Ba tháng sau lễ cưới của cha, đúng như những gì Ý Nhiên đã ghi chép lại từ ký ức kiếp trước, Trần Nguyệt Hoa bắt đầu khéo léo đề cập đến việc muốn Lâm Ý Đình có cơ hội học hỏi, đóng góp cho công ty gia đình.
"Chính Đông à, Ý Đình từ nhỏ đã rất thích tìm hiểu về kinh doanh, tài chính. Con bé tốt nghiệp chuyên ngành Tài chính loại giỏi, em nghĩ, nếu có cơ hội được thực tập, học hỏi tại công ty, con bé sẽ trưởng thành rất nhiều." Trần Nguyệt Hoa nói trong bữa tối gia đình, giọng bà dịu dàng, đầy vẻ mong mỏi chính đáng của một người mẹ muốn tốt cho con mình.
Lâm Chính Đông, như thường lệ, tỏ ra vô cùng hào hứng trước đề nghị này. "Được chứ, gia đình mình giờ đây đã là một, Ý Đình cũng như con gái ruột của cha vậy. Để cha sắp xếp cho con vào phòng Tài chính, dưới sự hướng dẫn của trưởng phòng Vương."
Ý Nhiên ngồi im lặng, trong lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc đến rợn người — kịch bản này, những lời nói này, cô đã từng nghe qua ở kiếp trước, khi cô còn ngây thơ tin rằng, đó chỉ đơn giản là mong muốn chính đáng của một người em muốn học hỏi, đóng góp cho gia đình. Nhưng giờ đây, với đầy đủ ký ức về những gì sẽ xảy ra sau đó, cô hiểu rõ, đây chính là bước đi đầu tiên trong kế hoạch dài hơi nhằm thao túng, kiểm soát dòng tiền của công ty.
"Con nghĩ, đây là một ý tưởng hay ạ." Ý Nhiên lên tiếng, khiến cả bàn ăn hơi bất ngờ trước sự đồng tình nhanh chóng của cô, khác hẳn với những gì họ có thể dự đoán từ một người con gái vốn có phần bảo vệ vị trí của mình trong công ty. "Nhưng con nghĩ, thay vì vào phòng Tài chính ngay, có lẽ Ý Đình nên bắt đầu từ một vị trí cơ bản hơn, để hiểu rõ toàn bộ quy trình vận hành của công ty trước, như vậy sẽ giúp em ấy có nền tảng vững chắc hơn khi đảm nhận những vị trí quan trọng sau này."
Đề xuất này, dù nghe có vẻ hợp lý, thực chất là một nước cờ tính toán kỹ lưỡng của Ý Nhiên — nếu Ý Đình bắt đầu từ một vị trí ít nhạy cảm hơn, cô ta sẽ khó có thể tiếp cận trực tiếp vào hệ thống tài chính cốt lõi ngay từ đầu, cho Ý Nhiên thêm thời gian để xây dựng các biện pháp phòng ngừa, giám sát chặt chẽ hơn.
Trần Nguyệt Hoa khẽ nhíu mày trong giây lát, một biểu cảm thoáng qua nhanh đến mức nếu không chú ý kỹ, người ta sẽ dễ dàng bỏ lỡ, trước khi bà nhanh chóng lấy lại vẻ mặt niềm nở thường thấy. "Ý Nhiên nói cũng có lý, để Ý Đình học hỏi từ những vị trí cơ bản trước cũng tốt."
Lâm Ý Đình, ngồi cạnh mẹ, cũng gật đầu đồng tình, nhưng ánh mắt cô ta lướt qua Ý Nhiên với một tia dò xét kín đáo mà Ý Nhiên nhận ra ngay lập tức nhờ vào kinh nghiệm cay đắng từ kiếp trước. "Em cảm ơn chị Ý Nhiên đã quan tâm, em sẽ cố gắng học hỏi từ những điều cơ bản nhất."
Sau bữa tối, khi mọi người đã trở về phòng riêng, Ý Nhiên ngồi một mình trong phòng làm việc, ghi chép lại những gì vừa quan sát được. Cô nhận ra, dù mình đã thành công thay đổi được vị trí công việc ban đầu của Ý Đình, nhưng điều đó không có nghĩa là âm mưu tổng thể sẽ bị chặn đứng hoàn toàn — Trần Nguyệt Hoa và Ý Đình vẫn còn rất nhiều thời gian, nhiều cách khác để dần dần thực hiện kế hoạch của mình.
"Ta không thể chỉ dựa vào việc thay đổi từng chi tiết nhỏ lẻ." Cô tự nhủ, nhận ra rằng, chiến lược của mình cần phải toàn diện, có hệ thống hơn nhiều. "Ta cần phải chủ động xây dựng một mạng lưới thông tin, giám sát của riêng mình, đồng thời củng cố vị thế quyền lực trong công ty trước khi Chu Dịch Phàm xuất hiện."
