Trong những ngày tiếp theo, Vãn Nghi bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn mọi dấu hiệu trong cuộc sống hôn nhân của mình, cố gắng xác định chính xác thời điểm mà mọi chuyện bắt đầu trở nên tồi tệ trong kiếp trước. Cô nhớ lại, khoảng hai tháng nữa, Chí Cường sẽ bắt đầu giao du với một nhóm bạn xấu, thường xuyên rủ nhau đi nhậu nhẹt, rồi dần dần hình thành thói quen uống rượu say, về nhà trút giận lên vợ mỗi khi công việc không như ý.
"Ta cần phải hành động trước khi mọi chuyện diễn ra theo đúng kịch bản cũ." Vãn Nghi thầm nghĩ, bắt đầu lên kế hoạch cụ thể cho việc ly hôn.
Nhưng ly hôn vào thời điểm này không hề đơn giản như ở thế giới hiện đại mà cô còn nhớ được từ ký ức tương lai. Vào những năm 90, quan niệm xã hội vẫn còn rất bảo thủ, phụ nữ ly hôn thường bị mang tiếng xấu, chịu sự dị nghị, xa lánh từ hàng xóm láng giềng, thậm chí có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ hội tái hôn, xây dựng cuộc sống mới sau này.
"Nhưng ta thà chịu đựng những lời dị nghị đó, còn hơn phải trải qua ba năm địa ngục như kiếp trước." Vãn Nghi quyết tâm, không hề dao động trước những khó khăn có thể gặp phải.
Cô bắt đầu bằng việc tìm hiểu kỹ lưỡng về quy trình pháp lý để có thể ly hôn một cách thuận lợi nhất, đồng thời cũng âm thầm chuẩn bị về mặt tài chính, tránh để bản thân rơi vào tình cảnh trắng tay sau khi ly hôn như nhiều phụ nữ khác trong thời đại này thường gặp phải.
Với ký ức về những cơ hội kinh doanh sẽ nở rộ trong những năm tới, Vãn Nghi quyết định, bước đầu tiên, cô cần phải có một nguồn vốn nhỏ để bắt đầu. Cô nhớ rằng, chỉ vài tháng nữa, giá vàng sẽ có một đợt biến động mạnh, và nếu có thể đầu tư đúng thời điểm, cô hoàn toàn có thể kiếm được một khoản lợi nhuận đáng kể.
Nhưng vấn đề là, hiện tại, Vãn Nghi không có bất kỳ khoản tiền riêng nào, toàn bộ thu nhập của cả gia đình đều do Chí Cường quản lý, cô chỉ được cấp một khoản tiền chợ nhỏ hàng ngày. Cô cần phải tìm cách xoay xở, tích lũy được một khoản vốn ban đầu trước khi có thể thực hiện kế hoạch lớn hơn của mình.
May mắn thay, Vãn Nghi nhớ ra, mình có một số món trang sức nhỏ mà cha mẹ đã tặng làm của hồi môn khi xuất giá, hiện đang được cất giữ trong một chiếc hộp nhỏ mà Chí Cường không hề hay biết đến sự tồn tại. Đây chính là nguồn vốn ban đầu quý giá mà cô có thể sử dụng để bắt đầu kế hoạch của mình.
Một buổi chiều, khi Chí Cường đã đi làm, Chu thị cũng ra ngoài đi chợ, Vãn Nghi tranh thủ thời gian để âm thầm mang một trong những món trang sức ấy đến tiệm cầm đồ nhỏ ở đầu phố, đổi lấy một khoản tiền mặt kha khá.
"Cô gái, món trang sức này khá đẹp, ta có thể trả cho cô năm mươi đồng." Chủ tiệm cầm đồ, một người đàn ông trung niên có ánh mắt tinh tường, nhận xét sau khi kiểm tra kỹ lưỡng món đồ.
"Được, tôi đồng ý." Vãn Nghi đáp, nhận lấy khoản tiền, trong lòng cảm thấy một sự phấn khích nhất định khi bước đầu tiên trong kế hoạch của mình đã thành công.
Với số vốn nhỏ ban đầu này, Vãn Nghi bắt đầu tìm hiểu thêm về thị trường buôn bán nhỏ lẻ tại khu vực mình đang sinh sống. Cô nhớ lại, vào thời điểm này, việc buôn bán quần áo may sẵn theo kiểu dáng mới, hiện đại đang bắt đầu trở thành xu hướng, đặc biệt là những mẫu mã được nhập từ miền Nam, nơi đã tiếp cận sớm hơn với những xu hướng thời trang mới mẻ.
