Sau khi chính thức ly hôn, Vãn Nghi dồn toàn bộ tâm sức vào kế hoạch khởi nghiệp mà cô đã ấp ủ từ trước. Với số vốn nhỏ tích lũy được từ việc bán trang sức, cùng khoản tiền bồi thường ít ỏi mà tòa án yêu cầu Chí Cường phải chi trả sau vụ ly hôn, cô bắt đầu triển khai kế hoạch buôn bán quần áo mà mình đã nghiên cứu kỹ lưỡng từ trước.
"Con định làm ăn buôn bán gì vậy?" Bà Lý thị hỏi, không giấu được sự lo lắng trước quyết định táo bạo của con gái.
"Con muốn thử buôn bán quần áo may sẵn, mẹ ạ. Con nghe nói, có một mối hàng ở miền Nam có nhiều mẫu mã đẹp, hợp thời trang, con muốn thử nhập về bán." Vãn Nghi giải thích, dù không thể tiết lộ về nguồn gốc thực sự của những thông tin mà mình có được.
Ông Tô Đại Thành, dù cũng có phần lo lắng, nhưng nhận thấy sự quyết tâm, nghiêm túc của con gái, quyết định ủng hộ. "Nếu con đã quyết tâm như vậy, cha mẹ sẽ hỗ trợ con hết mình. Con cứ mạnh dạn thử sức, thất bại cũng không sao, quan trọng là con đã cố gắng."
Với sự ủng hộ từ gia đình, Vãn Nghi bắt đầu chuyến đi đầu tiên đến khu chợ đầu mối lớn, nơi tập trung nhiều mối hàng từ khắp các tỉnh thành đổ về. Nhờ vào những kiến thức, kinh nghiệm mà cô còn nhớ được từ ký ức tương lai, cô nhanh chóng nhận ra được những mẫu mã quần áo nào sẽ trở thành xu hướng thịnh hành trong thời gian tới, từ đó đưa ra quyết định nhập hàng chính xác, hiệu quả.
"Cô gái, cô chọn hàng khá tinh tế đấy, những mẫu này chắc chắn sẽ bán chạy." Người chủ mối hàng nhận xét, không giấu được sự ấn tượng trước con mắt tinh tường của Vãn Nghi trong việc lựa chọn sản phẩm.
Sau khi nhập được lô hàng đầu tiên, Vãn Nghi bắt đầu bán lại cho những người quen, hàng xóm, đồng thời cũng mạnh dạn mang hàng ra khu chợ nhỏ gần nhà để bày bán, thu hút sự chú ý của nhiều khách hàng tiềm năng khác. Nhờ vào mẫu mã đẹp, hợp thời trang, cùng mức giá cạnh tranh, chỉ trong thời gian ngắn, lô hàng đầu tiên đã được bán hết sạch, mang lại một khoản lợi nhuận đáng kể.
"Con đã bán hết veo cả lô hàng rồi ạ, lời được gần gấp đôi vốn bỏ ra." Vãn Nghi báo cáo với cha mẹ, không giấu được sự phấn khích trước thành công bước đầu này.
"Con thực sự có tài buôn bán, cha mẹ tự hào về con." Ông Tô Đại Thành khen ngợi, không giấu được niềm vui trước sự thay đổi tích cực của con gái sau biến cố ly hôn đầy đau khổ.
Với thành công ban đầu này, Vãn Nghi tiếp tục mở rộng quy mô kinh doanh, nhập thêm nhiều lô hàng lớn hơn, đa dạng hơn về mẫu mã, đồng thời cũng bắt đầu thuê một gian hàng nhỏ tại khu chợ trung tâm để có thể tiếp cận được nhiều khách hàng hơn nữa.
Trong quá trình kinh doanh, Vãn Nghi cũng gặp phải không ít khó khăn, thử thách — từ việc phải cạnh tranh với những sạp hàng khác đã có chỗ đứng vững chắc trong khu chợ, đến việc phải học cách quản lý, cân đối tài chính sao cho hiệu quả, tránh những rủi ro có thể xảy ra trong quá trình buôn bán.
Một trong những thử thách lớn nhất mà cô gặp phải là từ một tiểu thương khác trong chợ, tên Vương Lệ Hoa, người đã có nhiều năm kinh nghiệm buôn bán quần áo tại đây, không hài lòng trước sự xuất hiện của một "đối thủ mới" đang nhanh chóng thu hút khách hàng.
"Cô gái mới đến, đừng có tưởng bở mà cạnh tranh với những người có kinh nghiệm lâu năm như chúng tôi." Vương Lệ Hoa nói, giọng bà đầy sự khiêu khích, thậm chí còn cố tình lan truyền những tin đồn không hay về chất lượng hàng hóa của Vãn Nghi để làm giảm uy tín của cô.
Đối mặt với sự cạnh tranh không lành mạnh này, Vãn Nghi không hề nao núng, mà quyết định sử dụng chính chất lượng sản phẩm, sự tận tâm trong phục vụ khách hàng để chứng minh giá trị thực sự của mình. Cô luôn đảm bảo, mọi sản phẩm mình bán ra đều có chất lượng tốt, giá cả hợp lý, đồng thời cũng luôn niềm nở, chu đáo với từng vị khách hàng, dần dần xây dựng được uy tín, danh tiếng tốt trong khu chợ.
