Tiếng "tít... tít... tít..." đều đặn của máy đo nhịp tim vang lên trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, nhưng Tô Vãn Nghi không còn cảm nhận được gì nữa, chỉ còn ý thức lơ mơ, mờ nhạt đang dần lịm tắt. Cô nằm đó, thân thể gầy gò, tiều tụy sau nhiều tháng bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, đôi mắt khép hờ, chỉ còn có thể nghe loáng thoáng những cuộc trò chuyện xung quanh giường bệnh.
"Bác sĩ nói rồi, tình trạng của con dâu tôi coi như đã hết hy vọng, cứ để máy thở mãi thế này chỉ tốn tiền vô ích thôi." Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Chu thị, mẹ chồng cô, vang lên ngay bên cạnh, không hề có chút thương xót nào dành cho người con dâu đang thoi thóp trên giường bệnh.
"Đúng vậy mẹ, con cũng thấy, để cô ta sống thêm cũng chẳng ích gì, chỉ khổ cho gia đình mình phải gánh thêm viện phí." Tiếng nói của Lâm Chí Cường, chồng cô, vang lên, giọng anh ta đầy sự lạnh lùng, sốt ruột, như đang bàn về một món đồ vô dụng cần vứt bỏ hơn là bàn về mạng sống của người vợ đã từng đầu ấp tay gối với mình.
"Dì ơi, dì rút ống thở cho cô ấy đi, con không muốn nhìn thấy cảnh này nữa, sợ lắm." Một giọng nói trẻ con vang lên, chính là Lâm Tiểu Vy, con gái riêng của Chí Cường với người vợ trước, đứa bé mà Vãn Nghi đã hết lòng yêu thương, chăm sóc suốt ba năm qua, nhưng lại luôn tìm cách bịa chuyện, vu khống, khiến cô phải chịu biết bao trận đòn oan uổng từ chồng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của ý thức, Vãn Nghi cảm nhận được bàn tay ai đó chạm vào ống thở của mình, một cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể, và rồi, tất cả chìm vào bóng tối tuyệt đối.
"Không... đừng..." Cô muốn hét lên, muốn phản kháng, nhưng cơ thể đã hoàn toàn không còn nghe theo sự điều khiển của ý thức nữa. Vãn Nghi chỉ có thể bất lực cảm nhận sự sống đang rời bỏ mình từng chút một, trong khi những kẻ đứng xung quanh giường bệnh, đáng lẽ phải là những người thân yêu nhất, lại chỉ mong chờ giây phút cô trút hơi thở cuối cùng.
Trong đầu cô, những ký ức của ba năm hôn nhân đầy đau khổ ùa về như một cuốn phim quay chậm — ngày cô gả vào nhà họ Lâm với bao hy vọng về một cuộc sống hạnh phúc, những trận đòn roi tàn nhẫn của Chí Cường mỗi khi anh ta uống rượu say, những lời mắng nhiếc, hành hạ không ngừng nghỉ từ mẹ chồng, và cả sự vu khống, bịa đặt liên tục của Tiểu Vy khiến cô phải gánh chịu biết bao oan ức.
"Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ không bao giờ nhu nhược như vậy nữa." Đây là suy nghĩ cuối cùng của Vãn Nghi trước khi ý thức hoàn toàn tan biến vào hư không.
Khi Tô Vãn Nghi mở mắt ra lần nữa, ánh sáng chói chang từ ô cửa sổ nhỏ chiếu thẳng vào mặt khiến cô phải nheo mắt lại. Nhìn quanh, cô nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ đơn sơ, trong một căn phòng nhỏ hẹp với những bức tường quét vôi trắng đã ố vàng theo thời gian, hoàn toàn khác biệt so với căn phòng bệnh viện lạnh lẽo mà cô còn nhớ được trước khi nhắm mắt.
