Sau đêm tranh cãi căng thẳng ấy, Vãn Nghi nhận thấy, thái độ của Chí Cường đối với mình ngày càng trở nên tồi tệ hơn, dường như, việc cô dám đề cập đến chuyện ly hôn đã khiến anh ta cảm thấy bị xúc phạm lòng tự tôn, dẫn đến những hành vi hung hăng, thô bạo hơn trong cách đối xử hàng ngày.
"Cô tưởng mình là ai mà dám đòi ly hôn với con trai tôi?" Chu thị, sau khi biết được chuyện này từ Chí Cường, cũng bắt đầu lộ rõ bản chất khắc nghiệt, cay nghiệt, hoàn toàn khác biệt so với sự nghiêm khắc thông thường trước đây.
"Con chỉ nghĩ, nếu cả hai không hạnh phúc, ly hôn sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người." Vãn Nghi đáp, cố gắng giữ vững lập trường dù phải đối mặt với áp lực ngày càng lớn từ cả mẹ chồng lẫn chồng.
"Không được! Trong nhà họ Lâm này, chưa từng có chuyện con dâu đòi ly hôn bao giờ! Cô phải biết an phận, làm tròn bổn phận của một người vợ!" Chu thị quát lớn, thể hiện rõ tư tưởng cổ hủ, bảo thủ đã ăn sâu trong suy nghĩ của bà suốt nhiều thập kỷ.
Tình hình càng trở nên căng thẳng hơn khi, một tuần sau đó, Chí Cường, trong một lần say rượu trở về nhà, đã lần đầu tiên ra tay đánh đập Vãn Nghi, sớm hơn nhiều so với những gì cô còn nhớ được từ kiếp trước, có lẽ, do sự tức giận vì việc cô dám đề nghị ly hôn đã đẩy nhanh quá trình bộc lộ bản chất bạo lực của anh ta.
"Đồ đàn bà không biết điều! Dám đòi ly hôn với ta à?" Chí Cường quát lớn, giơ tay tát mạnh vào mặt Vãn Nghi, khiến cô ngã nhào xuống sàn nhà, má sưng vù, rớm máu.
Nhưng lần này, khác với kiếp trước, khi cô chỉ biết co ro chịu đựng trong sợ hãi, Vãn Nghi, với tâm lý vững vàng của một người đã từng trải qua kiếp nạn đau khổ, nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh, ánh mắt cô đầy sự lạnh lùng, quyết liệt nhìn thẳng vào Chí Cường.
"Anh vừa đánh tôi phải không? Được, tôi sẽ ghi nhớ điều này." Cô nói, giọng nàng lạnh lùng, không hề có chút sợ hãi nào, một sự thay đổi khiến Chí Cường không khỏi sững sờ trong giây lát.
"Em... em dám nói với ta bằng giọng điệu đó à?" Anh ta hỏi, có phần bối rối trước thái độ khác thường của vợ mình.
"Tôi sẽ đi khám thương tích ngay bây giờ, và tôi sẽ nộp đơn ly hôn kèm theo bằng chứng về việc anh bạo hành tôi." Vãn Nghi tuyên bố, đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, ánh mắt nàng đầy sự quyết đoán chưa từng có.
Ngay trong đêm đó, Vãn Nghi rời khỏi nhà họ Lâm, tìm đến bệnh viện gần nhất để khám, ghi nhận lại toàn bộ thương tích mà mình phải chịu đựng, đồng thời cũng nhờ bác sĩ làm chứng, cấp giấy tờ y tế cần thiết để làm bằng chứng cho việc ly hôn sau này.
Sau khi rời bệnh viện, cô không quay trở lại nhà họ Lâm nữa, mà tìm đến nhà cha mẹ ruột, những người mà trong kiếp trước, vì quá xấu hổ, sợ hãi trước sự đe dọa của gia đình chồng, cô chưa từng dám tìm đến cầu cứu.
"Con gái, sao con lại ra nông nỗi này?" Mẹ của Vãn Nghi, bà Lý thị, không giấu được sự đau xót, phẫn nộ khi nhìn thấy gương mặt sưng vù, đầy vết bầm tím của con gái mình.
"Mẹ, con muốn ly hôn với Chí Cường. Anh ta đã đánh con, con không thể tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân này được nữa." Vãn Nghi nói, giọng cô đầy sự kiên quyết, không hề có chút do dự.
Cha của Vãn Nghi, ông Tô Đại Thành, sau khi nghe được toàn bộ câu chuyện, không giấu được sự tức giận. "Loại người như vậy, không xứng đáng làm chồng con! Con cứ yên tâm, cha mẹ sẽ ủng hộ con hết mình trong việc ly hôn này."
Nhận được sự ủng hộ từ gia đình, Vãn Nghi cảm thấy một sự ấm áp, an tâm mà cô chưa từng có được trong kiếp trước, khi phải một mình chịu đựng mọi đau khổ mà không dám tìm kiếm sự giúp đỡ từ bất kỳ ai.
Trong những ngày tiếp theo, với sự hỗ trợ của cha mẹ, Vãn Nghi chính thức nộp đơn ly hôn, kèm theo đầy đủ bằng chứng về hành vi bạo lực của Chí Cường. Dù gia đình họ Lâm cố gắng gây áp lực, thậm chí cử người đến nhà Vãn Nghi để đe dọa, thuyết phục cô rút đơn, nhưng với sự kiên định, cùng sự hậu thuẫn vững chắc từ gia đình, cô vẫn giữ vững lập trường của mình.
