Lâm Ý Nhiên mở mắt ra, việc đầu tiên cô nhìn thấy là tấm rèm cửa màu xanh nhạt quen thuộc mà cô đã thay đổi từ rất lâu về trước, khi còn là một cô gái hai mươi hai tuổi ngây thơ, chưa từng nếm trải vị đắng cay của sự phản bội. Cô ngồi bật dậy, tim đập thình thịch, hơi thở gấp gáp như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng.
Và đúng là một cơn ác mộng thật — cô nhớ rất rõ, chỉ vài giây trước khi tỉnh dậy, cô vẫn còn đang ngồi trong chiếc xe lao xuống vực trên con đường núi vắng vẻ, tay lái mất kiểm soát sau khi bị ai đó cắt đứt dây phanh, tiếng kính vỡ, tiếng kim loại nghiến rít vang vọng trong tai, và trước khi ý thức hoàn toàn tắt lịm, hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy là gương mặt lạnh lùng, đắc thắng của Chu Dịch Phàm và Lâm Ý Đình đứng nhìn cô rời khỏi công ty trong tủi nhục, tay trong tay như một cặp đôi hạnh phúc, còn cô, người từng là thái tử nữ của Lâm Thị Tập Đoàn, giờ đây chỉ còn là một kẻ bị vu khống tội tham ô, bị tước đoạt mọi thứ, bị đuổi ra khỏi chính ngôi nhà mình đã lớn lên.
"Không thể nào..." Ý Nhiên lẩm bẩm, tay run rẩy đưa lên chạm vào gương mặt mình. Làn da mịn màng, không một dấu vết của những đêm thức trắng lo âu, của những giọt nước mắt đã cạn khô suốt những tháng ngày đen tối nhất cuộc đời cô. Cô vội vàng bật dậy, chạy đến trước tấm gương lớn trong phòng, và hình ảnh phản chiếu khiến cô sững sờ — một Lâm Ý Nhiên hai mươi hai tuổi, gương mặt tràn đầy sức sống, đôi mắt trong veo chưa từng bị vấy bẩn bởi sự cay nghiệt của cuộc đời.
Cô vội vàng chạy đến bàn làm việc, lật cuốn lịch để bàn, và con số hiện lên trước mắt khiến tim cô như ngừng đập trong giây lát: ngày cô trọng sinh trở về chính xác là ngày cha cô, Lâm Chính Đông, tổ chức lễ cưới với người vợ kế, Trần Nguyệt Hoa, mang theo cô con gái riêng Lâm Ý Đình về sống chung một mái nhà với cô. Đây là thời điểm khởi đầu cho tất cả những bi kịch mà cô sẽ phải gánh chịu trong suốt năm năm tiếp theo.
"Ta đã trở về... trở về đúng ngày định mệnh ấy." Ý Nhiên ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần đang hỗn loạn tột độ. Ký ức về năm năm sắp tới ùa về trong tâm trí cô như một cuốn phim tua nhanh — về cách Trần Nguyệt Hoa đã dùng vẻ ngoài hiền hậu, biết điều để dần dần chiếm được lòng tin của cha cô, trong khi âm thầm rút rỉa tài sản công ty; về cách Lâm Ý Đình, với vẻ ngoài yếu đuối, đáng thương, đã lợi dụng lòng tốt của Ý Nhiên để len lỏi vào mọi mối quan hệ quan trọng của cô, kể cả mối quan hệ tình cảm với Chu Dịch Phàm — người đàn ông mà Ý Nhiên từng yêu thương, tin tưởng tuyệt đối, hứa hẹn sẽ cùng cô xây dựng một tương lai hạnh phúc.
Nhưng tất cả những gì Ý Nhiên nhận lại, sau năm năm cống hiến hết mình cho công ty gia đình, sau năm năm tin tưởng, yêu thương những người mà cô coi là gia đình, là một màn kịch phản bội tàn nhẫn — Chu Dịch Phàm, kẻ mà cô đã đính hôn, đã âm thầm cấu kết với Lâm Ý Đình từ rất lâu, lợi dụng vị trí công việc để làm giả chứng từ, đổ tội tham ô công quỹ lên đầu Ý Nhiên, trong khi Trần Nguyệt Hoa dùng ảnh hưởng của mình để thao túng cha cô, khiến ông tin rằng chính con gái ruột của mình mới là kẻ phản bội gia đình.