Ngày hôm sau, Ý Nhiên chủ động đến gặp Lý Thành Tài, giám đốc nhân sự lâu năm của công ty, người mà trong kiếp trước, cô chưa từng thực sự xây dựng mối quan hệ thân thiết, dù ông luôn là một trong những nhân viên trung thành, tận tụy nhất với gia tộc họ Lâm.
"Chú Lý, con muốn nhờ chú một việc." Ý Nhiên nói, giọng cô chân thành, khác hẳn với thái độ có phần xa cách, chỉ tập trung vào công việc chuyên môn mà cô từng thể hiện ở kiếp trước. "Con muốn được tham gia sâu hơn vào quá trình tuyển dụng, đánh giá nhân sự cấp cao của công ty, đặc biệt là những vị trí có quyền tiếp cận thông tin tài chính nhạy cảm."
Lý Thành Tài, có phần ngạc nhiên trước sự chủ động bất thường này từ cô tiểu thư vốn chỉ quen tập trung vào mảng kinh doanh, marketing, nhưng cũng không giấu được sự tán thưởng. "Được, thưa tiểu thư Ý Nhiên. Con muốn con làm gì cụ thể?"
"Con muốn thiết lập thêm một lớp thẩm định, xác minh lý lịch kỹ lưỡng hơn cho tất cả nhân sự mới, đặc biệt là những người được giới thiệu thông qua các mối quan hệ cá nhân, thay vì chỉ dựa vào quy trình tuyển dụng thông thường." Ý Nhiên giải thích, cố gắng đưa ra lý do hợp lý mà không tiết lộ quá nhiều về động cơ thực sự đằng sau yêu cầu này. "Gần đây, con nghe được một số thông tin về rủi ro an ninh thông tin trong ngành, con nghĩ, chúng ta nên chủ động phòng ngừa từ sớm."
Lý Thành Tài gật đầu tán thành, không hề nghi ngờ về động cơ của Ý Nhiên. "Đây là một đề xuất rất hợp lý, con. Ta sẽ ngay lập tức triển khai quy trình thẩm định bổ sung này."
Với bước đi đầu tiên này, Ý Nhiên đã âm thầm đặt nền móng cho một hệ thống phòng thủ mà cô hy vọng sẽ giúp cô phát hiện sớm hơn những dấu hiệu bất thường, đặc biệt là khi Chu Dịch Phàm chính thức gia nhập công ty trong vài tháng tới.
Những tuần tiếp theo, Ý Nhiên dành phần lớn thời gian để quan sát kỹ lưỡng hơn mọi động thái của Trần Nguyệt Hoa và Lâm Ý Đình, đồng thời âm thầm xây dựng mối quan hệ tin cậy với những nhân viên cốt cán, trung thành của công ty — những người mà trong kiếp trước, cô đã không kịp nhận ra giá trị, tầm quan trọng của họ cho đến khi đã quá muộn.
Cô cũng bắt đầu chú ý nhiều hơn đến sức khỏe, tinh thần của cha mình, nhận ra rằng, trong kiếp trước, sự bận rộn với công việc đã khiến cô bỏ lỡ nhiều dấu hiệu quan trọng về cách Trần Nguyệt Hoa dần dần thao túng tâm lý, tình cảm của ông, khiến ông ngày càng xa cách, nghi ngờ chính con gái ruột của mình.
"Cha, dạo này cha có khỏe không? Con thấy cha có vẻ hơi mệt mỏi." Ý Nhiên hỏi trong một buổi tối hiếm hoi cả gia đình quây quần, cố gắng duy trì sự kết nối tình cảm chân thành với cha, một điều mà cô đã lơ là quá nhiều trong kiếp trước vì mải mê chứng minh năng lực bản thân trong công việc.
Lâm Chính Đông mỉm cười, có phần bất ngờ trước sự quan tâm ấy. "Cha ổn, chỉ là công việc gần đây hơi bận rộn thôi. Con gái cha dạo này cũng chững chạc, quan tâm đến gia đình hơn hẳn đấy."
Lời khen ấy khiến Ý Nhiên vừa cảm động, vừa xót xa khi nghĩ đến việc, chỉ vài năm sau đó, chính người cha yêu thương này đã quay lưng lại với cô một cách không thương tiếc, tin tưởng hoàn toàn vào những lời vu khống của kẻ khác mà không cho cô một cơ hội để giải thích. Cô tự nhủ, lần này, cô sẽ làm mọi cách để không lặp lại bi kịch ấy, để giữ vững mối quan hệ cha con thiêng liêng này, đồng thời không ngừng củng cố vị thế, quyền lực của bản thân để không ai có thể dễ dàng thao túng, hãm hại cô một lần nữa.
