻ tự tin cũ. Cô ta nhìn Vân với ánh mắt của người vừa nhận ra mình đã sai từ rất lâu.
Lâm Tư Kỳ
Vân... show hôm nay đẹp. Thật sự đẹp.
Tô Vân Hy
Cảm ơn.
Lâm Tư Kỳ
Tao... không biết phải nói gì.
Tô Vân Hy
Thì đừng nói gì cả. — Giọng Vân không ấm, không lạnh, chỉ là thật. — Mày đã làm những gì mày làm. Tao đã xây dựng những gì tao xây dựng. Chúng ta không cần giải thích thêm gì với nhau nữa.
Lâm Tư Kỳ
Mày không oán tao à?
Tô Vân Hy
— nhìn thẳng vào mắt bạn cũ — Tao không có thời gian để oán. Tao bận quá rồi.
Cô quay người đi, trở lại với đám đông đang chờ chụp ảnh và bắt tay. Phía sau lưng, cô nghe tiếng Tư Kỳ thở dài. Nhưng cô không quay lại.