Cô quyết định, sẽ thử nghiệm bằng việc mua một số lượng nhỏ quần áo từ một mối lấy hàng quen thuộc mà cô nhớ được từ ký ức kiếp trước, sau đó bán lại cho những người quen, hàng xóm với mức giá hợp lý, dần dần tích lũy thêm vốn liếng cho những kế hoạch lớn hơn trong tương lai.
Trong khi âm thầm chuẩn bị kế hoạch kinh doanh, Vãn Nghi cũng không quên tiếp tục quan sát, chờ đợi thời điểm thích hợp để đề xuất chuyện ly hôn với Chí Cường. Cô hiểu rõ, cần phải chọn đúng thời điểm, khi những dấu hiệu đầu tiên về sự thay đổi tính cách của anh ta bắt đầu xuất hiện, để có thể đưa ra lý do ly hôn hợp lý, thuyết phục, tránh gây ra quá nhiều tranh cãi, phản đối không cần thiết.
Đúng như những gì Vãn Nghi còn nhớ được, khoảng một tháng sau, Chí Cường bắt đầu thường xuyên về nhà muộn hơn, mang theo mùi rượu nồng nặc, thái độ cũng trở nên cáu gắt, khó chịu hơn nhiều so với trước đây.
"Sao hôm nay anh về muộn vậy?" Vãn Nghi hỏi trong một buổi tối, khi Chí Cường trở về nhà đã gần mười giờ đêm, bước đi loạng choạng vì say rượu.
"Liên quan gì đến em? Ta là đàn ông, muốn về lúc nào là quyền của ta!" Chí Cường quát lớn, giọng anh ta đầy sự cáu gắt, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy, bản chất thực sự của anh ta đang dần dần lộ diện đúng như những gì Vãn Nghi đã dự đoán.
Chứng kiến sự thay đổi này, dù trong lòng không khỏi cảm thấy đau lòng trước sự thật phũ phàng về người chồng mà cô từng yêu thương, tin tưởng, Vãn Nghi cũng cảm thấy một sự quyết tâm càng thêm vững chắc. "Đây chính là dấu hiệu cho thấy, mọi chuyện đang diễn ra đúng như kiếp trước. Ta không thể chờ đợi thêm nữa."
Vài ngày sau, Vãn Nghi quyết định, đã đến lúc cô cần phải chính thức đề cập đến vấn đề ly hôn. Cô chọn một buổi tối, khi Chí Cường vẫn còn tỉnh táo, chưa uống rượu, để có thể trò chuyện một cách nghiêm túc, có lý trí nhất có thể.
"Chí Cường, em muốn nói chuyện với anh về một vấn đề quan trọng." Cô nói, giọng nàng nghiêm túc, quyết đoán.
"Chuyện gì vậy?" Chí Cường hỏi, có phần ngạc nhiên trước thái độ khác thường của vợ mình.
"Em nghĩ, chúng ta nên ly hôn." Vãn Nghi nói thẳng, không hề vòng vo, khiến Chí Cường sững sờ trong giây lát trước khi phản ứng dữ dội.
"Em nói cái gì? Ly hôn? Em điên rồi sao? Chúng ta mới cưới chưa đầy một năm, em muốn làm trò cười cho cả xóm à?" Anh ta quát lớn, gương mặt đầy sự tức giận, không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe được.
"Em cảm thấy, chúng ta không hợp nhau, cuộc sống hôn nhân này không mang lại hạnh phúc cho cả hai. Em nghĩ, ly hôn sớm sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta." Vãn Nghi giải thích, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, dù trong lòng cũng không tránh khỏi sự căng thẳng trước phản ứng dữ dội của chồng.
"Không được! Ta không đồng ý ly hôn! Em nghĩ em có thể muốn làm gì thì làm sao? Ta là chồng em, em phải nghe lời ta!" Chí Cường hét lên, thể hiện rõ tư tưởng gia trưởng, độc đoán đã bắt đầu bộc lộ.
Cuộc trò chuyện đêm đó kết thúc trong sự căng thẳng, bế tắc, nhưng Vãn Nghi không hề nản lòng. Cô hiểu rõ, con đường đòi lại tự do cho bản thân sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô đã có đủ quyết tâm, kiên định để tiếp tục theo đuổi mục tiêu này, dù có phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, phản đối từ phía gia đình chồng.