Ý Nhiên còn nhớ rất rõ, ngày cô bị đuổi khỏi công ty trong tủi nhục, cha cô, người đàn ông cô luôn kính trọng, yêu thương, đã nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng, lạnh lùng chưa từng có, không hề cho cô một cơ hội để giải thích. Và chỉ vài tuần sau đó, trên con đường trở về sau khi cố gắng thu thập bằng chứng minh oan cho chính mình, chiếc xe của cô đã gặp tai nạn nghiêm trọng, một vụ tai nạn mà giờ đây, với ký ức trọn vẹn về năm năm phản bội ấy, Ý Nhiên hoàn toàn tin rằng không hề là ngẫu nhiên.
"Lần này, ta sẽ không để mọi chuyện diễn ra như vậy nữa." Ý Nhiên đứng dậy, ánh mắt cô dần trở nên kiên định, sắc bén hơn hẳn so với vẻ ngây thơ vốn có của một cô gái hai mươi hai tuổi chưa từng trải qua sóng gió. "Ta sẽ dùng chính những gì ta đã biết, để lật ngược toàn bộ ván cờ này."
Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. "Ý Nhiên, con dậy chưa? Hôm nay là ngày quan trọng, con cần chuẩn bị sớm để đón tiếp dì Nguyệt Hoa và em Ý Đình." Giọng nói của Lâm Chính Đông vang lên từ bên ngoài, ấm áp, tràn đầy hạnh phúc của một người đàn ông sắp bước vào cuộc hôn nhân mới sau nhiều năm gà trống nuôi con.
Ý Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ mặt bình thường trước khi mở cửa. "Con dậy rồi ạ, cha. Con sẽ xuống ngay."
Nhìn cha mình đứng đó, gương mặt tràn đầy niềm vui, hoàn toàn không hề hay biết về những gì sẽ xảy ra trong tương lai, trái tim Ý Nhiên không khỏi quặn thắt. Dù biết rõ, chính sự nhẹ dạ, cả tin của cha đã góp phần đẩy cô vào bi kịch, nhưng cô cũng hiểu, ông chỉ đơn giản là một người đàn ông cô đơn, khao khát tìm lại hạnh phúc gia đình sau khi mẹ cô qua đời vì bạo bệnh nhiều năm trước. Cô không thể trách cứ ông vì mong muốn chính đáng ấy, chỉ có thể trách những kẻ đã lợi dụng lòng tốt, sự cô đơn của ông để thực hiện âm mưu đen tối của mình.
"Cha, con có thể hỏi cha một điều không?" Ý Nhiên hỏi, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể.
"Con cứ hỏi." Lâm Chính Đông đáp, ánh mắt ông đầy sự yêu thương dành cho cô con gái duy nhất.
"Cha đã tìm hiểu kỹ về background của dì Nguyệt Hoa chưa ạ? Con chỉ muốn đảm bảo, cha sẽ có được hạnh phúc thực sự, không bị lợi dụng bởi bất kỳ ai." Ý Nhiên hỏi cẩn thận, không muốn tỏ ra quá đáng ngờ ngay từ đầu, điều có thể khiến cha cô cảnh giác, thậm chí xa cách cô hơn.
Lâm Chính Đông khẽ cười, xoa đầu con gái như thể cô vẫn còn là đứa trẻ con. "Con gái cha lo lắng cho cha quá rồi. Nguyệt Hoa là một người phụ nữ tốt, cha đã tìm hiểu kỹ rồi. Con đừng lo lắng quá, hãy tin tưởng vào quyết định của cha."
Ý Nhiên gật đầu, không dám tiếp tục gặng hỏi thêm, sợ rằng sẽ khiến cha nghi ngờ. Cô biết, ở giai đoạn này, mọi lời cảnh báo trực tiếp đều sẽ chỉ phản tác dụng, khi Trần Nguyệt Hoa còn chưa để lộ bất kỳ sơ hở nào, khi tình cảm của cha cô dành cho người phụ nữ ấy vẫn còn nồng nàn, mù quáng. Cô cần một chiến lược khôn khéo hơn, kiên nhẫn hơn, để dần dần thu thập bằng chứng, đồng thời củng cố vị thế của bản thân trong công ty, tránh để lặp lại sai lầm của kiếp trước — quá tin tưởng vào tình cảm gia đình mà quên mất việc bảo vệ chính mình.
Sau khi cha rời đi, Ý Nhiên nhanh chóng thay đồ, ngồi xuống bàn làm việc, lấy ra một cuốn sổ tay trống, bắt đầu ghi chép lại tất cả những gì cô còn nhớ được về năm năm sắp tới — từng thời điểm quan trọng, từng quyết định sai lầm của công ty mà cô biết trước kết quả, từng âm mưu nhỏ mà Trần Nguyệt Hoa và Lâm Ý Đình sẽ thực hiện để dần dần củng cố vị thế trong gia đình, trong công ty.
