Có những đêm người ta không cần lời — chỉ cần ai đó ở đó là đủ.
Tin tức lan ra vào buổi chiều thứ Hai, nhanh như lửa bắt vào rơm khô. Hội đồng quản trị Khải Nguyên sẽ triệu tập cuộc họp khẩn vào cuối tuần — và người đứng sau đề xuất mua lại cổ phần để thay đổi cơ cấu lãnh đạo không ai khác chính là Trần Bảo Thắng, người chú ruột của Minh Khải, người đã nhẫn nhịn chờ đợi suốt nhiều năm trong bóng tối của người cháu trai xuất sắc hơn mình.
Lâm Hy biết qua Thảo — trợ lý của cô có người quen trong bộ phận tài chính Khải Nguyên. Cô không hỏi thêm, chỉ im lặng ngồi trong studio cho đến tận sáu giờ chiều, rồi về nhà.
Anh chưa về lúc bảy giờ. Cũng chưa về lúc tám giờ.
Lâm Hy không định chờ. Cô ăn tối một mình, tắm rửa, ngồi đọc sách — rồi nhận ra mình đã đọc đi đọc lại cùng một trang ba lần mà không nhớ một chữ nào. Cô đặt sách xuống và thừa nhận với bản thân: cô đang lo.
Không phải lo theo kiểu lo chung chung. Mà là lo cho anh.
Cô xuống bếp, vắt một ly cam — loại cam Nghệ anh thích, cô để ý từ lâu — rồi đặt lên bàn phòng khách và ngồi đọc sách ở ghế sofa gần đó. Nếu anh về mà cô đã ngủ thì cũng không sao — nhưng nếu anh về và còn thức thì cô muốn ở đây.
Anh về lúc gần nửa đêm.
Tiếng cửa mở, tiếng bước chân nặng hơn thường ngày — cái nặng của người mang theo quá nhiều thứ trong đầu. Minh Khải bước vào phòng khách, thắt lưng đã tháo ra, cà vạt lỏng, áo vest cầm tay thay vì mặc. Anh trông không bù xù hay xơ xác — anh không phải kiểu người để mình trông như vậy — nhưng có gì đó trong đôi mắt anh tối hơn, mệt hơn bình thường.
Anh thấy Lâm Hy ngồi trên sofa. Dừng lại.
"Cô chưa ngủ?"
"Chưa buồn ngủ," cô nói, đặt sách xuống. "Ly cam trên bàn. Cam vắt, không đường."
Anh nhìn ly cam. Nhìn cô. Rồi đặt áo vest xuống ghế, đến bàn lấy ly cam, và ngồi xuống ghế đối diện cô — không phải ghế thường ngày anh hay ngồi, mà là ghế gần cô hơn.
Anh uống một ngụm, nhìn ra khoảng tối ngoài cửa sổ. Im lặng kéo dài — nhưng không nặng nề. Lâm Hy không hỏi về cuộc họp, không hỏi về người chú, không hỏi anh đang nghĩ gì. Cô chỉ ngồi đó, đủ gần để anh biết cô đang ở đây, đủ xa để anh không cảm thấy bị bao vây.
Vài phút trôi qua. Rồi anh lên tiếng — không phải để kể chuyện, không phải để phân tích tình hình, chỉ là một câu thốt ra như thể nó đã nằm ở cổ họng anh cả ngày:
"Anh không nhớ lần cuối cùng có người chờ anh về là khi nào."
Lâm Hy nhìn anh. Không nói gì ngay — vì câu đó không cần được trả lời bằng lời, nó chỉ cần được nghe.
"Bà nội anh không chờ anh về à?" cô hỏi khẽ sau một lúc.
Nụ cười của anh hiện ra — mỏng, buồn, nhưng thật:
"Bà chờ theo kiểu của bà. Bà đặt đồ ăn trước cửa phòng anh và không hỏi gì." Anh dừng lại. "Đó là cách bà nói bà lo cho anh."
"Nghe quen," Lâm Hy nói — và cô không giải thích thêm, nhưng anh nhìn cô theo cách cho thấy anh hiểu.
✦
Anh kể — không kể theo kiểu báo cáo, mà kể theo kiểu người đã giữ một thứ gì đó quá lâu và bây giờ đặt xuống. Về người chú đã ở trong bóng của cha anh, rồi trong bóng của anh, và cái oán giận tích tụ trong nhiều năm không được nói ra. Về tập đoàn mà anh xây từ năm hai mươi lăm tuổi với tiền thừa kế ít ỏi và một mớ ý chí. Về những quyết định anh đưa ra một mình vì không có ai để bàn bạc.
Lâm Hy ngồi nghe. Không bình luận. Không đưa ra giải pháp. Chỉ nghe — và đôi khi hỏi một câu nhỏ khi cô nghĩ anh cần được hỏi hơn là được im lặng.
Gần một giờ sáng, anh dừng lại giữa chừng, nhìn cô với ánh mắt mà cô không biết gọi là gì:
"Lâm Hy."
Lần đầu tiên anh gọi tên cô — không phải "cô", không phải "cô ấy", không phải "vợ tôi" nói với người khác. Chỉ là tên cô, trong không gian riêng tư của hai người, giọng anh thấp và rõ.
"Anh gọi tên em," cô nói — không phải câu hỏi, chỉ là nhận xét.
"Ừ," anh nói đơn giản. "Cảm ơn em. Tối nay."
Cô nhìn anh — người đàn ông mà tám tháng trước cô đã ký hợp đồng với niềm tin sắt đá rằng mình sẽ không bị lay động — và nhận ra rằng mình đã thua từ lúc nào không biết.
"Ngủ đi," cô nói nhẹ nhàng. "Cuộc họp cuối tuần còn xa."
Anh đứng dậy, nhặt áo vest lên. Dừng lại trước khi bước ra khỏi phòng:
"Cô cũng ngủ đi."
"Em ngủ sau."
Anh gật đầu và đi. Lâm Hy ngồi thêm một lúc trong phòng khách tối, tay ôm gối, và không cố ngăn nụ cười nhỏ nở trên môi mình.
✦ ✦ ✦