"Đây... đây là đâu?" Cô lẩm bẩm, giọng nói của mình vang lên trẻ trung, tràn đầy sức sống, hoàn toàn khác biệt so với giọng nói yếu ớt, khàn đục trước khi qua đời.
Vãn Nghi vội vàng ngồi dậy, nhìn xuống đôi bàn tay của mình — làn da mịn màng, không có bất kỳ vết sẹo, vết bầm tím nào, hoàn toàn khác biệt so với thân thể đầy thương tích mà cô đã phải chịu đựng trong suốt ba năm hôn nhân đau khổ. Cô vội vàng chạy đến trước tấm gương cũ kỹ treo trên tường, và không khỏi sững sờ khi nhìn thấy gương mặt trẻ trung, tươi tắn của chính mình, phản chiếu trong đó — một cô gái hai mươi hai tuổi, chưa hề có dấu vết của những năm tháng bị hành hạ, đọa đày.
"Ta... ta đã trọng sinh sao?" Cô thì thầm, không dám tin vào những gì mình đang chứng kiến.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, một người phụ nữ trung niên bước vào, chính là Chu thị, mẹ chồng của cô, nhưng gương mặt bà lúc này chưa hề có vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn như những gì Vãn Nghi còn nhớ được, mà chỉ đơn thuần là một sự nghiêm khắc thường thấy của một người mẹ chồng thời đại này.
"Vãn Nghi, con dậy rồi à? Mau xuống bếp chuẩn bị bữa sáng đi, sắp đến giờ Chí Cường đi làm rồi đấy." Chu thị nói, giọng bà vẫn còn giữ được chút gì đó bình thường, chưa hoàn toàn biến chất thành sự tàn nhẫn như những năm sau này.
Nghe được cái tên "Chí Cường", cùng với khung cảnh quen thuộc của căn nhà nhỏ mà cô nhớ rất rõ, Vãn Nghi hiểu ra ngay, mình đã trọng sinh trở về thời điểm chỉ mới nửa năm sau khi kết hôn, năm 1990, khi mọi bi kịch đau khổ vẫn còn chưa xảy ra, khi cô vẫn còn cơ hội để thay đổi hoàn toàn số phận của chính mình.
"Vâng, con dậy ngay đây ạ." Vãn Nghi đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thường như thường lệ, dù trong lòng đang cuộn trào biết bao cảm xúc phức tạp — vừa kinh ngạc trước phép màu trọng sinh, vừa căm phẫn khi nhớ lại toàn bộ những gì mình đã phải chịu đựng trong kiếp trước.
Sau khi Chu thị rời đi, Vãn Nghi ngồi lặng người trên giường, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ suy nghĩ, ký ức đang hỗn loạn trong đầu. Cô nhớ lại rõ ràng, chỉ vài tháng nữa thôi, Chí Cường sẽ bắt đầu lộ rõ bản chất vũ phu, gia trưởng của mình, thường xuyên về nhà trong tình trạng say xỉn rồi trút giận lên người cô bằng những trận đòn tàn nhẫn. Mẹ chồng cô cũng sẽ dần dần trở nên khắc nghiệt, tàn nhẫn hơn, đặc biệt là sau khi bà phát hiện ra, Vãn Nghi không thể sinh con ngay lập tức như mong đợi.
Và quan trọng hơn cả, Vãn Nghi còn nhớ rất rõ, trong suốt những năm 90 này, đất nước đang bước vào giai đoạn cải cách kinh tế mạnh mẽ, mở ra vô số cơ hội kinh doanh, đầu tư mà những ai có tầm nhìn xa, nắm bắt được xu hướng, đều có thể làm giàu nhanh chóng. Với kiến thức về những gì sẽ xảy ra trong ba mươi năm tới, cô hoàn toàn có thể tận dụng để xây dựng nên một cơ nghiệp vững chắc cho riêng mình, không còn phải phụ thuộc vào gia đình chồng như trước đây.
