Sáu tháng sau Shanghai Fashion Week, tạp chí Forbes China đăng bài "30 Under 30 trong lĩnh vực thời trang và sáng tạo" — và tên Tô Vân Hy xuất hiện ở vị trí thứ bảy, kèm theo ảnh chân dung chụp trong văn phòng VÂN, cửa sổ sau lưng nhìn ra Bund.
Cô đọc bài báo lần đầu trên điện thoại lúc sáu giờ sáng, ngồi trong bếp với ly cà phê đầu ngày chưa kịp nguội. Đọc xong, cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ bếp — không phải Bund, chỉ là một con phố nhỏ đang dần sáng — và ngồi im một lúc. Cô không khóc. Không cần. Cô chỉ ngồi với cảm giác của người đã đi một chặng đường dài và đang dừng lại nhìn ra phía sau để đánh giá xem mình đã đi bao xa.
Xa hơn cô tưởng.
✦ ✦ ✦
VÂN sau Fashion Week không còn là thương hiệu nhỏ ai đó phải giải thích cho người khác biết là gì. Lane Crawford đặt hàng cho mùa hè năm sau với đơn hàng đủ lớn để Vân phải thuê thêm xưởng gia công. Joyce đang đàm phán cho pop-up store ở Hồng Kông. Và một tập đoàn thời trang Pháp — tên tuổi đủ lớn để Tiểu Mai suýt ngã ghế khi đọc email — đã liên lạc hỏi về khả năng hợp tác chiến lược.
Trịnh Khải Dương
Đây là đề nghị tốt. Nhưng cô cần đọc kỹ điều khoản sáng tạo — họ có thể muốn quyền phủ quyết thiết kế.
Tô Vân Hy
Tôi biết. Đó là điều khoản tôi sẽ không chấp nhận. Nếu họ muốn VÂN — họ phải muốn VÂN thật, không phải VÂN do họ kiểm soát.
Trịnh Khải Dương
Có thể họ không đồng ý.
Tô Vân Hy
Thì không hợp tác. Có người khác sẽ muốn theo điều kiện của tôi. — Cô ngừng lại. — Anh nghĩ tôi quá cứng đầu không?
Trịnh Khải Dương
Tôi nghĩ đó là lý do VÂN tồn tại và phát triển được đến hôm nay. — Anh nhìn cô qua bàn cà phê. — Vân, cô biết điểm mạnh nhất của mình là gì không?
Tô Vân Hy
Thiết kế?
Trịnh Khải Dương
Không. Là cô không bao giờ ra quyết định từ chỗ sợ hãi. Cô chỉ ra quyết định từ chỗ biết mình muốn gì. — Anh dừng lại. — Đó là thứ hiếm hơn tài năng.
Tô Vân Hy nhìn anh một lúc. Rồi cô cười — nụ cười đầy đủ, không phải nụ cười xã giao mà cô hay dùng ở sự kiện công việc. Nụ cười của người thật sự vui.
✦ ✦ ✦
Tập đoàn Pháp đồng ý với điều kiện của Vân — quyền sáng tạo tuyệt đối thuộc về VÂN, tập đoàn chỉ hỗ trợ phân phối và vốn mở rộng. Thỏa thuận được ký vào một sáng tháng Ba, trong văn phòng mới của VÂN lúc này đã rộng gấp đôi năm ngoái.
Cùng tuần đó, tòa án ra phán quyết vụ kiện vu khống: nguyên đơn thắng kiện, bị đơn phải bồi thường và đăng thông cáo xin lỗi công khai. Vân đọc bản xin lỗi đó trên điện thoại, lưu lại một giây, rồi xóa đi. Không cần giữ. Đã xong rồi.
Tối cuối tháng Ba, Tô Vân Hy ngồi trong văn phòng sau giờ làm việc, mở cuốn sổ tay và đọc lại dòng chữ cô viết ba năm trước:
"Họ lấy đi người yêu, công việc và danh tiếng. Họ để lại cho tao tự do. Tao sẽ dùng tự do đó để xây dựng thứ họ không bao giờ có thể chạm đến."
Cô đọc xong, gấp cuốn sổ lại. Xây dựng xong rồi. Không phải kết thúc — còn nhiều thứ phía trước, nhiều show, nhiều thị trường, nhiều bộ sưu tập chưa được làm. Nhưng cái thứ cô hứa với mình đêm đó đã tồn tại. Nó có tên là VÂN. Nó có ba trăm nhân viên, đối tác ở mười thành phố, và một bài trên Forbes. Và quan trọng hơn: nó là của cô. Hoàn toàn của cô. Không ai cho, không ai có thể lấy đi.
Cô đứng dậy, khoác áo, tắt đèn bàn. Rồi lấy điện thoại, nhắn tin cho Trịnh Khải Dương: Anh rảnh tối nay không? Tôi muốn ăn mừng một thứ.
Anh nhắn lại trong vòng ba mươi giây: Rảnh. Cô chọn nhà hàng.
Cô cười, bước ra khỏi văn phòng, khóa cửa. Thượng Hải đêm tháng Ba se lạnh dễ chịu. Đèn đường vàng. Tiếng người qua lại. Mùi thức ăn từ hàng quán mở muộn.
Tô Vân Hy bước đi trên vỉa hè, bước chân không vội — của người biết mình đang đi đâu và không cần chạy để đến nơi.
"Phục thù tốt nhất không phải là hủy hoại kẻ phản bội.
Mà là trở thành người họ không thể phủ nhận."
✦ HẾT PHẦN 1 ✦