Một tuần sau, Tô Vân Hy ngồi trong quán cà phê nhỏ ở con hẻm Tianzifang với ly Americano nguội và danh sách tài sản của mình trải ra trước mặt. Đây là bài tập mà cô tự đặt ra cho mình: nhìn thẳng vào thực tế, không tô hồng, không phóng đại bi kịch.
Những gì cô có: mười lăm triệu nhân dân tệ tiết kiệm — số tiền gom góp suốt sáu năm đi làm, sống tiết kiệm, không mua túi hàng hiệu dù làm trong ngành thời trang. Một phòng thuê nhỏ ở quận Jing'an còn sáu tháng hợp đồng. Một laptop MacBook Pro đã dùng ba năm. Và một bộ portfolio thiết kế dày sáu trăm trang mà không ai có thể chứng minh là của người khác vì cô lưu toàn bộ file gốc kèm metadata thời gian.
Những gì cô mất: công việc với mức lương ba trăm nghìn tệ một năm. Người yêu ba năm. Bạn thân mười năm. Và danh tiếng — tạm thời.
Cô gạch dưới chữ "tạm thời" bằng bút đỏ.
Tin đồn đạo nhái thiết kế vẫn còn lưu hành trong vòng tròn ngành thời trang Thượng Hải, dù đã có vài người lên tiếng nghi ngờ tính xác thực của "bằng chứng". Vài đồng nghiệp cũ nhắn tin hỏi thăm — một số thật sự quan tâm, một số chỉ muốn xác nhận tin đồn. Cô trả lời những người đầu, bỏ qua những người sau.
✦ ✦ ✦
Người đầu tiên đến gặp cô là Trần Tiểu Mai — đồng nghiệp cũ ở Minh Châu, phụ trách mảng marketing. Cô gái hai mươi bốn tuổi này gõ cửa phòng Vân vào một chiều thứ Ba, xách theo túi bánh bao từ quán quen và ngồi xuống không cần được mời.
Trần Tiểu Mai
Chị ơi, em biết người đăng bài đó rồi. Tài khoản ẩn danh nhưng dùng IP từ văn phòng Minh Châu. Mà Lâm Tư Kỳ thỉnh thoảng làm việc ở đó vì người quen cũ của cô ấy ngồi ở đó...
Tô Vân Hy
Em biết. Tao biết từ đầu.
Trần Tiểu Mai
Sao chị không nói ra?
Tô Vân Hy
Vì nói ra bây giờ thì được gì? Một cuộc chiến mạng xã hội mà báo nào cũng đưa tin và cả hai đều mang tiếng? Không. Tao muốn thứ khác.
Trần Tiểu Mai
Thứ gì?
Tô Vân Hy
Tao muốn đến ngày họ nhìn lên và thấy tên tao ở nơi họ không bao giờ với tới được. — Cô nhìn cô gái trẻ ngồi đối diện. — Em có muốn cùng tao làm điều đó không?
Tiểu Mai nhìn chị một hồi. Rồi cắn một miếng bánh bao, nhai chậm rãi, và gật đầu.
Trần Tiểu Mai
Em vừa nộp đơn nghỉ việc sáng nay. Hóa ra em cũng không thích Minh Châu lắm.
Vân nhìn cô gái hai mươi bốn tuổi này — nhỏ con, hay cười, mắt sáng — và cảm thấy một thứ gì đó ấm lên trong lồng ngực đã lạnh suốt một tuần.
Cô chưa biết mình sẽ làm gì. Chưa có kế hoạch cụ thể, chưa có văn phòng, chưa có tên thương hiệu. Chỉ có mười lăm triệu tệ tiết kiệm, sáu trăm trang portfolio, một cô gái trẻ ngồi ăn bánh bao trong phòng mình, và một quyết tâm chắc như thép nguội.
Đủ rồi. Bắt đầu từ đây.
✦ ✦ ✦
Cô dành ba ngày tiếp theo đọc báo cáo thị trường thời trang Trung Quốc, phân tích điểm trống trong phân khúc thời trang nữ cao cấp nhưng có tính ứng dụng — khoảng giữa fast fashion và haute couture mà nhiều thương hiệu bỏ ngỏ. Cô xem lại portfolio với con mắt lạnh lùng của nhà đầu tư. Cô tính toán vốn, chi phí, thời gian hòa vốn. Và vào buổi tối thứ Sáu, cô gọi điện cho Tiểu Mai:
Tô Vân Hy
Tao có kế hoạch rồi. Thứ Hai em đến nhà tao, mang laptop. Chúng ta bắt đầu.