"Kiếp này, ta sẽ không để mình phải chịu đựng những gì đã trải qua nữa." Vãn Nghi thầm quyết tâm, ánh mắt cô ánh lên một sự kiên định, mạnh mẽ chưa từng có. "Ta sẽ ly hôn với Chí Cường trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ, sẽ tự mình xây dựng sự nghiệp, và sẽ khiến những kẻ từng khinh thường, hành hạ ta phải hối hận vì những gì họ đã làm."
Cô đứng dậy, thay quần áo, chuẩn bị xuống bếp như thường lệ, nhưng trong lòng đã có một kế hoạch rõ ràng cho những bước đi tiếp theo. Đầu tiên, cô cần phải quan sát kỹ lưỡng tình hình hiện tại, tìm hiểu xem, ở thời điểm này, những dấu hiệu đầu tiên của sự thay đổi trong tính cách Chí Cường đã xuất hiện hay chưa, đồng thời cũng cần phải âm thầm chuẩn bị cho kế hoạch ly hôn, tránh gây ra sự nghi ngờ quá sớm từ phía gia đình chồng.
Bước xuống nhà bếp, Vãn Nghi bắt gặp Chí Cường đang ngồi ở bàn ăn, đọc báo, gương mặt anh ta vẫn còn giữ được nét điển trai, phong độ mà cô từng say mê khi mới quen biết, hoàn toàn chưa có dấu hiệu của sự tàn nhẫn, vũ phu sẽ bộc lộ trong tương lai gần.
"Em dậy rồi à? Hôm nay nấu gì vậy?" Chí Cường hỏi, giọng anh ta vẫn còn khá dịu dàng, khiến Vãn Nghi không khỏi cảm thấy một sự phức tạp trong lòng — người đàn ông trước mặt cô lúc này, vẫn chưa phải là kẻ vũ phu tàn nhẫn mà cô đã phải chịu đựng suốt ba năm trời, nhưng cô biết rõ, bản chất thực sự ẩn giấu bên trong con người này sẽ sớm bộc lộ.
"Em nấu cháo trứng, anh ăn nhanh kẻo muộn giờ làm." Vãn Nghi đáp, cố gắng giữ thái độ bình thường, dù trong lòng đã bắt đầu tính toán cho những bước đi tiếp theo trong kế hoạch thay đổi hoàn toàn vận mệnh của mình.
Sau khi Chí Cường rời đi làm, Vãn Nghi tranh thủ thời gian yên tĩnh hiếm hoi để ngồi lại, viết ra giấy tất cả những gì mình còn nhớ được từ ký ức tương lai — những sự kiện kinh tế quan trọng sẽ xảy ra trong vài năm tới, những cơ hội đầu tư tiềm năng, cũng như những mốc thời gian quan trọng liên quan đến các thành viên trong gia đình họ Lâm mà cô cần phải lưu ý để tránh những rủi ro không đáng có.
Cô nhớ lại, khoảng ba tháng nữa, sẽ có một đợt sốt giá vàng ngắn hạn do biến động kinh tế trong khu vực, nếu có thể nắm bắt đúng thời điểm mua vào, bán ra, cô hoàn toàn có thể kiếm được một khoản lợi nhuận đáng kể để làm vốn khởi nghiệp. Ngoài ra, cô cũng nhớ được, một số khu vực trong thành phố sẽ sớm được quy hoạch, phát triển mạnh mẽ trong tương lai, đây chính là những thông tin vô giá mà cô có thể tận dụng để xây dựng nên sự nghiệp của mình.
"Ta cần phải hành động một cách thận trọng, không được để lộ quá nhiều kiến thức bất thường có thể khiến người khác nghi ngờ." Vãn Nghi tự nhắc nhở bản thân, hiểu rõ, việc thể hiện quá rõ ràng những kiến thức vượt xa tầm hiểu biết thông thường của một người phụ nữ ở thời đại này có thể gây ra những rắc rối không đáng có.
