Năm thứ hai, VÂN chuyển ra văn phòng thật sự — ba trăm mét vuông ở tầng bảy một tòa nhà thương mại quận Huangpu, cửa sổ nhìn ra Bund lấp lánh. Vân ký hợp đồng thuê, đứng nhìn căn phòng trống trơn mùi sơn mới và cảm thấy một thứ gì đó nở ra trong ngực — không phải kiêu ngạo, mà là xác nhận.
Đội ngũ lúc này có bảy người: Vân phụ trách thiết kế và sáng tạo, Tiểu Mai dẫn team marketing ba người, thêm giám đốc vận hành tên Lý Kiến Quốc — người đàn ông bốn mươi tuổi từng làm logistics cho một thương hiệu thời trang lớn và nghỉ việc vì chán sếp — và một kế toán trưởng làm bán thời gian.
Bộ sưu tập mùa thu năm đó là bước đột phá thật sự. Vân đặt tên nó là "Vết" — lấy cảm hứng từ những thứ để lại dấu ấn không thể xóa: vết cà phê trên giấy, vết mực trên tay sau một ngày vẽ, vết nắng trên da sau mùa hè. Màu sắc chủ đạo là trầm — xanh đá phiến, nâu cognac, trắng ngà — với các chi tiết in họa tiết vết loang được cô thiết kế riêng.
Bộ sưu tập ra mắt qua một video ngắn: không sàn diễn, không model chuyên nghiệp. Chỉ là mười phụ nữ bình thường từ các nghề nghiệp khác nhau — kỹ sư, đầu bếp, họa sĩ, bác sĩ — mặc VÂN trong một ngày làm việc thực của họ, được quay bằng điện thoại, dựng không công phu nhưng chân thật đến mức người xem dừng lại.
Video đạt mười hai triệu lượt xem trong bốn mươi tám tiếng. Toàn bộ bộ sưu tập bán hết trong ba ngày.
✦ ✦ ✦
Doanh thu năm thứ hai: hai mươi tám triệu nhân dân tệ. Lợi nhuận ròng sau chi phí: chín triệu. Vân nhìn vào bản báo cáo tài chính cuối năm và nghĩ đến cái đêm ngồi giữa sàn nhà tối với ly sữa nóng và danh sách tài sản. Mười lăm triệu tiết kiệm ban đầu giờ đã sinh ra chín triệu lợi nhuận chỉ trong một năm. Và quan trọng hơn: tên VÂN đang bắt đầu được nhắc đến trong cùng câu với các thương hiệu Trung Quốc đang nổi.
Trịnh Khải Dương
Cô có nghĩ đến việc mở rộng ra nước ngoài chưa?
Tô Vân Hy
Đang nghĩ. Nhưng chưa phải lúc. Tôi muốn VÂN đứng vững ở Trung Quốc trước — hiểu rõ khách hàng nội địa, xây dựng bản sắc không thể nhầm lẫn. Rồi mới ra ngoài.
Trịnh Khải Dương
Khôn ngoan. Nhiều thương hiệu Trung Quốc vội ra quốc tế khi nội địa chưa vững và thất bại ở cả hai.
Tô Vân Hy
Tôi không vội. — Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn Bund xa xa. — Tôi có thời gian.
Đó là sự thật. Cô hai mươi tám tuổi. Cô không vội. Cô chỉ cần tiếp tục làm đúng, từng bước, từng ngày. Và cô làm vậy.