"Cô nghĩ, cô có thể dễ dàng ly hôn với con trai tôi như vậy sao? Cô sẽ phải hối hận vì quyết định này!" Chu thị đến tận nhà Vãn Nghi, lớn tiếng đe dọa, nhưng lần này, bà không còn có thể dễ dàng áp đảo, kiểm soát được con dâu như trước nữa.
"Bà không cần phải đe dọa tôi nữa. Chí Cường đã đánh tôi, tôi có đầy đủ bằng chứng, pháp luật sẽ đứng về phía tôi." Vãn Nghi đáp, giọng nàng bình thản nhưng đầy sự uy nghiêm, khiến Chu thị không khỏi sững sờ trước sự thay đổi hoàn toàn trong thái độ của người con dâu mà bà từng coi là nhu nhược, dễ bắt nạt.
Sau nhiều tuần đấu tranh pháp lý, cuối cùng, tòa án cũng chính thức chấp thuận đơn ly hôn của Vãn Nghi, dựa trên những bằng chứng rõ ràng về hành vi bạo lực gia đình mà Chí Cường đã gây ra. Cô chính thức được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ mà lẽ ra, trong kiếp trước, cô đã phải chịu đựng thêm hai năm rưỡi nữa trước khi phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
"Cuối cùng, mình cũng đã tự do rồi." Vãn Nghi thì thầm, đứng trước cổng tòa án, ánh mắt cô nhìn lên bầu trời xanh trong, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm, giải thoát sâu sắc mà cô chưa từng có được trong suốt ba năm hôn nhân đầy đau khổ ở kiếp trước.
Trở về nhà cha mẹ, Vãn Nghi bắt đầu một cuộc sống mới, hoàn toàn độc lập, tự do khỏi những ràng buộc, đau khổ mà gia đình họ Lâm đã gây ra cho cô. Cô hiểu rõ, đây mới chỉ là bước khởi đầu trong hành trình thay đổi hoàn toàn số phận của mình, và phía trước, còn rất nhiều kế hoạch quan trọng đang chờ đợi cô thực hiện.
Trong tuần đầu tiên sau khi ly hôn, Vãn Nghi cũng phải đối mặt với không ít lời dị nghị, đàm tiếu từ hàng xóm láng giềng, những người vẫn còn giữ quan niệm cổ hủ về việc phụ nữ ly hôn là điều đáng xấu hổ. "Con bé đó chắc cũng có vấn đề gì mới bị chồng đánh đập, ly hôn như vậy." Một bà hàng xóm thì thầm bàn tán khi thấy Vãn Nghi đi ngang qua.
Dù nghe được những lời dị nghị ấy, Vãn Nghi không hề để tâm, cô hiểu rõ, những định kiến xã hội lạc hậu này sẽ không thể ngăn cản được quyết tâm xây dựng lại cuộc đời của mình. "Ta không cần phải quan tâm đến những gì người khác nghĩ, điều quan trọng nhất là ta sống đúng với những gì mình mong muốn, không còn phải chịu đựng sự bạo hành, đau khổ nữa." Cô tự nhủ, giữ vững tinh thần lạc quan, kiên định trước những thử thách từ dư luận xã hội.
Cha mẹ Vãn Nghi, dù ban đầu cũng có phần lo lắng trước những lời đàm tiếu này, nhưng luôn hết lòng ủng hộ, bảo vệ con gái trước mọi áp lực từ bên ngoài. "Con không cần phải để tâm đến những lời nói vô nghĩa đó, cha mẹ luôn tin tưởng, ủng hộ quyết định của con." Ông Tô Đại Thành nói, thể hiện sự kiên định trong việc bảo vệ hạnh phúc của con gái mình trước những định kiến xã hội lạc hậu.
Với sự ủng hộ vững chắc từ gia đình, Vãn Nghi dần dần lấy lại được sự tự tin, ổn định tâm lý sau những biến cố đầy căng thẳng vừa qua, sẵn sàng bước vào giai đoạn tiếp theo trong hành trình xây dựng lại cuộc đời mới đầy ý nghĩa của mình.
Một buổi tối, khi đang ngồi một mình trong phòng, Vãn Nghi lấy ra cuốn sổ nhỏ mà mình vẫn dùng để ghi chép lại những ký ức quan trọng từ kiếp trước, rà soát lại một lần nữa toàn bộ kế hoạch cho tương lai. Cô nhận ra, mình đã hoàn thành được bước đầu tiên, quan trọng nhất — thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ trước khi bi kịch có thể xảy ra. Giờ đây, nhiệm vụ tiếp theo là phải xây dựng được một nền tảng kinh tế vững chắc, để không chỉ tự lo được cho bản thân, mà còn có thể báo hiếu cho cha mẹ, xây dựng một cuộc sống ý nghĩa hơn nhiều so với kiếp trước.
"Ta đã có được tự do, giờ là lúc phải chứng minh, tự do ấy xứng đáng như thế nào." Cô thì thầm, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm mạnh mẽ.
Trong tuần lễ sau khi ly hôn, Vãn Nghi cũng dành thời gian để suy nghĩ thấu đáo về những sai lầm mà mình đã mắc phải trong kiếp trước — sự nhu nhược, cam chịu quá mức, sự thiếu tự tin vào bản thân, cùng việc quá phụ thuộc vào người khác mà không xây dựng được sự độc lập cần thiết cho chính mình. Cô quyết tâm, kiếp này, sẽ không lặp lại bất kỳ sai lầm nào trong số đó nữa.
"Ta sẽ tự mình xây dựng sự nghiệp, tự mình quyết định vận mệnh của chính mình, không còn phải dựa dẫm vào bất kỳ ai nữa." Vãn Nghi tự nhủ, chuẩn bị tâm thế vững vàng nhất cho hành trình khởi nghiệp đầy thử thách đang chờ đợi phía trước.