Tô Vân Hy biết mình bị phản bội vào lúc mười giờ tối, khi đứng trước cửa căn hộ của Lâm Tư Kỳ — người bạn thân mười năm — với bánh sinh nhật trên tay và nghe thấy tiếng cười của Trần Mặc Hàn vọng ra từ bên trong.
Trần Mặc Hàn. Người yêu ba năm của cô. Người mà sáng hôm đó còn gọi điện hỏi cô đêm nay ăn gì, giọng ngọt ngào như đường phèn tan trong trà nóng.
Cô không gõ cửa. Cô đứng ở hành lang tầng mười lăm trong gió lạnh tháng Mười Một, tay cầm hộp bánh mặt dâu mà Tư Kỳ thích từ hồi lớp chín, và lắng nghe. Không phải vì cô muốn nghe — mà vì đôi chân cô từ chối di chuyển.
Những gì cô nghe được không nhiều. Chỉ là giọng Tư Kỳ cười cái cách mà cô chỉ cười khi thật sự thoải mái, và giọng Mặc Hàn nói nhỏ điều gì đó khiến Tư Kỳ cười thêm lần nữa. Đủ để hiểu. Không cần thêm chi tiết.
Tô Vân Hy đặt hộp bánh xuống trước cửa. Nhẹ nhàng, không tiếng động. Rồi bước ra khỏi tòa nhà, vẫy taxi, về nhà, và ngồi xuống giữa sàn phòng khách trong bóng tối.
Cô không khóc ngay. Không phải vì không đau — mà vì đau quá mức mà não bộ không kịp xử lý, như khi bị bỏng nặng thì vài giây đầu tiên không thấy đau mà chỉ thấy tê.
Cô ngồi như vậy khoảng một tiếng. Rồi khóc. Rồi dừng lại vì hết nước mắt. Rồi đứng dậy, pha ly sữa nóng, và ngồi vào bàn làm việc.
Đây là điều mà sau này cô nhận ra là bước ngoặt đầu tiên — không phải khoảnh khắc khóc, mà khoảnh khắc dừng khóc và ngồi vào bàn làm việc.
✦ ✦ ✦
Tin tức đến vào ngày hôm sau, theo cách tàn nhẫn nhất có thể. Trần Mặc Hàn gọi điện vào buổi sáng, giọng hắn có cái mềm mỏng của người đã chuẩn bị sẵn lời giải thích. Anh ta nói về "cảm xúc thay đổi", về "không thể kiểm soát trái tim", về "hy vọng Vân có thể hiểu". Tô Vân Hy nghe đến hết, không ngắt lời, rồi nói:
Tô Vân Hy
Được rồi. Chúc anh hạnh phúc.
Cúp máy. Chặn số.
Lâm Tư Kỳ không gọi — cô ta không đủ can đảm cho điều đó. Thay vào đó, cô ta làm điều còn tàn nhẫn hơn: đăng ảnh hai người lên mạng xã hội, gắn thẻ "mới bắt đầu" với caption về "tình yêu không thể che giấu". Trong vòng hai tiếng, bài đăng đó lan khắp vòng tròn bạn bè chung của họ ở ngành thời trang Thượng Hải.
Nhưng đó chưa phải phần tệ nhất. Phần tệ nhất đến vào buổi chiều, khi Giám đốc sáng tạo của công ty nơi Vân đang làm việc — Công ty thiết kế Minh Châu — gọi cô vào phòng và đặt lên bàn tờ giấy in chụp màn hình từ một diễn đàn ẩn danh. Trong đó có hàng loạt "bằng chứng" cho thấy cô đã đạo nhái thiết kế từ một nhà thiết kế nước ngoài, kèm theo hình ảnh được chỉnh sửa tinh vi đến mức nhìn qua rất thuyết phục.
Giám Đốc Vương
Vân, công ty không thể giữ người đang bị cáo buộc như thế này. Uy tín của Minh Châu...
Tô Vân Hy
Đây là tin giả. Tôi có thể chứng minh.
Giám Đốc Vương
Tôi biết. Nhưng trong thời gian điều tra, chúng tôi cần em tạm nghỉ. Hợp đồng sẽ được tạm dừng...
Tô Vân Hy nhìn ông một lúc. Rồi cô đứng dậy, cúi đầu, bước ra. Cô biết ai đứng sau cái diễn đàn đó. Chỉ có một người biết đủ chi tiết về quá trình làm việc của cô để tạo ra những hình ảnh giả thuyết phục như vậy — người đã ngồi cạnh cô hàng trăm buổi chiều, nhìn cô vẽ phác thảo, biết từng nguồn cảm hứng của cô.
Lâm Tư Kỳ. Bạn thân mười năm.
Cô ngồi trong xe taxi về nhà, nhìn phố phường Thượng Hải chiều tà trôi qua cửa kính và tự hỏi mình đã nhìn sai người từ lúc nào. Rồi cô quyết định: không quan trọng từ lúc nào. Quan trọng là từ bây giờ.
Về đến nhà, cô ngồi vào bàn làm việc lần thứ hai trong hai ngày. Lần này cô mở file thiết kế ra. Không phải để nhìn lại — mà để bắt đầu cái mới. Cô có tài năng. Cô có mười năm kinh nghiệm. Cô có một bộ não hoạt động tốt hơn bất cứ lúc nào khi cô đang tức giận có kiểm soát. Và cô có thứ mà Lâm Tư Kỳ không thể lấy đi: cô biết mình giỏi đến mức nào.
"Họ lấy đi người yêu, công việc và danh tiếng. Họ để lại cho tao tự do. Tao sẽ dùng tự do đó để xây dựng thứ họ không bao giờ có thể chạm đến." — Tô Vân Hy, đêm đầu tiên.