Đôi khi người ta chờ đợi cả năm trời — chỉ để phát hiện ra người kia cũng đang chờ.
Lâm Hy không ngờ anh sẽ gõ cửa phòng cô.
Trong suốt một năm sống chung, Minh Khải chưa bao giờ gõ cửa phòng cô sau chín giờ tối. Họ có ranh giới ngầm — không ai vạch ra, nhưng cả hai đều tôn trọng — rằng phòng ngủ là không gian riêng tuyệt đối. Nếu cần nói chuyện, họ nói ở bếp, ở thư viện, ở vườn hồng.
Nên khi có tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng cô lúc mười giờ tối, Lâm Hy ngồi thẳng dậy trên giường, đặt cuốn sách xuống, và cảm thấy tim mình bắt đầu đập theo nhịp không thể phớt lờ.
Cô mở cửa.
Minh Khải đứng ở ngưỡng cửa — áo sơ mi trắng xắn tay, không vest, tóc hơi rối hơn thường ngày theo cái cách của người đã đưa tay lên đầu nhiều lần khi suy nghĩ. Mắt anh nhìn thẳng vào mắt cô — không né, không lảng.
"Anh muốn nói chuyện," anh bắt đầu.
"Giờ này?" cô hỏi — không phải than phiền, chỉ là bất ngờ.
"Anh đã định nói từ tuần trước. Rồi từ tháng trước." Một khoảnh khắc dừng lại. "Nếu anh không nói tối nay thì sẽ không còn dịp nữa."
Lâm Hy bước ra hành lang, kéo cửa phòng khép hờ sau lưng. Cô dựa lưng vào tường, nhìn anh — người đàn ông mà cả năm nay cô chưa bao giờ thấy lúng túng — và nhận ra anh đang lúng túng. Không lộ rõ ra ngoài, không ai khác nhận ra, nhưng cô biết anh đủ để thấy cái cách tay trái anh khẽ nắm lại rồi mở ra.
"Về chủ đề gì?" cô hỏi khẽ.
Anh nhìn cô. Hít một hơi nhỏ.
"Về điều anh không biết cách viết thành điều khoản."
Lâm Hy im lặng. Chờ.
"Anh đã nghĩ," anh nói, giọng thấp và chậm như người cẩn thận với từng chữ, "rằng anh là người không cần ai. Rằng sự cô độc là cái giá hợp lý để đổi lấy tất cả những gì anh đang có. Rằng anh đã quen với nó đến mức không còn gọi nó là cô độc nữa — chỉ gọi là bình thường."
Anh dừng lại. Nhìn xuống sàn một giây, rồi nhìn lại cô:
"Rồi cô xuất hiện. Không cần anh cứu, không sợ anh lạnh, không cố làm anh vui, không hỏi những câu anh không muốn trả lời. Cô chỉ ở đó — uống cà phê, vẽ phác thảo, để áo khoác lăn lóc trên sofa và để anh gấp lại." Giọng anh dịu xuống. "Và anh bắt đầu muốn về nhà. Không phải về ngôi nhà này — về chỗ cô đang ngồi."
Lâm Hy cảm thấy cổ họng mình thắt lại.
"Anh còn ba tuần để nói câu này trước khi hợp đồng hết hạn," anh tiếp tục, "và anh không muốn để nó hết hạn mà không nói. Vì nếu cô rời đi sau ba tuần mà không biết, thì đó là lỗi của anh — không phải của hợp đồng."
Cô nhìn anh trong bóng tối hành lang, ánh đèn vàng nhạt từ phòng cô hắt ra. Trái tim cô đang làm những thứ cô không còn kiểm soát được.
"Anh muốn nói gì chính xác?" cô hỏi — không phải vì cô không hiểu, mà vì cô muốn nghe anh nói hết.
Minh Khải nhìn thẳng vào mắt cô — ánh mắt không che giấu, không tính toán, không đề phòng:
"Anh muốn nói rằng anh không muốn hợp đồng. Không muốn vai diễn. Không muốn lịch trình xuất hiện hay điều khoản chấm dứt." Anh bước lại một bước, gần hơn. "Anh muốn thật. Với cô — nếu cô muốn."
✦
Im lặng.
Không phải im lặng khó chịu. Mà là thứ im lặng của khoảnh khắc trước khi mọi thứ thay đổi — khi cả hai đang đứng ở bờ vực của một thứ gì đó không thể quay lại.
Lâm Hy nhìn anh. Nghĩ đến tất cả những thứ cô đã tích góp trong một năm qua — những sáng cà phê im lặng, những đêm thư viện, ánh mắt anh trong garage hôm trời mưa, tên cô được gọi bằng giọng anh lần đầu tiên, ly sữa nóng trên bậc thềm vườn hồng. Tất cả những thứ nhỏ bé, riêng tư, không có trong hợp đồng nào.
Cô đã định nói trước.
Hóa ra anh đã định nói trước hơn cô.
Và cô bật cười.
✦ ✦ ✦