Trong những tuần tiếp theo, Ý Nhiên cũng bắt đầu chú ý nhiều hơn đến việc xây dựng hình ảnh chuyên nghiệp, đáng tin cậy của mình trước toàn thể hội đồng quản trị công ty. Cô chủ động tham gia nhiều hơn vào các cuộc họp chiến lược, đưa ra những phân tích, đề xuất sắc bén dựa trên kiến thức, kinh nghiệm mà cô đã tích lũy được từ kiếp trước, khiến nhiều thành viên hội đồng quản trị vốn có phần hoài nghi về năng lực của một cô gái trẻ, phải thay đổi hoàn toàn ấn tượng ban đầu.
"Cô Ý Nhiên dạo này thể hiện rất xuất sắc, những phân tích thị trường gần đây của cô ấy vô cùng sắc bén, chính xác." Một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi nhận xét trong một cuộc họp nội bộ, khiến Lâm Chính Đông không giấu được niềm tự hào.
Song song với việc xây dựng uy tín, năng lực chuyên môn, Ý Nhiên cũng dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về hệ thống pháp lý liên quan đến tội phạm tài chính, tham khảo ý kiến từ một vài luật sư uy tín mà cô âm thầm tiếp cận, không phải với tư cách đại diện công ty, mà chỉ đơn giản là một cá nhân đang tìm hiểu kiến thức pháp luật, để tránh gây ra bất kỳ sự chú ý, nghi ngờ không cần thiết nào.
"Nếu trong tương lai, tôi phát hiện có dấu hiệu gian lận tài chính nghiêm trọng trong nội bộ một doanh nghiệp gia đình, tôi cần phải chuẩn bị những loại bằng chứng nào để đảm bảo tính pháp lý vững chắc nhất khi đưa vụ việc ra ánh sáng?" Cô hỏi một cách khéo léo trong một buổi tư vấn pháp lý, không tiết lộ bất kỳ thông tin cụ thể nào về tình huống thực tế mà cô đang lo ngại.
Vị luật sư, không hề nghi ngờ về động cơ thực sự đằng sau câu hỏi này, nhiệt tình chia sẻ những kiến thức chuyên môn quý báu — về tầm quan trọng của việc thu thập bằng chứng số hóa, xác thực qua bên thứ ba độc lập, về quy trình pháp lý cần tuân thủ để đảm bảo bằng chứng có giá trị trước tòa. Những kiến thức này, dù chỉ là những nguyên tắc cơ bản, lại trở thành nền tảng vô cùng quan trọng cho toàn bộ chiến lược mà Ý Nhiên sẽ áp dụng trong suốt hành trình đấu tranh giành lại công lý sau này.
Bên cạnh việc trang bị kiến thức pháp lý, Ý Nhiên cũng bắt đầu chú trọng hơn đến việc rèn luyện thể chất, tinh thần của bản thân. Cô nhớ lại, ở kiếp trước, áp lực công việc, sự căng thẳng kéo dài đã khiến sức khỏe cô suy giảm nghiêm trọng, ảnh hưởng không nhỏ đến khả năng phán đoán, ra quyết định trong những thời điểm quan trọng. Lần này, cô quyết tâm duy trì một lối sống cân bằng hơn, dành thời gian tập luyện thể thao đều đặn, học thêm một khóa thiền định để giữ vững sự bình tĩnh, sáng suốt trước mọi tình huống căng thẳng.
"Con dạo này có vẻ khỏe khoắn, tươi tắn hơn hẳn." Lâm Chính Đông nhận xét trong một bữa sáng gia đình, ánh mắt ông đầy sự hài lòng.
"Con nghĩ, sức khỏe tốt sẽ giúp con làm việc hiệu quả hơn, cha ạ." Ý Nhiên đáp, mỉm cười đáp lại lời khen của cha.
Trong khi đó, Trần Nguyệt Hoa cũng bắt đầu những bước đi đầu tiên trong kế hoạch dài hạn của mình, khéo léo tạo dựng hình ảnh một người mẹ kế hiền hậu, biết điều trước mặt Lâm Chính Đông và cả những người xung quanh. Bà thường xuyên nấu những món ăn mà ông yêu thích, chăm sóc chu đáo từng chi tiết nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày, dần dần khiến ông ngày càng phụ thuộc, tin tưởng vào sự hiện diện của bà trong cuộc sống.
Ý Nhiên quan sát tất cả những điều này với một sự cảnh giác thầm lặng, không can thiệp trực tiếp vào mối quan hệ giữa cha và mẹ kế, hiểu rằng, việc cố gắng ngăn cản tình cảm của cha ngay từ giai đoạn này sẽ chỉ phản tác dụng. Thay vào đó, cô tập trung vào việc xây dựng những lớp phòng thủ vững chắc xung quanh những tài sản, thông tin quan trọng nhất của công ty, đảm bảo rằng, dù Trần Nguyệt Hoa có thể chiếm được cảm tình của cha đến đâu, bà ta cũng không thể dễ dàng tiếp cận, thao túng những yếu tố cốt lõi quyết định vận mệnh của doanh nghiệp gia đình.