VÂN nhận được lời mời tham gia Shanghai Fashion Week năm thứ ba — không phải slot nhỏ trong chương trình phụ mà là show chính thức trong lịch chính, chiều thứ Sáu, giờ đẹp nhất trong cả tuần.
Đây là thứ mà ba năm trước, khi Vân ngồi giữa sàn nhà tối với ly sữa nóng, cô biết mình muốn nhưng không dám nghĩ đến như một khả năng gần. Bây giờ nó ở đây, thật và cụ thể dưới dạng một email từ ban tổ chức. Cô không nhảy lên mừng. Cô in email ra, kẹp vào bìa hồ sơ, và bắt đầu lên kế hoạch.
Tháng chuẩn bị cho show là tháng cường độ cao nhất kể từ khi VÂN ra đời. Bộ sưu tập mùa xuân hè năm sau — ba mươi lăm look, chủ đề "Rễ" — lấy cảm hứng từ cây cối: những thứ phát triển mạnh nhất thường có rễ ăn sâu nhất, không nhìn thấy nhưng không thể thiếu. Vân thiết kế với họa tiết lấy cảm hứng từ cấu trúc rễ cây nhìn qua kính hiển vi — không nhận ra ngay là rễ cây, chỉ thấy một hệ thống đường nét phức tạp và đẹp theo kiểu trừu tượng.
Đêm trước show, cô ở lại văn phòng đến hai giờ sáng kiểm tra từng bộ lần cuối. Khi chỉ còn mình cô và ánh đèn trắng của phòng fitting room, cô đi dọc theo hàng trang phục treo thẳng hàng. Chạm tay vào từng bộ. Nhìn từng chi tiết. Và cảm thấy — lần đầu tiên từ khi bắt đầu chuẩn bị — sự bình yên thật sự.
Đây là tốt nhất cô có thể làm. Mỗi đường chỉ, mỗi nếp gấp, mỗi màu sắc đều là quyết định có chủ đích. Cô không thể kiểm soát phản ứng của người xem — nhưng cô có thể kiểm soát việc mình đã làm hết sức hay chưa. Cô đã làm hết sức.
✦ ✦ ✦
Điện thoại rung. Trịnh Khải Dương.
Trịnh Khải Dương
Hai giờ sáng mà còn chưa về?
Tô Vân Hy
Anh cũng chưa ngủ à?
Trịnh Khải Dương
Tôi có cuộc họp với quỹ bên Singapore qua video call. Cô ổn không?
Tô Vân Hy
Ổn. Hơn ổn. — Cô nhìn hàng trang phục trước mặt. — Anh biết không, tôi nghĩ đây là lần đầu tiên trong ba năm tôi thực sự không sợ điều gì nữa.
Trịnh Khải Dương
Không sợ gì hết?
Tô Vân Hy
Không sợ show thất bại. Không sợ người ta không thích. Không sợ bị phán xét. Nếu show không tốt — tôi sẽ học từ đó và làm tốt hơn lần sau. Sợ hãi không giúp ích gì.
Trịnh Khải Dương
Vân. — Lần đầu anh gọi tên cô không kèm "cô". — Ngày mai show xong, cô có muốn ăn tối không? Không phải cà phê làm việc. Ăn tối thật sự.
Tô Vân Hy đứng giữa phòng fitting room lúc hai giờ sáng và mỉm cười một mình.
Tô Vân Hy
Được. Nhưng tôi chọn nhà hàng.
Trịnh Khải Dương
Đương nhiên rồi.