Có những khoảnh khắc không nằm trong hợp đồng nào — và đó chính xác là lý do chúng nguy hiểm.
Studio thuê ngoài của Lâm Hy nằm trong một con ngõ nhỏ ở Đống Đa — không phải địa chỉ sang trọng, nhưng ánh sáng tốt, trần cao, và giá thuê vừa túi. Cô giữ nó dù đang sống ở biệt thự của Minh Khải, vì có những dự án cô muốn làm trong không gian hoàn toàn là của mình, không có mắt người khác, không có lịch trình của ai khác.
Chiều hôm đó cô ở lại studio muộn hơn dự định — đang căn chỉnh bộ nhận diện thương hiệu cho một khách hàng mới, loại công việc đòi hỏi phải ngồi thật yên và nhìn thật lâu cho đến khi mọi thứ khớp vào nhau. Cô không để ý trời tối lúc nào. Cũng không để ý pin điện thoại hết lúc nào.
Cơn mưa đến lúc cô đang thu dọn đồ để về — loại mưa tháng Mười của Hà Nội, không báo trước, đổ xuống ồ ạt như ai đó lật nguyên một cái thau nước khổng lồ từ trên trời. Cô chạy ra hiên nhỏ trước cửa studio, nhìn con ngõ biến thành suối nhỏ, và nhận ra điện thoại chết từ lúc nào không biết.
Không gọi được xe. Không nhắn được tin. Không có ô. Cô co ro trong tấm áo khoác mỏng và tự mắng mình vì đã không xem dự báo thời tiết.
Mười phút trôi qua. Hai mươi phút.
Rồi ánh đèn pha của một chiếc xe quen thuộc quét vào con ngõ.
Minh Khải bước xuống xe — không có ô, áo vest vẫn mặc nguyên từ buổi họp — và bước thẳng qua cơn mưa đến chỗ cô. Tóc anh ướt trong tích tắc, nhưng mặt anh bình thản như đang đi dạo trong nắng.
"Điện thoại cô hết pin từ mấy giờ rồi?" anh hỏi thay vì chào.
"Làm sao anh biết em ở đây?" cô hỏi, ngạc nhiên thật sự.
"Thảo — trợ lý của cô — nhắn cho anh. Cô không về nhà lúc bảy giờ như thường, cô ấy lo."
Lâm Hy nhìn anh — tóc ướt, áo vai bắt đầu thấm nước, mắt nhìn cô với cái kiểu bình thản không hề tức tối dù anh vừa phải lái xe trong mưa đến đây. Cô không biết mình đang cảm thấy gì — ấm áp, bất ngờ, hay một thứ gì đó sâu hơn mà cô chưa dám đặt tên.
"Anh không cần phải—" cô bắt đầu.
"Biết rồi," anh cắt ngang, rồi trao cho cô chiếc áo khoác trên tay — anh đã cầm sẵn từ xe. "Mặc vào đi."
Chiếc áo khoác dày, ấm, vải cashmere mềm. Cô mặc vào và ngay lập tức hơi ấm của nó bao trùm lên người cô như một cái ôm — hơi quá lớn, nhưng đúng kiểu hơi quá lớn mà cô không muốn cởi ra.
✦
Trên đường về, mưa vẫn đập vào kính xe. Minh Khải lái, một tay trên vô lăng, nhạc cổ điển nhỏ từ loa — bản Nocturne của Chopin, cô nhận ra. Nhiệt độ trong xe ấm dần. Ghế da êm.
Lâm Hy ngả đầu vào lưng ghế, nhìn những hàng đèn đường ướt át lướt qua cửa sổ. Cô nghĩ cô sẽ chỉ nhắm mắt một chút để đỡ mỏi — và ngủ luôn từ lúc nào không hay.
Cô không biết mình ngủ bao lâu. Chỉ biết khi ý thức trở lại lờ mờ, xe đã đứng yên trong garage và nhạc đã tắt. Không ai đánh thức cô.
Cô mở mắt ra một mức vừa đủ để nhìn — và thấy Minh Khải vẫn ngồi ở ghế lái, không xuống xe, nhìn cô.
Không phải nhìn theo kiểu đang chờ cô tỉnh dậy để nói điều gì đó. Không phải nhìn theo kiểu đang sốt ruột. Mà là nhìn theo cái cách người ta nhìn một thứ gì đó mà họ không muốn làm phiền — nhẹ nhàng, dịu dàng, và rất thật.
Ánh mắt đó không giống bất kỳ ánh mắt nào cô đã thấy ở anh trước đây. Không lạnh. Không tính toán. Không đề phòng. Chỉ là — dịu.
Lâm Hy nhắm mắt lại ngay, tim đập loạn xạ, và giả vờ ngủ thêm một phút nữa để lấy lại bình tĩnh.
Anh nhìn em như vậy khi em không biết.
Điều đó có nghĩa là gì?
Hay em chỉ đang nhìn thấy những gì em muốn thấy?
✦
Khi cô "tỉnh dậy" lần thứ hai — lần này thật sự, ngồi thẳng dậy và vươn vai như người vừa ngủ xong — Minh Khải đang nhìn thẳng về phía trước, mặt bình thản trở lại như một trang giấy trắng.
"Về rồi," anh nói ngắn gọn.
"Em ngủ bao lâu?" cô hỏi, cố làm giọng tự nhiên.
"Bốn mươi phút."
"Anh ngồi đây chờ em suốt bốn mươi phút?"
Một khoảnh khắc im lặng.
"Anh không muốn đánh thức cô."
Cô nhìn anh. Anh không quay lại nhìn cô, chỉ mở cửa xe bước xuống trước, đi vòng ra phía cô mở cửa cho cô — cử chỉ lịch sự không cần suy nghĩ, nhưng trong tình huống này nó nặng hơn mọi lời giải thích.
Lâm Hy bước xuống xe, nhìn lên khuôn mặt anh trong ánh đèn garage vàng nhạt.
"Cảm ơn anh," cô nói. "Thật sự."
"Không cần thiết," anh nói — nhưng có gì đó trong giọng anh không hoàn toàn là "không cần thiết". Cô không biết diễn đạt chính xác thế nào, chỉ biết rằng đêm đó cô nằm trên giường rất lâu, nhìn trần nhà, và không nghĩ đến hợp đồng lần nào.
✦ ✦ ✦