"Cô bán hàng có tâm lắm, lần sau tôi nhất định sẽ quay lại mua tiếp." Nhiều khách hàng nhận xét, không giấu được sự hài lòng trước cung cách phục vụ chuyên nghiệp, tận tâm của Vãn Nghi.
Chỉ sau ba tháng, gian hàng nhỏ của Vãn Nghi đã trở thành một trong những điểm bán quần áo được yêu thích nhất tại khu chợ, thu hút đông đảo khách hàng, mang lại nguồn thu nhập ổn định, ngày càng tăng trưởng. Với số vốn tích lũy được, cô bắt đầu nghĩ đến việc mở rộng thêm quy mô kinh doanh, đồng thời cũng bắt đầu để mắt đến một cơ hội đầu tư khác mà cô nhớ rất rõ từ ký ức kiếp trước — thị trường bất động sản.
"Nếu mình nhớ không lầm, khu vực gần trung tâm thành phố sắp có kế hoạch quy hoạch, mở rộng đường xá trong vài năm tới, giá đất tại đây chắc chắn sẽ tăng vọt." Vãn Nghi thầm nghĩ, bắt đầu lên kế hoạch cho bước đi tiếp theo trong hành trình xây dựng cơ nghiệp của mình, một kế hoạch sẽ mang lại cho cô nguồn tài sản khổng lồ trong tương lai nếu được thực hiện đúng đắn, kịp thời.
Với tầm nhìn xa trông rộng, cùng sự quyết tâm, nỗ lực không ngừng nghỉ, Tô Vãn Nghi đang từng bước xây dựng nên một cơ nghiệp vững chắc cho riêng mình, hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh một người vợ nhu nhược, cam chịu mà cô đã từng là trong kiếp trước, chuẩn bị cho một tương lai huy hoàng, thành công đang chờ đợi phía trước.
Trong quá trình phát triển việc kinh doanh, Vãn Nghi cũng nhận ra tầm quan trọng của việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với những tiểu thương khác trong khu chợ, thay vì chỉ tập trung vào việc cạnh tranh đơn thuần. Cô chủ động chia sẻ một số kinh nghiệm, mẹo nhỏ trong việc chọn hàng, trưng bày sản phẩm cho những tiểu thương mới, những người còn thiếu kinh nghiệm, dần dần xây dựng được hình ảnh một người đồng nghiệp hào phóng, đáng tin cậy trong mắt mọi người.
"Vãn Nghi này, cảm ơn em đã chỉ cho chị cách trưng bày hàng hóa sao cho bắt mắt hơn, doanh thu của chị cũng tăng lên đáng kể rồi đấy." Một tiểu thương khác trong chợ chia sẻ, không giấu được sự biết ơn trước sự giúp đỡ chân thành của Vãn Nghi.
Sự hào phóng, chân thành này dần dần giúp Vãn Nghi xây dựng được một mạng lưới quan hệ rộng rãi, tích cực trong khu chợ, tạo nền tảng vững chắc cho những kế hoạch phát triển kinh doanh lớn hơn trong tương lai, đồng thời cũng góp phần cải thiện hình ảnh của cô trong cộng đồng, xóa bỏ dần những định kiến ban đầu về việc cô là một phụ nữ ly hôn.
Ngay cả Vương Lệ Hoa, người từng tìm cách cạnh tranh không lành mạnh với Vãn Nghi trong những ngày đầu, cũng dần dần thay đổi thái độ khi chứng kiến sự chân thành, hào phóng mà cô thể hiện. Một ngày, khi gian hàng của Lệ Hoa gặp khó khăn vì một lô hàng bị lỗi, không thể bán được, Vãn Nghi đã chủ động đề nghị giúp đỡ, dù trước đó, hai người từng có không ít mâu thuẫn.
"Chị Lệ Hoa, em thấy lô hàng này có thể sửa lại một chút, thay đổi cách phối đồ là vẫn có thể bán được, để em giúp chị thử xem." Vãn Nghi đề nghị, không hề để bụng những mâu thuẫn trước đó.
Lệ Hoa, ban đầu có phần ngỡ ngàng trước sự hào phóng này, nhưng sau đó cũng cảm động, chấp nhận sự giúp đỡ. "Cảm ơn em, chị thực sự xin lỗi vì đã có thái độ không tốt với em trước đây."
"Không sao đâu chị, chúng ta đều là những người phụ nữ đang cố gắng mưu sinh, nên đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau mới đúng." Vãn Nghi đáp, nụ cười chân thành trên môi, và từ đó, mối quan hệ giữa hai người dần dần trở nên thân thiết, tin tưởng nhau hơn, một minh chứng rõ ràng cho việc, sự chân thành, độ lượng luôn có sức mạnh hóa giải những mâu thuẫn, xây dựng nên những mối quan hệ tốt đẹp, bền vững hơn nhiều so với sự cạnh tranh, đố kỵ.