Trịnh Khải Dương xuất hiện trong cuộc đời Tô Vân Hy theo cách không ai lên kịch bản được: anh ta bước vào xưởng may của cô lúc mười một giờ đêm bởi vì anh lạc đường khi đi tìm quán nhậu và tòa nhà bên cạnh trông rất giống nhau từ phía sau.
Vân đang ngồi trên sàn xưởng sắp xếp mẫu vải cho bộ sưu tập mùa xuân khi cửa mở và một người đàn ông cao, mặc áo khoác lông cừu màu camel bước vào, nhìn xung quanh với vẻ bối rối hoàn toàn chân thật.
Trịnh Khải Dương
Ồ. Đây không phải quán Lão Trương.
Tô Vân Hy
Đây là xưởng may tư nhân lúc mười một giờ đêm. Anh vào được vì bảo vệ của tòa nhà buồn ngủ quên khóa cửa bên hông. Anh có thể ra ngoài theo hướng mình đến.
Trịnh Khải Dương
Được. Xin lỗi đã làm phiền. — Anh nhìn xuống sàn nơi cô đang ngồi giữa đống vải. — Cô không sao không? Tại sao lại ngồi dưới sàn?
Tô Vân Hy
Vì tôi cần nhìn vải ở góc nhìn thấp để đánh giá độ phản quang. Anh có thể ra đi.
Anh ta ra. Nhưng hôm sau anh ta quay lại — lần này qua cửa chính, trong giờ hành chính, cầm theo hộp bánh trung thu từ tiệm Xuân Phát nổi tiếng nhất Thượng Hải.
Trịnh Khải Dương
Để xin lỗi về tối qua. Và vì tôi tò mò về cái thương hiệu nhỏ trên cửa tòa nhà này.
Tô Vân Hy nhìn người đàn ông ba mươi tuổi này với ánh mắt đánh giá lạnh lùng của người đã học được rằng người tốt bụng không nhất thiết là người tốt. Anh ta cao, tóc đen, khuôn mặt trung bình nhưng mắt sáng theo kiểu của người hay đặt câu hỏi. Cô nhận ra chiếc áo khoác đó là của một thương hiệu Ý không nổi tiếng nhưng rất đắt.
Tô Vân Hy
Anh làm nghề gì?
Trịnh Khải Dương
Đầu tư. Quỹ tư nhân. — Anh đặt hộp bánh lên quầy lễ tân nhỏ. — Tôi đọc bài về VÂN trên Elle tháng trước. Thú vị.
Tô Vân Hy
Đầu tư mà đọc tạp chí thời trang à?
Trịnh Khải Dương
Tôi đọc tất cả. Thị trường tiêu dùng không thể hiểu nếu không hiểu thời trang và văn hóa. — Anh nhìn thẳng vào mắt cô. — Cô có muốn nói chuyện về VÂN không? Hoàn toàn không vụ lợi — tôi chỉ tò mò.
Vân nhìn anh ta một lúc. Rồi cô chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc.
Tô Vân Hy
Mười lăm phút. Tôi có cuộc họp lúc hai giờ.
Họ nói chuyện hai tiếng. Vân bỏ lỡ cuộc họp lúc hai giờ.
✦ ✦ ✦
Trịnh Khải Dương không phải người cô tìm kiếm — cô không tìm kiếm ai. Nhưng anh ta là người duy nhất trong năm qua nhìn vào VÂN và không hỏi "tại sao lại chọn ngành khó như vậy?" mà hỏi "cô muốn VÂN đứng ở đâu trong mười năm nữa?" Câu hỏi đó khiến cô ngồi thẳng dậy và trả lời dài hơn bất kỳ câu hỏi nào trong năm qua.
Anh không đầu tư vào VÂN — cô không cần và không muốn nhà đầu tư thời điểm này. Nhưng anh trở thành người cô hay gọi điện khi cần một góc nhìn từ ngoài ngành. Anh hay đặt câu hỏi theo kiểu nhà đầu tư — tỉnh táo, không cảm xúc, đôi khi khó chịu — và chính những câu hỏi đó giúp cô tránh được nhiều quyết định sai.
Họ không hẹn hò. Họ chỉ là hai người trưởng thành hay uống cà phê cùng nhau và nói chuyện thật. Trong thành phố lớn đầy người cô đơn này, đó đã là một thứ hiếm.