"Ba tháng nữa, dì Nguyệt Hoa sẽ đề xuất để Ý Đình vào làm việc tại phòng Tài chính, với lý do muốn học hỏi, đóng góp cho gia đình." Cô viết, tay cô run nhẹ vì xúc động lẫn phẫn nộ khi nhớ lại. "Đó chính là bước đầu tiên để cô ta có thể tiếp cận, thao túng số liệu tài chính của công ty."
"Sáu tháng nữa, Chu Dịch Phàm sẽ chính thức gia nhập công ty với tư cách trợ lý cho ta, được cha giới thiệu thông qua mối quan hệ kinh doanh. Ban đầu, hắn sẽ tỏ ra tận tụy, tài năng, dần dần chiếm được lòng tin của cả cha và ta." Cô tiếp tục ghi chép, ánh mắt cô lạnh lùng hơn bao giờ hết khi viết đến cái tên từng khiến trái tim cô rung động, giờ đây chỉ còn lại sự căm hận, khinh bỉ tột cùng.
Cô dành cả buổi sáng để ghi chép lại toàn bộ những gì mình nhớ được, xây dựng nên một bức tranh tổng thể về âm mưu sẽ dần dần được thực hiện trong suốt năm năm tới. Đây sẽ là kim chỉ nam cho mọi hành động của cô từ giờ trở đi, một vũ khí vô giá mà không một ai khác trong ván cờ này có thể sở hữu.
"Lần này, ta sẽ không còn là con cừu non ngây thơ, dễ dàng bị dẫn dắt vào lò mổ nữa." Ý Nhiên tự nhủ, gấp cuốn sổ tay lại, ánh mắt cô ánh lên một quyết tâm sắt đá chưa từng có. "Ta sẽ dùng chính những gì các người đã dạy ta trong kiếp trước — sự tàn nhẫn, sự toan tính — để đòi lại tất cả những gì thuộc về ta, và khiến các người phải trả giá gấp bội cho những gì đã gây ra."
Buổi trưa hôm đó, khi Trần Nguyệt Hoa cùng Lâm Ý Đình chính thức bước vào nhà họ Lâm trong bộ váy cưới, trang phục lịch sự, với nụ cười dịu dàng, ấm áp trên môi, không một ai trong bữa tiệc nhỏ mừng hôn lễ có thể nhận ra, đằng sau ánh mắt niềm nở, thân thiện mà Lâm Ý Nhiên dành cho hai mẹ con họ, là một sự cảnh giác, tính toán sắc bén đến từng chi tiết nhỏ nhất, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc chiến âm thầm nhưng khốc liệt sẽ diễn ra trong suốt những năm tháng sắp tới.
Trong bữa tiệc, Ý Nhiên chủ động đến gần Trần Nguyệt Hoa, mỉm cười thân thiện. "Chào dì Nguyệt Hoa, con là Ý Nhiên. Con rất vui vì cha đã tìm được hạnh phúc mới." Cô nói, giọng cô ấm áp, chân thành đến mức ngay cả bản thân cô cũng phải ngạc nhiên trước khả năng diễn xuất của chính mình, một kỹ năng mà cô chưa từng cần đến trước khi trải qua những năm tháng đau khổ của kiếp trước.
Trần Nguyệt Hoa nắm lấy tay Ý Nhiên, ánh mắt bà tràn đầy sự dịu dàng, quan tâm giả tạo được diễn xuất vô cùng tinh vi. "Ý Nhiên ngoan quá, dì rất vui khi được làm mẹ kế của con. Dì hứa sẽ luôn yêu thương, chăm sóc con như con ruột của mình."
Nghe những lời nói ấy, Ý Nhiên không khỏi cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng, nhớ lại việc chính người phụ nữ này, chỉ vài năm sau đó, đã không ngần ngại đẩy cô vào con đường cùng, thao túng cha cô quay lưng lại với chính con gái ruột của mình. Nhưng cô vẫn giữ vững nụ cười trên môi, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự nghi ngờ, cảnh giác.
"Con cũng mong, chúng ta sẽ trở thành một gia đình thực sự hạnh phúc, gắn kết." Ý Nhiên đáp, rồi quay sang Lâm Ý Đình, người đang đứng cạnh mẹ với vẻ mặt rụt rè, có phần e ngại. "Chào em Ý Đình, chị mong chúng ta sẽ trở thành chị em thân thiết."
Ý Đình khẽ cúi đầu, giọng cô nhỏ nhẹ. "Em cũng mong như vậy, chị Ý Nhiên. Em hy vọng không làm phiền đến cuộc sống của chị và cha."
