Có những vết thương người ta tưởng đã lành — cho đến khi gặp lại người đã tạo ra chúng.
Lâm Hy biết về Ngọc Anh trước khi gặp — không phải vì tò mò, mà vì trong thế giới kinh doanh chật hẹp ở Hà Nội, chuyện cũ của Trần Minh Khải là thứ người ta kể như kể một bộ phim ngắn hay: người yêu cũ bỏ anh đi theo một đại gia người Việt kiều sang Pháp, để lại anh với đế chế đang xây dựng dở và — theo người ta đồn — trái tim đã cất kỹ vào ngăn tủ khoá chặt từ đó đến nay.
Cô nghe chuyện đó từ Thảo — trợ lý thân thiết của mình — với thái độ của người nghe tin thời tiết: ghi nhận, không phán xét. Chuyện của anh là chuyện của anh. Cô ở đây theo hợp đồng, không phải để đào bới quá khứ.
Nhưng đời không theo kế hoạch của Lâm Hy.
✦
Hôm đó là thứ Tư, Lâm Hy ghé tòa nhà Khải Nguyên để ký một số giấy tờ liên quan đến hợp đồng đầu tư mà luật sư của anh chuẩn bị. Cô đang đứng chờ thang máy ở sảnh lớn, điện thoại trên tay, khi nghe một giọng nữ cất lên — ngọt ngào và có chủ đích, kiểu ngọt ngào mà người nghe sẽ nhớ lâu dù không muốn:
"Anh Khải."
Lâm Hy ngẩng đầu lên. Ngọc Anh cao, tóc nhuộm nâu vàng buông xõa, mặc đầm trắng nhập khẩu, tay cầm túi hàng hiệu như thể đó là vật dụng thiết yếu hàng ngày. Cô ta đứng trước mặt Minh Khải với nụ cười vừa quen thuộc vừa được tính toán kỹ — kiểu nụ cười của người biết mình đẹp và đã luyện tập cách dùng nó.
Minh Khải đứng thẳng, hai tay nhét vào túi áo vest. Mặt anh không thay đổi — vẫn cái bình thản thường ngày — nhưng Lâm Hy đứng đủ gần để nhận ra cơ hàm anh siết lại một cái, rất nhẹ, rất nhanh.
"Ngọc Anh," anh nói. Không có dấu hỏi, không có cảm thán. Chỉ là một cái tên được xác nhận sự tồn tại.
"Lâu quá mới gặp," Ngọc Anh tiến thêm một bước, đặt tay lên ve áo anh — một cử chỉ thân mật không ai xin phép. "Em nghe nói anh cưới rồi? Anh hạnh phúc không?"
Câu hỏi đó được hỏi bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng bên dưới lớp nhẹ nhàng đó là một thứ gì đó sắc hơn — sự tò mò pha chút hoài nghi, hoặc tệ hơn, pha chút hy vọng.
"Rất hạnh phúc," Minh Khải đáp, và anh nhìn thẳng về phía Lâm Hy.
Ánh mắt anh tìm cô như thể anh biết chính xác cô đứng ở đâu từ trước. Lâm Hy không do dự — cô bước lại, đứng cạnh anh với bước chân điềm tĩnh như thể đây là điều cô làm mỗi ngày. Anh đặt tay lên vai cô — không phải cử chỉ siết chặt hay ra hiệu, chỉ đơn giản là để ở đó, ấm và tự nhiên đến mức cô gần như quên mất đó không phải thói quen thật.
"Đây là Lâm Hy — vợ tôi," anh nói với Ngọc Anh.
Lâm Hy mỉm cười — không lạnh, không khiêu chiến, chỉ đúng mức một người tự tin vào vị trí của mình cần mỉm cười.
"Chào chị," cô nói. "Anh Khải hay nhắc đến những người bạn cũ của anh ấy."
Đó là câu nói không hoàn toàn thật, nhưng cũng không hoàn toàn sai — Minh Khải đã nhắc đến Ngọc Anh, dù chỉ một lần, qua một chi tiết về vườn hồng trắng và bà nội. Lâm Hy dùng nó như một cái neo nhỏ để câu nói không trở thành lời nói dối hoàn toàn.
Ngọc Anh nhìn Lâm Hy — ánh mắt đánh giá, nhanh và kín, kiểu nhìn mà phụ nữ dùng khi họ đang so sánh mà không muốn bị bắt gặp đang so sánh. Rồi cô ta cười, rút tay về:
"Chúc mừng hai anh chị. Anh Khải xứng đáng được hạnh phúc."
Câu đó nghe như lời chúc thật, nhưng cái cách cô ta nhìn anh trước khi quay đi thì không hoàn toàn là lời chúc.
✦
Tối hôm đó, sau bữa cơm, Lâm Hy ra ngồi trên bậc thềm vườn hồng. Trời tháng Mười mát, mùi đất ẩm pha mùi hoa nhẹ. Cô không cố tình chờ anh — nhưng không lâu sau, cửa mở và Minh Khải bước ra, hai tay cầm hai ly sữa nóng.
Anh ngồi xuống cạnh cô không hỏi. Trao cô một ly. Im lặng.
Lâm Hy nhìn ly sữa nóng bốc khói trong tay, rồi nhìn anh. Anh đang nhìn lên bầu trời, khuôn mặt trong bóng tối nhưng đường nét vẫn rõ — không phải bình thản như thường ngày, mà là cái kiểu yên lặng của người đang để một thứ gì đó lắng xuống.
"Anh ổn không?" cô hỏi — và cô hỏi thật, không phải vì hợp đồng yêu cầu.
Anh im lặng đủ lâu để cô nghĩ anh sẽ không trả lời. Rồi:
"Ổn hơn anh tưởng," anh nói, giọng thấp hơn thường ngày một chút, nhưng thật hơn. "Anh tưởng gặp lại cô ấy sẽ có gì đó. Nhưng không có gì cả." Anh dừng lại. "Đó là điều kỳ lạ — khi nhận ra một thứ mình nghĩ sẽ đau mãi lại không còn đau nữa."
Lâm Hy nhấp một ngụm sữa nóng, để lời anh lắng xuống trước khi nói:
"Không đau không có nghĩa là không từng đau. Đó chỉ là cơ thể đã học cách lành thôi."
Minh Khải quay nhìn cô — lần đầu tiên trong buổi tối đó anh nhìn thẳng vào mặt cô — với một ánh mắt mà cô chưa thấy trước đây. Không phải ánh mắt đánh giá. Không phải ánh mắt của người đang nghĩ đến chuyện khác. Chỉ là nhìn cô, đơn giản và thật.
"Cô nói câu đó nghe như người đã trải qua rồi," anh nói khẽ.
"Ai cũng có vết thương riêng," cô đáp. "Chỉ là không phải ai cũng kể."
Họ ngồi thêm một lúc trong bóng tối và mùi hồng trắng, uống hết hai ly sữa, không nói thêm gì. Nhưng khoảng cách giữa hai người trên bậc thềm nhỏ đó — cô cảm thấy rõ — đã ngắn lại một chút so với trước.
✦ ✦ ✦