Hai người lạ. Một mái nhà. Và khoảng cách đúng bằng chiều rộng của bàn ăn sáng.
Biệt thự của Trần Minh Khải nằm ở một con phố yên tĩnh thuộc quận Tây Hồ, ẩn sau hàng cây long não xanh mướt. Từ ngoài trông vào, nó có vẻ khép kín và lạnh lùng — tường đá xám, cổng sắt đen, không có chậu hoa hay bất kỳ thứ gì gợi lên sự ấm cúng. Chỉ khi bước qua cổng, Lâm Hy mới thấy bên trong là một khu vườn rộng trồng toàn hồng trắng, nở rộ dọc theo lối đi lát đá xanh.
Cô đứng nhìn vườn hồng một lúc, không giấu được vẻ ngạc nhiên.
"Bà nội anh trồng," Minh Khải nói từ phía sau, giọng phẳng như mọi khi. "Bà bảo hồng trắng là loài hoa không cần ai chăm mà vẫn sống được."
"Nghe có vẻ như bà muốn nhắn nhủ gì đó với anh," Lâm Hy nói.
Anh không trả lời, nhưng cô thấy tai anh hơi đỏ lên trước khi anh quay đi dẫn cô vào trong.
Nội thất bên trong đúng như cô dự đoán — tối giản, sang trọng, và hoàn toàn thiếu cái gọi là "hơi người". Mọi thứ đều ở đúng chỗ của nó đến mức trông như triển lãm hơn là nơi người ta thật sự sống. Không có dép lê vứt lăn lóc, không có sách để ngược, không có chiếc ly nước uống dở trên bàn — những thứ nhỏ nhặt chứng tỏ sự có mặt của con người.
Phòng của Lâm Hy ở tầng hai, cuối hành lang, cạnh thư viện. Rộng hơn cả căn hộ cô đang thuê, có ban công nhìn ra vườn hồng, kệ sách trống và bàn làm việc gỗ óc chó màu nâu sẫm. Chị giúp việc — bà Lan, trung niên, miệng cười hiền — đã chuẩn bị sẵn khăn tắm, bộ đồ ngủ mới và một bình hoa hồng trắng nhỏ trên bàn phấn.
"Cô cần gì cứ bảo tôi," bà Lan nói. "Cậu Khải dặn tôi lo cho cô như người nhà."
Lâm Hy mỉm cười cảm ơn và đứng nhìn căn phòng sau khi bà Lan ra ngoài. Người nhà. Từ đó nghe kỳ lạ đối với cô — người chưa bao giờ có khái niệm "nhà" theo nghĩa đầy đủ kể từ khi rời quê lên thành phố.
Đêm đầu tiên, cô nằm trên chiếc giường rộng gấp đôi giường quen thuộc của mình, nhìn lên trần nhà và tự hỏi người đàn ông ở cuối hành lang kia đang nghĩ gì.
✦
Sáng hôm sau, cô xuống bếp lúc sáu giờ rưỡi — thói quen không bỏ được dù đi đâu. Cô tưởng mình sẽ có cả căn bếp rộng lớn cho riêng mình trong ít nhất một tiếng. Thay vào đó, Minh Khải đã ngồi ở bàn ăn, vest chưa mặc, áo sơ mi trắng xắn tay đến khuỷu, một tay cầm tách cà phê đen và tay kia giữ tờ báo tài chính mở sẵn.
Anh không ngẩng đầu.
Lâm Hy rót cà phê — máy pha sẵn, thơm — kéo ghế ngồi đối diện, mở laptop. Họ không nói gì với nhau. Không phải sự im lặng gượng gạo của hai người không biết phải nói gì — mà là thứ im lặng tự nhiên hơn, như hai người đã quen nhịp thở của nhau.
Ba mươi phút trôi qua.
"Cô thức sớm," anh lên tiếng, vẫn không rời mắt khỏi tờ báo.
"Anh còn sớm hơn," cô đáp.
"Anh thức từ năm giờ."
"Thói quen hay mất ngủ?"
Lần này anh ngẩng đầu nhìn cô — ánh mắt không lạnh nhưng cũng không ấm, chỉ là một kiểu nhìn thăm dò mà cô chưa hiểu hết ý nghĩa.
"Tuỳ ngày," anh nói.
Lâm Hy gật đầu và quay lại màn hình của mình. Cô không hỏi thêm — không phải vì không tò mò, mà vì cô hiểu ranh giới. Và cô trân trọng khoảng không gian mà anh không cố lấp đầy bằng những câu xã giao rỗng tuếch.
Hôm đó, khi cô đang chuẩn bị ra ngoài đến studio, anh gọi với theo:
"Tối nay ăn cơm ở nhà không? Bếp trưởng nấu."
Cô quay lại, một tay cầm chìa khoá, nhìn anh với vẻ hơi ngạc nhiên.
"Anh hỏi hay anh ra lệnh?"
Một khoảnh khắc dừng lại. Rồi:
"Hỏi."
"Vậy thì được," cô nói và bước ra ngoài.
✦
Những ngày tiếp theo hình thành một nhịp điệu mà cả hai không ai bàn bạc trước. Sáng, họ uống cà phê cùng nhau trong im lặng. Tối, nếu không có sự kiện, họ ăn cơm cùng bàn — đôi khi nói chuyện về công việc, đôi khi không nói gì. Cuối tuần, anh làm việc ở thư viện, cô làm việc ở phòng mình hoặc ra studio.
Cô dần nhận ra những chi tiết nhỏ về anh — những thứ không có trong bất kỳ tạp chí nào viết về Trần Minh Khải. Anh không ăn đồ ngọt nhưng luôn có kẹo gừng trong túi áo. Anh nghe nhạc cổ điển khi làm việc khuya, nhỏ đến mức chỉ nghe thấy nếu đứng sát cửa phòng anh. Anh có thói quen xếp lại đúng ngăn nắp bất kỳ thứ gì bị để lệch, không phân biệt đó là đồ của anh hay của cô.
Một buổi chiều, Lâm Hy để quên chiếc áo khoác trên ghế sofa. Sáng hôm sau thức dậy, cô thấy nó đã được gấp gọn và đặt trên lan can cầu thang trước phòng cô. Không ghi chú. Không nhắn tin. Chỉ vậy thôi.
Cô đứng nhìn cái áo khoác được gấp phẳng phiu, và tim cô đập lỡ một nhịp theo cái cách cô hoàn toàn không mong đợi.
Đây là hợp đồng, cô nhắc bản thân. Đừng nhầm lẫn sự chu đáo với tình cảm.
Nhưng nhịp tim lỡ đó thì không chịu nghe lời.
✦ ✦ ✦