Thương hiệu có tên "VÂN" — đơn giản đến mức ngạo nghễ, không thêm bất cứ chữ nào, không thêm bất cứ con số nào. Chỉ là tên cô, viết hoa toàn bộ, font chữ serif cổ điển trên nền trắng.
Tiểu Mai nhìn logo lần đầu và hỏi: "Có đơn giản quá không chị?" Vân trả lời: "Chanel chỉ có hai chữ C. Dior chỉ là tên người. Đơn giản không phải là thiếu — là tự tin." Tiểu Mai gật đầu và không hỏi thêm.
Ba tháng đầu tiên là ba tháng cực khổ theo đúng nghĩa đen. Văn phòng là phòng khách của Vân — bàn ăn được dọn thành bàn làm việc, sofa trở thành chỗ ngồi cho buổi họp, sàn nhà lúc nào cũng có vải mẫu và phác thảo vương vãi. Tiểu Mai làm marketing không lương, chỉ nhận cổ phần nhỏ nếu thương hiệu cất cánh. Vân trả tiền thuê xưởng gia công từ khoản tiết kiệm, đặt lô nhỏ đầu tiên hai mươi sản phẩm để thử nghiệm thị trường.
Cô không ngủ đủ tám tiếng trong suốt ba tháng đó. Nhưng cô ngủ ngon hơn bao giờ hết — giấc ngủ của người mệt vì làm việc thật sự, không phải mệt vì lo lắng hay đau khổ.
✦ ✦ ✦
Bộ sưu tập đầu tiên của VÂN có hai mươi mốt mẫu — đầm, áo, quần — tất cả theo nguyên tắc mà Vân đặt ra từ đầu: sang trọng đủ để đến bữa tối doanh nhân, thoải mái đủ để đi họp cả ngày, và có một chi tiết thiết kế độc đáo trên mỗi món mà người nhìn chỉ phát hiện ra khi nhìn kỹ. Như bộ cúc áo được đúc từ thủy tinh tái chế. Như đường may ẩn ở vạt áo tạo hiệu ứng chuyển màu khi ánh sáng thay đổi. Như cái túi nhỏ bí mật trong lớp lót của đầm tối — đủ để bỏ vừa một chiếc AirTag và chìa khóa nhà.
Chi tiết cuối cùng đó — cái túi bí mật cho phụ nữ tự bảo vệ mình — trở thành điểm được nhắc đến nhiều nhất khi bộ sưu tập ra mắt. Tiểu Mai đăng sản phẩm lên Xiaohongshu và Weibo với chiến lược mà hai người đã bàn kỹ: không dùng KOL nổi tiếng đắt tiền, thay vào đó tặng sản phẩm cho hai mươi người dùng bình thường có phong cách thật sự — blogger nhỏ, kiến trúc sư, bác sĩ, giáo viên đại học.
Kết quả: trong tuần đầu ra mắt, hai mươi mốt mẫu bán hết. Vân đặt lô hai — năm mươi sản phẩm. Hết trong mười ngày. Lô ba — một trăm. Hết trong một tuần.
Trần Tiểu Mai
Chị ơi, có người hỏi mua sỉ rồi! Một boutique ở Bắc Kinh muốn lấy hàng!
Tô Vân Hy
Chưa. Chưa bán sỉ vội. Tao muốn kiểm soát kênh phân phối thêm sáu tháng nữa.
Trần Tiểu Mai
Sao vậy chị? Đây là cơ hội mở rộng—
Tô Vân Hy
Vì tao không muốn VÂN xuất hiện ở khắp nơi rồi bị coi là bình thường. Tao muốn nó hiếm trước khi nó nổi tiếng. Thứ hiếm mới có giá.
✦ ✦ ✦
Cuối tháng thứ ba, một biên tập viên của tạp chí Elle China nhắn tin xin gặp. Không phải bài PR trả tiền — mà là bài giới thiệu thật sự trong mục "Thương hiệu Trung Quốc đáng chú ý". Vân ngồi đối diện biên tập viên Hà Lệ Minh trong quán cà phê ở Xintiandi, tay không run, mắt không né.
Hà Lệ Minh
Cô từng làm ở Minh Châu phải không? Tôi nhớ có chút... chuyện hồi năm ngoái.
Tô Vân Hy
Có. Tôi từng làm ở đó và rời đi. VÂN là những gì xảy ra sau đó. Chị muốn viết về VÂN hay về Minh Châu?
Hà Lệ Minh
Về VÂN. Rõ ràng rồi.
Bài báo ra số tháng sau. Tiêu đề: "VÂN — Khi thiết kế Trung Quốc nói bằng ngôn ngữ của sự tự tin." Doanh số tháng đó tăng gấp ba.