Vẻ ngoài rụt rè, khiêm nhường ấy, ở kiếp trước, đã từng khiến Ý Nhiên hoàn toàn mất cảnh giác, dành cho em gái kế sự tin tưởng, yêu thương chân thành, để rồi bị chính sự tin tưởng ấy phản bội một cách đau đớn nhất. Nhưng lần này, Ý Nhiên hiểu rõ, đằng sau vẻ ngoài ấy là một sự tính toán không kém phần sắc bén, tinh vi.
Sau bữa tiệc, khi mọi người đã trở về phòng riêng, Ý Nhiên đứng một mình trên ban công phòng ngủ, ngắm nhìn ánh trăng đêm, trong lòng ngổn ngang trăm mối suy nghĩ về hành trình dài đầy thử thách đang chờ đợi phía trước. Cô biết, con đường mình đã chọn sẽ không hề dễ dàng — phải sống chung, đối mặt hàng ngày với những kẻ mà cô biết rõ sẽ trở thành kẻ thù tàn nhẫn nhất trong tương lai, phải kìm nén mọi cảm xúc căm phẫn, đau đớn để duy trì một vỏ bọc hoàn hảo, không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể khiến kế hoạch của mình bị phát hiện sớm.
"Nhưng ta sẽ làm được." Cô tự nhủ, siết chặt tay vịn ban công, ánh mắt cô nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, như đang thầm hứa hẹn với chính bản thân mình về một tương lai hoàn toàn khác biệt so với những gì cô đã từng phải trải qua. "Lần này, ta sẽ là người nắm giữ vận mệnh của chính mình, không để bất kỳ ai có thể tước đoạt đi những gì thuộc về ta thêm một lần nào nữa."
Trở vào phòng, Ý Nhiên không ngủ ngay mà tiếp tục ngồi bên bàn làm việc, dành thời gian suy nghĩ thấu đáo hơn về những nguồn lực, mối quan hệ mà cô có thể tận dụng ngay từ giai đoạn đầu này. Cô nhớ lại, ở kiếp trước, mình đã quá đơn độc trong suốt hành trình sự nghiệp, luôn cố gắng tự mình gánh vác mọi trách nhiệm mà không thực sự xây dựng được một mạng lưới đồng minh đáng tin cậy. Đó chính là một trong những điểm yếu chí mạng mà cô cần phải khắc phục ngay từ bây giờ.
Cô lập ra một danh sách những nhân vật quan trọng trong công ty mà cô nhớ được từ kiếp trước — những người trung thành, có năng lực nhưng chưa từng được trọng dụng đúng mức, những người mà Trần Nguyệt Hoa và Ý Đình sau này sẽ dần dần loại bỏ khỏi các vị trí quan trọng để dễ dàng thao túng công ty hơn. Lý Thành Tài, giám đốc nhân sự; Trương Vũ Đình, trưởng phòng Kiểm toán nội bộ; và một vài gương mặt khác mà cô tin rằng, nếu được tiếp cận, xây dựng mối quan hệ tin tưởng sớm, sẽ trở thành những đồng minh vững chắc trong cuộc chiến sắp tới.
"Ta cần phải hành động một cách từ tốn, không được vội vàng đến mức gây ra sự chú ý không cần thiết." Cô tự nhắc nhở bản thân, hiểu rõ rằng, bất kỳ sự thay đổi đột ngột nào trong hành vi, thái độ của cô cũng có thể khiến Trần Nguyệt Hoa và đồng bọn cảnh giác, thay đổi chiến thuật khó lường hơn.
Trước khi đi ngủ, cô còn dành thời gian ghi chú lại một điều quan trọng khác mà cô nhớ được — về việc, trong khoảng một năm tới, công ty sẽ phải đối mặt với một quyết định đầu tư quan trọng vào một dự án bất động sản lớn, quyết định mà ở kiếp trước, do bị Dịch Phàm thao túng thông tin, đã dẫn đến một khoản lỗ đáng kể cho công ty. Lần này, cô quyết tâm sẽ đảm bảo, quyết định ấy được đưa ra dựa trên những phân tích chính xác, khách quan nhất, không để bất kỳ ai có cơ hội thao túng vì lợi ích cá nhân.
Đêm đó, dù tâm trí vẫn còn ngổn ngang trăm mối lo toan, tính toán, Ý Nhiên cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ với một cảm giác an tâm nhất định, biết rằng, mình đã có những bước đi đầu tiên vững chắc trên con đường thay đổi vận mệnh của chính mình và cả gia đình.