Trong những ngày tiếp theo, Vãn Nghi bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn thái độ, hành vi của Chí Cường, cố gắng xác định chính xác thời điểm mà những dấu hiệu đầu tiên của sự thay đổi tính cách bắt đầu xuất hiện, để có thể chuẩn bị tâm lý, kế hoạch ứng phó phù hợp nhất.
Cô cũng dành thời gian suy nghĩ về mối quan hệ với cha mẹ ruột của mình, những người mà trong kiếp trước, do quá xấu hổ, sợ hãi trước áp lực từ gia đình chồng, cô đã không dám thường xuyên liên lạc, thăm hỏi, dẫn đến việc, khi biến cố xảy ra, cô hoàn toàn đơn độc, không có bất kỳ sự hỗ trợ nào từ gia đình.
"Kiếp này, ta sẽ không lặp lại sai lầm đó nữa. Ta sẽ duy trì mối quan hệ gắn bó với cha mẹ, để khi cần thiết, ta luôn có một chỗ dựa vững chắc." Cô thầm quyết định, bắt đầu lên kế hoạch thường xuyên về thăm nhà cha mẹ hơn, xây dựng lại mối quan hệ gia đình gắn bó mà cô đã vô tình để lơi lỏng trong kiếp trước vì quá bận tâm đến việc làm hài lòng gia đình chồng.
Cuối tuần đó, Vãn Nghi viện cớ nhớ nhà, xin phép Chu thị để về thăm cha mẹ ruột một chuyến. Ban đầu, mẹ chồng cô có phần không hài lòng, nhưng thấy con dâu vẫn ngoan ngoãn, chu toàn mọi việc trong nhà, bà cũng không có lý do gì để ngăn cản.
"Con về thăm nhà à? Nhớ chuẩn bị quà cáp đàng hoàng, đừng để nhà mẹ đẻ chê cười gia đình họ Lâm mình bủn xỉn." Chu thị dặn dò, vẫn giữ thói quen sĩ diện thường thấy.
"Vâng, con biết rồi ạ." Vãn Nghi đáp, trong lòng thầm nghĩ, chẳng còn bao lâu nữa, bà sẽ không còn tư cách để dặn dò cô bất cứ điều gì nữa.
Khi về đến nhà cha mẹ, nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, ấm áp của căn nhà nhỏ nơi mình đã lớn lên, Vãn Nghi không kìm được cảm xúc, ôm chầm lấy mẹ mình ngay từ cửa. "Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá."
"Con bé này, mới xa nhà có nửa năm mà làm như xa cách lâu lắm vậy." Bà Lý thị cười, xoa đầu con gái đầy trìu mến, không hề hay biết về những dự cảm, lo lắng đang cuộn trào trong lòng con gái mình.
Trong bữa cơm gia đình ấm cúng hôm đó, Vãn Nghi khéo léo dò hỏi thêm về tình hình tài chính của gia đình, cũng như những mối quan hệ, nguồn lực mà cha mẹ mình có thể có, để sau này, khi cần thiết, cô có thể tận dụng làm bàn đạp cho kế hoạch khởi nghiệp của mình. Cô cũng không quên bày tỏ tình cảm chân thành, quan tâm hỏi han sức khỏe của cha mẹ, xây dựng lại một mối quan hệ gắn bó, tin tưởng mà kiếp trước cô đã đánh mất.
"Dạo này công việc của cha thế nào rồi ạ?" Cô hỏi, khi ông Tô Đại Thành đang làm việc tại một xưởng cơ khí nhỏ trong thành phố.
"Cũng bình thường thôi con, đủ ăn đủ mặc." Ông đáp, không giấu được sự vất vả trong giọng nói.
Nghe vậy, Vãn Nghi càng thêm quyết tâm phải nhanh chóng xây dựng được sự nghiệp riêng của mình, không chỉ để tự giải thoát bản thân khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ đang chờ đợi, mà còn để có thể phụng dưỡng, báo hiếu cho cha mẹ tốt hơn trong tương lai.