Trong những ngày sau đó, Vãn Nghi tranh thủ thời gian rảnh rỗi để bí mật đến gặp một người bạn học cũ hiện đang làm việc tại tòa án địa phương, nhờ tư vấn thêm về quy trình pháp lý cần thiết để có thể ly hôn một cách thuận lợi, hợp pháp nhất, đặc biệt là trong trường hợp chồng không đồng ý ly hôn.
"Trong trường hợp này, cậu cần phải chứng minh được, cuộc hôn nhân đã thực sự rạn nứt, không thể hàn gắn được nữa. Nếu có bằng chứng về hành vi bạo lực gia đình, tòa án sẽ dễ dàng chấp thuận đơn ly hôn hơn nhiều." Người bạn giải thích, cung cấp cho Vãn Nghi những kiến thức pháp lý quý giá mà cô cần thiết cho kế hoạch của mình.
Với những thông tin này, Vãn Nghi bắt đầu chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, âm thầm ghi chép lại mọi hành vi bất thường, có dấu hiệu bạo lực từ phía Chí Cường, đồng thời cũng chuẩn bị tâm lý cho khả năng, tình huống sẽ trở nên căng thẳng hơn trước khi có thể đạt được mục tiêu ly hôn.
Đồng thời, cô cũng bắt đầu âm thầm chuẩn bị về mặt tài chính, tìm cách tích lũy thêm một khoản vốn nhỏ độc lập, không phụ thuộc vào Chí Cường, để đảm bảo, sau khi ly hôn, cô sẽ có đủ nguồn lực để tự lập, xây dựng cuộc sống mới mà không phải chịu cảnh khó khăn về kinh tế.
"Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, ta cũng nhất định phải thoát khỏi cuộc hôn nhân này trước khi quá muộn." Vãn Nghi tự nhủ, củng cố thêm quyết tâm sắt đá của mình trước những thử thách đang chờ đợi phía trước.
Trong lúc chờ đợi thời cơ thích hợp, Vãn Nghi cũng tranh thủ quan sát kỹ lưỡng hơn về Lâm Tiểu Vy, đứa con riêng của Chí Cường, cố gắng tìm hiểu nguyên nhân sâu xa khiến đứa trẻ này luôn có ác cảm, tìm cách vu khống, hãm hại cô trong kiếp trước. Cô nhận ra, có lẽ, phần lớn là do Chu thị đã âm thầm gieo rắc những suy nghĩ tiêu cực về mẹ kế vào đầu đứa trẻ ngay từ khi còn nhỏ, khiến Tiểu Vy luôn coi Vãn Nghi là kẻ thù, dù bản thân cô chưa từng đối xử tệ bạc với đứa bé.
"Tiểu Vy, con qua đây ăn cơm với dì nào." Vãn Nghi gọi, cố gắng thể hiện sự quan tâm chân thành với đứa trẻ, dù trong lòng vẫn còn ám ảnh bởi những gì đứa bé đã gây ra cho mình trong kiếp trước.
Tiểu Vy, khi đó mới sáu tuổi, nhìn Vãn Nghi với ánh mắt đầy sự dè dặt, cảnh giác, một biểu hiện rõ ràng cho thấy, đứa trẻ đã bị ảnh hưởng bởi những định kiến tiêu cực từ bà nội. "Con không đói, con muốn ăn với bà nội."
Chứng kiến phản ứng ấy, Vãn Nghi không khỏi cảm thấy một sự phức tạp trong lòng. Dù biết rõ, trong tương lai, đứa trẻ này sẽ gây ra không ít đau khổ cho mình, nhưng cô cũng hiểu, bản thân Tiểu Vy, ở độ tuổi này, chỉ là một nạn nhân của sự giáo dục sai lệch từ người lớn xung quanh, không hoàn toàn đáng trách như những gì cô từng nghĩ trong kiếp trước.
"Dù sao, mình cũng sắp phải rời khỏi gia đình này rồi, không cần phải quá bận tâm đến việc cải thiện mối quan hệ với đứa trẻ này nữa." Vãn Nghi thầm nghĩ, quyết định tập trung toàn bộ tâm sức vào kế hoạch quan trọng hơn — thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ này trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn.