Ba tuần. Hai mươi mốt ngày. Và một câu hỏi cô không dám hỏi to.
Ba tuần nữa là tròn một năm.
Lâm Hy mở tờ hợp đồng gốc ra — cô vẫn giữ bản photo trong ngăn kéo bàn làm việc, không biết vì thói quen hay vì lý do nào đó cô không muốn thừa nhận. Ngón tay cô lướt qua từng dòng chữ, dừng lại ở dòng cuối: Hợp đồng chấm dứt hiệu lực sau đúng 365 ngày kể từ ngày ký.
Cô nhớ hôm ký. Bàn tay cô không run, chữ ký thẳng và dứt khoát. Cô chắc chắn — tuyệt đối chắc chắn — rằng một năm là quá đủ để cô bước ra khỏi cái hợp đồng này thanh thản và nguyên vẹn như lúc bước vào.
Nhìn lại bây giờ, cô thấy mình ngây thơ đến mức buồn cười.
Cô gấp tờ hợp đồng lại, đặt tay lên mặt bàn, và tự hỏi mình lần thứ không đếm được: Anh ấy đang nghĩ gì?
Cô biết quá nhiều về anh để giả vờ đây chỉ là một giao dịch. Cô biết anh sẽ không ăn sáng nếu không ngủ đủ giấc — sẽ chỉ uống cà phê và lướt báo mà không nói câu nào. Cô biết khi anh cười thật — cái nụ cười hiếm hoi mà cô đã thu thập được mấy lần — trông nó khác hoàn toàn với cái nụ cười lịch sự anh dùng trong tiệc tùng. Cô biết anh ghét bị hỏi "anh có ổn không" nhưng lại cần được hỏi — chỉ cần hỏi đúng lúc và đúng cách.
Cô biết những thứ đó vì cô để ý. Và cô để ý vì cô quan tâm. Và cô quan tâm vì—
Cô dừng chuỗi suy nghĩ đó lại. Nhìn ra cửa sổ. Vườn hồng trắng đang vào mùa — những bông hoa nở rộ hơn bất kỳ thời điểm nào trong năm, trắng tinh dưới nắng chiều.
Bà nội anh nói hồng trắng là loài hoa không cần ai chăm mà vẫn sống được.
Nhưng chúng vẫn nở đẹp hơn khi có người ở cạnh.
✦
Cuộc họp hội đồng quản trị kết thúc với kết quả mà giới tài chính gọi là "thuyết phục hoàn toàn" — Minh Khải giữ vững vị trí, người chú rút lui sau khi thua phiếu rõ ràng. Anh về nhà hôm đó sớm hơn thường lệ, tám giờ tối, mặt không lộ vẻ chiến thắng cũng không lộ vẻ nhẹ nhõm — chỉ là cái bình thản thường ngày, nhưng nhẹ hơn một chút ở hai vai.
Lâm Hy nấu bữa tối — không phải vì bếp trưởng nghỉ, mà vì cô muốn. Cô nấu canh chua cá lóc theo công thức của mẹ cô, loại canh cô chưa nấu kể từ khi rời quê lên Hà Nội.
Khi Minh Khải bước vào bếp, mùi chua ngọt của canh đã tỏa khắp nhà. Anh đứng ở cửa bếp, nhìn cô đang đứng bên bếp lửa, tạp dề buộc ngang lưng, tóc cột gọn — và có một biểu cảm trên mặt anh mà cô không nhìn thấy vì cô đang quay lưng lại.
"Em nấu?" anh hỏi.
"Anh thắng rồi mà," cô nói, quay lại nhìn anh. "Xứng đáng được ăn đồ ngon."
Anh nhìn cô một lúc — cái nhìn dài hơn cần thiết — rồi đặt cặp xuống và bắt đầu bày bàn mà không ai nhờ.
Họ ăn tối trong ánh đèn vàng ấm. Anh ăn hai chén canh và không nói gì, nhưng Lâm Hy thấy rõ — cái cách anh ăn chậm hơn thường ngày, cái cách anh nhìn vào tô canh rồi lại nhìn cô, như thể anh đang cân nhắc điều gì đó và chưa tìm ra cách nói.
Sau bữa ăn, trong khi rửa bát, Lâm Hy đưa ra quyết định: cô sẽ nói thật. Không phải hôm nay — hôm nay anh vừa trải qua một tuần nặng nề. Nhưng trước khi hợp đồng hết hạn, cô sẽ nói. Vì Lâm Hy không giữ ai bằng giấy tờ, không giả vờ bình thường khi không bình thường, và không ra đi mà để lại những thứ chưa nói.
Cô sẽ nói thật. Dù kết quả là gì.
Đó là cái dũng cảm duy nhất cô còn thiếu.
✦ ✦ ✦